Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sinh Tồn Trên Biển: Ta Vừa Vượt Qua Thiên Tai, Lại Bị Hệ Thống Đưa Về > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5 có bản audio.

Chương 5: Hứa Vân Đình với giá trị may mắn là 2

 

Nghĩ đến đây, Hứa Vân Sương cười tươi rói, lấy chai nước khoáng ra tu ừng ực mấy ngụm lớn. Giải khát xong, cô mới cẩn thận đậy nắp lại.

 

Sau khi sắp xếp, phân loại vật tư xong, cô lại nhìn quanh bè gỗ, thấy không có động tĩnh gì mới mở màn hình ánh sáng ra.

 

Không ngờ vừa mở đã thấy có người kết bạn với mình.

 

Nhấn vào xem, đúng là Hứa Vân Đình mà cô đã khổ công tìm kiếm trong kênh khu vực.

 

Cô vội vàng bấm đồng ý, còn chưa kịp gửi tin nhắn hỏi thăm thì bên kia đã gửi tới một tràng tin nhắn như pháo liên thanh.

 

"Chị ơi, chỗ chị thế nào rồi?"

 

"Có bị thương không?"

 

"Em vớt được hai cái rương báu, mở ra toàn đồ vô dụng."

 

"Cái nắng này gắt thật, bè gỗ thì nhỏ, em không dám cử động mạnh, sợ bè tan ra mất."

 

Nhìn mấy tin nhắn này, Hứa Vân Sương không cần nghĩ cũng biết em trai mình thích nghi rất tốt.

 

"Chỗ chị ổn cả, vừa nãy đang câu rương báu nên không để ý."

 

"Hai cái rương của em mở ra được gì?"

 

Hứa Vân Sương trả lời xong, lại cầm cần câu ném móc, ngồi chờ xem có cá hay rương báu nào cắn câu không. Dù sao bây giờ cô ngồi trên bè cũng chẳng có việc gì khác để làm.

 

Đúng lúc cô định mở kênh khu vực xem tình hình bên trong thì thấy tin nhắn Hứa Vân Đình gửi lại.

 

"Hai cái rương mở ra được nhựa ×2, gỗ ×4."

 

"Mấy thứ này em cũng không biết có tác dụng gì."

 

"Chị có cần không? Cần thì em đưa hết cho chị."

 

Lúc này, Hứa Vân Đình đang ở cách xa tít tắp, nhìn hai món đồ trong ba lô hệ thống mà đau đầu vì giá trị may mắn của mình.

 

Cậu càng thèm thuồng nhìn con cá bơi qua bơi lại quanh bè gỗ.

 

Đáng tiếc trong tay cậu không có công cụ nào thích hợp, vùng biển này lại đầy nguy hiểm, cậu không dám mạo hiểm xuống nước.

 

Không còn cách nào, cậu đành trơ mắt nhìn con cá bơi qua bơi lại, ghen tị vô cùng.

 

Mà cậu càng không biết, lúc này chị cậu đang nhìn thứ cậu mở ra với vẻ mặt đầy chê bai.

 

"Đình Đình, mau gửi thông tin cá nhân của em cho chị xem." Hứa Vân Sương thật ra rất muốn nói với cậu rằng, rốt cuộc là vận may nghịch thiên cỡ nào mới có thể nhận được mức bảo hiểm thấp đến vậy. Nhưng nghĩ đến dữ liệu thảm không nỡ nhìn của mình, cô đành bất lực gửi luôn thông tin cá nhân của mình cho em trai. Chỉ là cô không ngờ, còn chưa nhận được thông tin cá nhân của em trai thì đã nhận được một tràng dấu chấm than.

 

"……"

 

"Chị ơi, giá trị may mắn của chị cao quá rồi, chị xem, cả hệ thống cũng nói chị là hoàng đế châu Âu chính hiệu."

 

"Tại sao em trai cùng cha cùng mẹ của chị, tức là em đây, lại có giá trị may mắn thấp thế này!!!"

 

Nói xong, cậu sợ chị mình không tin, bèn gửi luôn thông tin cá nhân của mình qua.

 

Hứa Vân Sương nhìn dòng chữ trên màn hình ánh sáng, có chút nửa tin nửa ngờ mở thông tin cá nhân của Hứa Vân Đình ra:

 

ID: F

 

Tên: Hứa Vân Đình

 

Tuổi: 18

 

Sức mạnh: 8 (Khá đấy, chỉ mạnh hơn nam giới trưởng thành một chút thôi!)

 

Nhanh nhẹn: 8 (Mức bình thường!)

 

Thể chất: 9 (Cơ thể này cũng quá tốt rồi!)

 

May mắn: 2 (Cậu làm thế nào mà còn đen hơn cả người châu Phi vậy!!!)

 

Nghề nghiệp: Không

 

Kỹ năng: Không

 

Hứa Vân Sương vốn nhìn ba mục đầu trong thông tin cá nhân của cậu, nhìn dữ liệu hệ thống đánh giá mà không nhịn được ghen tị. Thật sự là dữ liệu này tốt hơn người thường quá nhiều. Nhưng khi nhìn đến giá trị may mắn, cô lại thấy có chút đồng cảm với Hứa Vân Đình. Không còn cách nào, chữ "2" to đùng kia quá chói mắt.

 

Trong lúc này, là một người chị tốt, Hứa Vân Sương sao có thể không an ủi đứa em trai đang bị đả kích một vạn điểm trong lòng chứ~~~

 

"Đình Đình, tuy rằng em mua đồ uống lúc nào cũng chỉ nhận được câu cảm ơn đã mua, nhưng chị cũng không ngờ em lại đen như vậy…!"

 

Dù sao thì không đen sao được? Rương báu phân giải có thể nhận được 2~5 gỗ, vậy mà cậu chỉ nhận được phần bảo hiểm thấp nhất.

 

Ngay cả 5130 vốn co rúm trong đầu cũng không nhịn được mà đồng cảm với người ở bên kia màn hình. Là hệ thống, nó biết rõ, giá trị may mắn trung bình của loài người đều trên 4 điểm. Dưới 4 điểm đều là những kẻ xui xẻo trong những kẻ xui xẻo, không ngờ lại để ký chủ của nó gặp phải.

 

"Em cũng không ngờ giá trị may mắn của mình lại thấp như vậy!!"

 

"Chị, hay là thế này, sau này rương của em đều để chị mở nhé!"

 

"Nếu em cứ mở tiếp như vậy, nói không chừng em sẽ đói thành một cây tre gầy mất."

 

Hứa Vân Sương thấy em trai còn có tâm trạng tự trêu mình, cũng không cười nhạo cậu nữa, ngược lại rất sảng khoái đồng ý.

 

"Được thôi, rương báu của em chị sẽ mở giúp. Đúng rồi, em không có thức ăn trong tay, chị gửi cho em trước một ít."

 

"Bây giờ nắng to như vậy, cũng sắp đến giờ ăn trưa rồi, không thể để bụng đói làm việc được."

 

Nói xong, Hứa Vân Sương liền chọn giao dịch hai chai nước, bốn cái bánh bao, một cái bánh mì, điều kiện giao dịch là không. Sau đó cô lại nhắc Hứa Vân Đình đừng thu hồi chai nhựa. Thật sự là với chút giá trị may mắn của cậu, nói không chừng đến lúc đó ngay cả một miếng nhựa cũng không thu hồi được. Như vậy sẽ lãng phí rất nhiều tài nguyên, dù sao nhựa cũng rất hữu dụng.

 

Gửi xong, Hứa Vân Sương cũng không tiếp tục xem đống lời khen nịnh mà Hứa Vân Đình gửi tới, mà cầm cần câu lên, bắt đầu ném về phía những chiếc rương báu đang trôi tới.

 

Hơn một tiếng tiếp theo, Hứa Vân Sương lại thu được bốn cái rương báu. Thấy trên mặt biển không còn rương báu nữa, cô mới hài lòng ngồi xuống, cầm bánh mì và nước khoáng ăn uống thỏa thích.

 

Vừa ăn, cô vừa không quên mở kênh khu vực xem lén.

 

Trên màn hình ánh sáng, mọi người vẫn trò chuyện rôm rả:

 

"Cái nắng này gắt quá, em khát chết mất, vị đại hiệp nào tốt bụng cho em xin chút nước uống với."

 

"Cổ họng tôi bốc khói rồi, câu được ba cái rương báu, không có cái nào có đồ ăn, toàn gỗ, đinh gỗ với cỏ tranh. Mấy thứ này cho tôi thì có ích gì, không ăn được cũng không uống được!!"

 

"Tôi vừa khát vừa nóng vừa đói, cái trò chơi quái quỷ gì thế này, quà tân thủ chỉ cho một cái bè gỗ với cần câu rách. Câu hai ba tiếng đồng hồ mới được bốn cái rương!"

 

"Hì hì, tôi câu được năm cái rương, bên trong có đồ ăn thức uống, giờ đang uống nước khoáng đây, ngọt hơn nước khoáng mua ngoài nhiều."

 

"Anh ở trên, anh giỏi quá!"

 

"Bình thường thôi."

 

"Tôi cũng câu được một cái rương, nhưng đồ ăn không nhiều."

 

"Tôi mở ra một miếng vải rách, có ích gì đâu, lấy lau chân tôi còn chê."

 

"Tôi còn xui hơn này, cái rương tôi nhận được là rương rỗng!!!"

 

"Vận may của tôi cũng không tệ, giờ đã câu được bảy cái rương báu rồi, vật tư cũng được, có ăn có uống."

 

"Anh ở trên, giá trị may mắn của anh bao nhiêu? Mới hai tiếng mà anh đã câu được bảy cái rương báu!!"

 

"Giá trị may mắn của tôi là bảy."

 

"Trời ơi, vận may này là hoàng đế châu Âu rồi, tôi chỉ có bốn thôi!!"

 

"Tôi còn thảm hơn, tôi chỉ có ba."

 

"Tôi cũng ổn, tôi có năm."

 

"Các người đều không thảm bằng tôi, tôi chỉ có một!"

 

"Tôi chỉ muốn biết, có ai là số âm không?"

 

……

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi