Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh 15 Ngày Trước Mạt Thế: Nữ Đại Lão Giả Mang Không Gian Tung Hoành > Chương 58

Chương 58

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 58 có bản audio.

Chương 58: Thần thú bị ấm ức nhất trong lịch sử

 

“Đi theo.”

 

Hạ Thiên lạnh nhạt nói với mấy tên đầu to, rồi đi về phía thị trấn.

 

“Nếu tao phát hiện thằng nào bỏ rơi lại, cái xác bên kia sẽ là kết cục của chúng mày.”

 

Giọng nói như quỷ dữ vọng ra từ phía trước, âm u.

 

Tiếp theo, một luồng phong nhẫn hung tàn từ tay cô bay ra, chém ngang xác chết bên cạnh, cắt làm đôi.

 

Máu đen hôi thối từ dưới xác chết chảy ra chậm rãi.

 

Mấy tên thanh niên hư đồng loạt rùng mình, nuốt nước bọt.

 

Thằng nhóc áo đen này, tàn bạo thật!

 

Thế là vội vã đi theo, không dám có ý định trốn trạy.

 

Hạ Quốc Lương sải bước đuổi kịp Hạ Thiên, chỉ vào tai cô, đầy vẻ lo lắng.

 

Dùng khẩu hình miệng nói: Hay là, chúng ta đi tìm bác sĩ trước đi?

 

Hạ Thiên lắc đầu, đáp: “Không vội, nghỉ ngơi trước, lấy lại sức rồi nói.”

 

Mọi người đều đã thức suốt một đêm, bác sĩ cũng không phải dễ dàng tìm được, không vội lúc này.

 

Dù rất lo lắng, nhưng Hạ Quốc Lương đành bỏ qua.

 

Xác sống trong thị trấn cơ bản đã bị tiêu diệt sạch sẽ, trên đường chỉ còn lác đác vài con vẫn đang lang thang.

 

Mọi người thảnh thơi, tản bộ trên phố.

 

Thỉnh thoảng có một hai con xác sống xông tới, cũng bị xử lý nhanh gọn.

 

Rồi họ dừng lại trước một tòa nhà bốn tầng.

 

Cổng chính treo mấy chữ vàng rực: ‘Duyệt Thành Hotel’.

 

Sau đó, Hạ Quốc Lương dẫn Vân Thanh và Triệu Bắc vào trước.

 

Hơn mười phút sau, họ đứng trên nóc nhà gọi xuống: “Lên đi, không sao rồi.”

 

Hà Thiên vươn vai một cái thật dài, ngáp: “Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành.”

 

Tiểu Đậu cũng vui vẻ nhảy nhót chạy vào trong.

 

Đợi mọi người gần như đi hết, mấy tên đầu to cũng chuẩn bị bước vào.

 

Nhưng Hạ Thiên lại chặn trước mặt họ.

 

Hử?

 

Mấy tên không hiểu nhìn Hạ Thiên.

 

“Chúng mày cũng muốn vào?”

 

Hạ Thiên từ từ nhướn mày, thong thả cười nhìn họ.

 

Bọn chúng nhìn nhau, rồi sốt sắng nhìn Hạ Thiên.

 

Họ không muốn vào, họ muốn đi, được không?

 

Hạ Thiên mím môi, cười nhạt: “Tao còn thiếu mấy đứa gác cửa, tao thấy, chúng mày rất thích hợp.”

 

Gác cửa?

 

Cái quái gì vậy?

 

Trong lúc chúng chưa kịp nghĩ ra, thì thấy thằng nhóc áo đen không biết từ đâu biến ra mấy sợi dây thừng to, rồi cười với họ như quỷ dữ.

 

Đại ca, đừng cười, chúng em nhìn mà thấy hãi quá.

 

Sau đó, xung quanh mỗi người xuất hiện vô số cọc băng lạnh lẽo, chĩa vào chỗ hiểm của chúng.

 

Như thể chỉ cần động đậy là sẽ bị xuyên thủng.

 

Bọn chúng nín thở, tim run rẩy nhìn Hạ Thiên.

 

Chỉ thấy thân ảnh đối phương di chuyển nhanh chóng, chúng chưa kịp thấy rõ thì đã cảm thấy đau nhức sau gáy, rồi ngất đi.

 

Các cọc băng cũng tự động biến mất.

 

Nhìn mấy tên nằm bất tỉnh trên đất, Hạ Thiên bước lại, trói từng đứa lại, ném ra cổng.

 

Xếp thành một hàng.

 

Giờ tai cô không nghe được, nhưng có mấy ‘máy dò xác sống hình người’ này, cũng không cần lo lắng có con xác sống nào lọt lưới lẻn vào lúc họ nghỉ ngơi.

 

Hễ có động tĩnh gì, tiếng hét của bọn chúng sẽ đánh thức Hạ Quốc Lương và những người trên lầu.

 

Hài lòng vỗ tay, Hạ Thiên xoay người lên lầu.

 

Lấy nước ra, rồi lấy thêm một ít lương khô.

 

Mọi người tắm rửa thoải mái, ăn chút gì đó rồi đắp chăn ngủ.

 

Ngủ suốt một ngày một đêm.

 

Trong thời gian này, hầu như Hạ Thiên đều ở trong không gian.

 

Ma đế, đã to bằng cánh tay, bị cô đuổi khỏi ao, chỉ cho phép nàng ngâm mình trong con suối nhỏ.

 

Tuy không cam lòng, nhưng nể tình Tinh Hạch, đại nhân Ma đế chúng ta vẫn ‘ngoan ngoãn’ nằm xuống dòng suối.

 

Than ôi~

 

Ai bảo bây giờ ta còn không thể ra khỏi không gian chứ?

 

Đợi khi ta ra được, thì sẽ tự kiếm sống, không cần phải nhìn sắc mặt người khác nữa.

 

Nó đúng là thần thú bi thảm nhất trong lịch sử......

 

Than ôi~

 

Bàn về cuộc đời bi thảm của một thần thú bá khí khi đi theo chủ nhân lạnh lùng vô tình, cầu sinh tồn......

 

Bên ngoài một ngày một đêm, trong không gian là gần bảy ngày bảy đêm.

 

Hạ Thiên tranh thủ mọi thời gian tu luyện.

 

Trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này, chỉ có thực lực bản thân đủ mạnh mới có thể sống tốt, và cũng mới bảo vệ được người mình muốn bảo vệ.

 

Tuy ngoài mặt cô vẫn không biểu hiện ra, vẫn là bộ dáng lạnh lùng đó.

 

Nhưng trong lòng, cô đã coi Hạ Quốc Lương, Ôn Tú Lệ và những người khác là người thân của mình.

 

Là người thân của cô, cô tuyệt không cho phép người khác làm tổn thương họ!

 

Trong không gian tĩnh lặng, Ma đế lười biếng nheo mắt nằm trong suối nhỏ, giả vờ ngủ an nhàn.

 

Đột nhiên, cách đó không xa truyền đến một trận dao động năng lượng, Ma đế thấy không có gì lạ, trở mình tiếp tục ngủ.

 

Bảy ngày bảy đêm này, chủ nhân đã liên tiếp đột phá hai lần, có lần thứ ba, cũng chẳng có gì lạ.

 

Ai bảo chủ nhân của nó Ma đế, lại lợi hại như thế chứ.

 

Cũng chỉ có chủ nhân như vậy, mới xứng với nó, một thần thú thượng cổ bá khí này mà thôi.

 

Hạ Thiên từ từ mở mắt, dưới hàng mi cong dài là đôi mắt đen sâu thẳm.

 

Cô thở ra một hơi dài, nhìn Huyền Khí trong tay, khẽ nhếch môi.

 

Cuối cùng cũng lên Huyền Vương tứ tinh!

 

Không biết thực lực này so với dị năng giả của thế giới này, có trình độ gì nhỉ?

 

Có cơ hội, nhất định phải tìm một người lợi hại để tỉ thí một phen.

 

Cấp độ tinh thần của cô thì không tiến bộ bao nhiêu, vẫn như cũ.

 

Còn về tai......

 

Cô bỗng cong khóe môi.

 

Bởi vì, cô đã nghe thấy tiếng cười của Tiểu Đậu ngoài không gian rồi.

 

Lúc này ngoài không gian, Tiểu Đậu là người dậy sớm nhất, thấy mọi người vẫn còn ngủ say.

 

Em chạy đến bên giường Hà Thiên, nhìn bộ râu mọc trên khóe miệng ông, tò mò đưa tay nhéo một dúm, rồi kéo lên.

 

“Ai ưu ưu ~ ai giật râu của tôi thế!”

 

Hà Thiên đang ngủ ngon lành bị đau đánh thức, kêu thảm một tiếng.

 

“Ha ha ha......”

 

Tội phạm nhỏ đã làm điều xấu, Tiểu Đậu vui vẻ bụm miệng cười trộm.

 

Rồi khom lưng, trước khi Hà Thiên kịp nhận ra, liền chuồn mất.

 

Nghe tiếng động, những người khác cũng lần lượt tỉnh giấc.

 

Thấy Hạ Thiên đột nhiên xuất hiện, Tiểu Đậu vui mừng chạy đến bên cô, giơ hai tay lên.

 

“Anh lớn, bế em.”

 

Hạ Thiên giờ bế Tiểu Đậu, đã trở nên vô cùng tự nhiên.

 

Quả nhiên, thói quen là thứ đáng sợ nhất.

 

Đã thức thì mọi người cũng không còn buồn ngủ nữa.

 

Mọi người chuẩn bị ăn một bữa thịnh soạn, thế là Hạ Thiên lấy từ không gian ra rất nhiều thịt, rau củ.

 

Ôn Tú Lệ dẫn Vân Thanh, Hà Thiên và Tiểu Đậu đi bận bịu.

 

Hạ Thiên thì lấy nước không gian ra, đưa cho Hạ Quốc Lương, Triệu Bắc và Vân Thanh mỗi người một ly.

 

Dặn dò đơn giản vài câu, rồi đặt nhiều thùng nước trong phòng mỗi người, bảo họ tự uống.

 

Còn cô thì xuống lầu kiểm tra tình trạng của mấy tên thanh niên hư.

 

Vì Hạ Quốc Lương và những người khác không bị đánh thức, chứng tỏ một ngày một đêm này không có xác sống đến.

 

Cũng coi như may mắn của chúng.

 

Cô nói giữ lời, nếu chúng sống sót, vậy thì......

 

Hạ Thiên nhìn cái cổng trống rỗng, khóe mắt giật giật.

 

Thôi, coi như cô chưa nói gì.

 

Nhưng, mấy tên này đã trốn đi bằng cách nào?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi