Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh 15 Ngày Trước Mạt Thế: Nữ Đại Lão Giả Trai Tung Hoành Tận Thế > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6 có bản audio.

Chương 6: Lão Già Kỳ Quặc

 

Sau bữa tối, Hạ Thiên về phòng, vào không gian.

 

Nhìn tay chân gầy yếu của mình, cô không khỏi thở dài.

 

Con đường cô phải đi còn dài lắm…

 

Sáng hôm sau, vừa bước xuống lầu, Hạ Thiên đã bị Ôn Tú Lệ gọi lại.

 

“Tiểu Hạ, lại đây ăn sáng đi.”

 

Ôn Tú Lệ đang quấn tạp dề trắng, từ trong bếp bưng ra hai bát cháo nghi ngút khói, cùng với bánh mỏng vừa rán xong.

 

Vừa đặt đồ xuống, bà vừa nói:

 

“Vừa rồi trường gọi điện, tôi nói cháu bị ốm, xin nghỉ dài hạn rồi.”

 

Hạ Thiên sững người, hình như cô quên mất mình còn là học sinh.

 

“À, đúng rồi, hôm nay cháu định đi học lái xe phải không?”

 

Ôn Tú Lệ đưa đũa cho Hạ Thiên, dịu dàng hỏi.

 

Hạ Thiên húp một ngụm cháo, gật đầu: “Vâng, thím đi cùng cháu nhé.”

 

Ôn Tú Lệ cười xua tay: “Thím không đi đâu, thím tập trung luyện súng trước đã.”

 

Bà đã ba mươi sáu tuổi, không còn khả năng học nhanh như lớp trẻ, riêng việc luyện súng đã tốn phần lớn sức lực.

 

Hạ Thiên hiểu ý gật đầu, không nài thêm.

 

Rồi đột nhiên từ tay cô biến ra một cốc nước trắng trong suốt, đưa đến trước mặt Ôn Tú Lệ.

 

“Đây là nước không gian, cháu phát hiện nó có công dụng tẩy tủy, thím uống thử xem.”

 

Tối qua khi luyện tập trong không gian, vì khát, cô đã uống nước suối nhỏ và tình cờ phát hiện ra.

 

Ôn Tú Lệ không chút do dự, cầm lấy đổ vào miệng.

 

Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh từ đáy lòng lan tỏa khắp tứ chi.

 

Lông tơ dựng đứng, những vết bẩn đen dần rỉ ra từ chân lông, bốc lên mùi khó chịu.

 

Ôn Tú Lệ: …

 

Giây tiếp theo, bà nhanh chóng đứng dậy, lao vào nhà tắm, biến mất tăm.

 

Còn Hạ Thiên, mặt bình thản, tiếp tục uống cháo, sắc mặt không đổi.

 

Đến khi ăn xong bữa sáng, ra khỏi cửa, Ôn Tú Lệ vẫn chưa ra khỏi nhà tắm.

 

Hạ Thiên đi tìm một nhà kho phù hợp, ký hợp đồng với chủ nhà, trả tiền thuê, rồi mới bắt xe đến trường đua nằm ở ngoại ô.

 

Nhìn mấy chữ vàng chóe trên đầu, một vạch đen kéo dài trên trán Hạ Thiên.

 

【Câu lạc bộ Đua xe Bá Đạo】

 

Cái tên kỳ quặc nào thế?

 

Thôi, vào xem sao, không được thì đi.

 

Vào cửa chính, theo biển chỉ dẫn, Hạ Thiên đến bàn đăng ký.

 

“Làm gì?”

 

Một thanh niên tóc ngắn ngồi cạnh bàn đăng ký, vừa chơi game điện thoại vừa liếc nhẹ Hạ Thiên.

 

“Học lái.” Hạ Thiên đáp.

 

“CMND, bằng lái.”

 

Người kia không thèm ngẩng đầu, thái độ rất hời hợt.

 

Hạ Thiên rất bình tĩnh đưa CMND qua.

 

Thanh niên cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, vừa nhìn vừa hỏi: “Bằng lái đâu?”

 

“Không có.”

 

“Trời, chưa đủ tuổi!”

 

Hai giọng nói vang lên cùng lúc.

 

Sau đó, mắt to mắt nhỏ.

 

Không khí như ngưng đọng.

 

Sắc mặt thanh niên lập tức tối sầm.

 

Hung dữ gầm lên với Hạ Thiên: “Nhóc con từ đâu tới? Chỗ nào mát thì vào đấy mà chơi!”

 

“Chưa đủ tuổi mà dám chạy đến đây? Phí thời gian của tao!”

 

Để thi chứng chỉ đua xe, nhất định phải có bằng lái cơ bản.

 

Mà bằng lái cơ bản phải đủ 18 tuổi mới được thi, đó là kiến thức phổ thông!

 

“Tôi không thi chứng chỉ, chỉ cần dạy tôi kỹ thuật đua xe thôi.”

 

Hạ Thiên nhẹ nhàng đặt thẻ ngân hàng lên quầy, lạnh lùng nói.

 

Trong ngày tận thế, ngoài xác sống cắn người, còn có vô số kẻ mất hết nhân tính, cực kỳ hung ác; biết lái xe đơn thuần là chưa đủ.

 

Có lúc, tốc độ chính là sinh mệnh!

 

Thanh niên phẩy tay, khó chịu đuổi người.

 

“Không được! Đi đi, đợi đủ tuổi thì đi thi bằng lái trước đã.

“Đừng tưởng có tiền là ghê, tao nói cho mày biết, ‘bố tao là Lý Cương’ lỗi thời rồi!”

“Bố mày là bố Mã cũng không được!”

 

Hai vạch đen kéo dài trên trán Hạ Thiên…

 

Bảo là có tiền sai được quỷ sứ mà nhỉ?

 

Sao ở thế giới này không ăn thua…

 

Thấy thái độ đối phương kiên quyết, Hạ Thiên đành cầm thẻ, quay người đi.

 

Định nghĩ tiếp cách khác.

 

“Này~ con bé, con muốn học lái xe à?”

 

Hạ Thiên vừa bước ra khỏi sảnh đăng ký, một ông già sáu mươi tuổi không biết từ đâu xông ra, cười híp mắt chắn đường cô.

 

Ông già mặc áo sơ mi hoa, quần soóc hoa, tóc bạc chải ngược ra sau gọn gàng, trên sống mũi còn kính một cặp kính râm đen đầy phong cách.

 

Lão già kỳ quặc nào thế?

 

Hạ Thiên hơi nheo mắt, không đáp.

 

Ông già hình như có bệnh xã giao thái quá, mặc kệ Hạ Thiên có để ý hay không, vẫn nhìn Hạ Thiên từ trên xuống dưới, tự nhiên nói:

 

“Ta thấy con có cốt cách lạ thường, là hạt giống tốt để luyện xe.”

 

Nghe vậy, khóe miệng Hạ Thiên giật giật.

 

Nhìn một phát ra được à?

 

Sao cứ như lừa đảo giang hồ thế.

 

“Thế nào, có hứng thú học với ông già này không?”

 

Ông già nheo mắt, cười ranh ma.

 

Nụ cười đó nhìn thế nào cũng giống dụ dỗ trẻ con ngây thơ, rất gian ác.

 

Khiến người ta muốn tát bay hắn.

 

Tuy nhiên, dù bình thường Hạ Thiên rất tàn bạo,

 

Nhưng cô chưa đến mức mất hết nhân tính, ra tay với một ông già tay trói gà không chặt.

 

“Không có hứng.”

 

Hạ Thiên nhạt nhẽo đáp một câu, định vòng qua ông già rời đi.

 

“Ai~”

 

Ông già thở dài một tiếng.

 

“Nghĩ lại ta năm đó, 19 tuổi đã nổi danh giới đua xe, suốt 20 năm khó gặp đối thủ.”

 

Ông già ngước mắt liếc Hạ Thiên, lại vô cùng trầm buồn tiếp lời:

 

“Nhưng ai ngờ, nay rơi vào cảnh chẳng ai buồn hỏi, ai~”

 

Hạ Thiên: ….

 

Hình như cô có làm gì đâu?

 

Sao lại có cảm giác chính mình đang bắt nạt ông ấy…

 

“Ông thật sự biết đua xe à?”

 

Hạ Thiên nghi ngờ hỏi.

 

“Đương nhiên!” Ông già lập tức phấn khích.

 

“Đi, ta dẫn con xem.”

 

Hạ Thiên nghĩ, dù sao với tình hình này chắc đi chỗ khác cũng bị từ chối.

 

Chi bằng đi xem trước, nếu không được thì đi.

 

Vừa đi khỏi, thanh niên ở bàn đăng ký liền thò cổ ra ngoài.

 

Vỗ vỗ trái tim đang sợ hãi.

 

“Sếp sao hôm nay lại tới đột xuất thế!”

 

“Không phải bình thường ít xuất hiện lắm sao?”

 

“Hu hu~ chẳng lẽ vừa nãy ổng có thấy mình chơi game không?”

 

Mà thôi, con bé kia chắc xui xẻo rồi.

 

Sếp nổi tiếng là lão ngoan đồng, chuyên lấy trêu người làm vui.

 

Chuyện đó trong giới đua xe ai cũng biết.

 

Ai cũng bị ổng làm cho đau đầu, bình thường đều cố gắng né.

 

Không chỉ vì thích trêu người, mà khi hung lên thì hung thật!

 

Thanh niên rùng mình, cảm thấy lạnh sống lưng.

 

Vội rụt đầu vào.

 

Miễn là không phải mình xui là tốt rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi