Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Cổ Đại: Nàng Báo Thù, Chàng Hộ Nàng Bình An > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2 có bản audio.

“Không được lui! Giết hết bọn chúng cho ta!”

 

Chỉ còn vài bước nữa là thoát khỏi đám truy binh, thì từ phía trước bỗng vang lên một tiếng quát gắt. Dưới gốc cây ngô đồng to lớn cạnh cổng đông phủ Nghiêm, hai vị mệnh phụ tuổi ngoài bốn mươi đang đứng cùng một toán tùy tùng đông đúc. Người đứng trước cài đầy trân châu, mắt nhìn thẳng vào người phụ nữ trong tay Thẩm Khinh Chu, đáy mắt đầy hàn ý.

 

“Bà họ Tưởng?”

 

Thẩm Khinh Chu nheo mắt.

 

Người đàn bà này, hắn lại quen.

 

Đang thầm đánh giá tình thế, người phụ nữ đang bị hắn kẹp bỗng run lên, sắc mặt lại trắng bệch.

 

“Nàng sợ bà ta?” hắn hỏi.

 

“Không!” Người phụ nữ nói ngay, “Hẹp đường gặp nhau, kẻ dũng cảm thắng. Đêm nay, đến lượt bà ta phải sợ ta mới đúng.”

 

Nói xong nàng nắm chặt hai tay: “Xông lên!”

 

Thẩm Khinh Chu theo ngay, kẹp chặt nàng, lao thẳng về phía trước.

 

Người phụ nữ dưới gốc cây là phu nhân của Lục Giai – Nội các đại thần, Lễ bộ Thượng thư. Bà ta xuất hiện ở đây là vì bà ta còn là nghĩa nữ của Nghiêm Tụng.

 

Nhờ thân phận này, bà ta gần như đã trở thành vị mệnh phụ quyền quý đứng thứ hai trong triều, chỉ sau vợ của Nghiêm Thuật.

 

Dù Thẩm Khinh Chu không biết bà họ Tưởng có quan hệ gì với người phụ nữ này, hắn vẫn hiểu rõ: so với tam thiếu nãi nãi nhà họ Nghiêm đang trong tay mình, bà họ Tưởng có lai lịch lớn hơn, xông thẳng về phía bà ta cũng có phần thắng cao hơn.

 

Hắn cứ nghĩ nàng cũng tính thế. Bèn chuyên tâm lựa góc tấn công. Nào ngờ eo hắn đột nhiên đau nhói – không biết từ lúc nào người phụ nữ đã rút dao găm, quét mắt nhìn một vòng đám tùy tùng dưới gốc cây, rồi đẩy mạnh hắn ra, co chân chạy thẳng về phía vị quý phụ kia!

 

“Đồ ác phụ, nộp mạng!”

 

Tiếng gầm mang hận khắc cốt của người phụ nữ lập tức xé toạc màn đêm!

 

Cả trận địa bị hành động của nàng làm loạn nhịp. Đám tùy tùng tay không bên cạnh bà họ Tưởng nhất thời vỡ chạy tứ tán, còn đám hộ vệ cầm binh khí đang truy đuổi thì chốc lát không biết nên chặn ai. Đợi đến khi bọn chúng hoàn hồn, người phụ nữ giơ dao đã giết tới trước mặt bà họ Tưởng!...

 

Thẩm Khinh Chu chưa kịp kinh ngạc, đã xoay người nghênh đón hơn mười thanh đại đao đang chĩa tới trước mặt, vừa chém vừa cố tiến lại gần người phụ nữ.

 

Hắn muốn gọi nàng quay lại, nhưng phát hiện mình ngay cả tên nàng cũng không biết!

 

Mà ngay khi hắn đang vung kiếm chém giết, người phụ nữ đã dựa vào tấm thân bằng da bằng thịt xông xuyên qua trận địa truy binh gươm giáo dày đặc, rồi đem dao găm đâm mạnh vào ngực bà họ Tưởng!

 

“Kéo được ngươi chết cùng, ta cũng không uổng phen này!”

 

Lời nghiến răng nghiến lợi truyền vào tai bà họ Tưởng, từng chữ như ác quỷ đòi mạng.

 

Bà họ Tưởng run rẩy chỉ vào nàng: “Lục Gia! Lục Gia!...”

 

Lục Gia rút dao ra, lại gầm lên đâm thêm mấy nhát vào ngực và bụng bà ta. Máu của bà họ Tưởng phủ kín mặt nàng. Đúng lúc đó, bốn năm thanh kiếm từ bên hông lao tới, chính xác không sai đâm xuyên qua lưng nàng...

 

Lớp tuyết dày lập tức bị máu nhuộm đỏ.

 

Thẩm Khinh Chu đứng trên tường, tứ chi cứng đờ!

 

– Ta không muốn chết!

 

– Đưa ta đi!...

 

Khát vọng sống của người phụ nữ vẫn còn văng vẳng bên tai. Vậy mà chỉ trong chớp mắt, nàng lại thà bị vô số kiếm đâm xuyên ngực bụng để kéo kẻ thù của mình cùng chết!

 

Gío lạnh cuốn hắn nhảy xuống tường, vội bước hai bước về phía nàng.

 

Nàng đang giơ cánh tay phải, cố vươn tới cái bọc dính máu cách đó không xa, miệng lẩm bẩm điều gì đó, nhưng cuối cùng không thốt ra được một chữ nào...

 

“Bắt lấy hắn!”

 

Tiếng truy binh vây chặt lại vang lên.

 

Thẩm Khinh Chu nhảy tới nhặt cái bọc, rồi nhìn sâu lần cuối người phụ nữ đang bị tuyết phủ, sau đó quay người giết thẳng vào truy binh, liều mạng xông ra đầu phố...

 

Chương 1: Bà cô đây là Dạ Xoa quỷ

 

Năm Gia Vĩnh thứ ba mươi lăm, tháng giêng, trong triều xảy ra ba việc lớn khiến cả kinh thành bàn tán không thôi.

 

Một là, Nội Các Thủ Phụ, Thái tử Thái phó Nghiêm Tụng được hoàng đế hạ chỉ cho bộ Lễ lo liệu lễ mừng thất tuần.

 

Tiệc mừng thọ mở liền ba ngày, khách khứa nườm nượp không dứt, từ vua chúa, tông thân, quý tộc trọng thần, đến quan lại trong ngoài kinh thành, uy vọng nhà họ Nghiêm lại càng được đẩy lên một bậc.

 

Hai là, Thẩm Bác – Binh bộ Thị lang, Thái tử Thiếu bảo, nhiều năm dẫn binh trấn thủ biên cương, đánh lui giặc ngoại xâm, mấy lần xoay chuyển cục diện nguy nan – cuối cùng đã bình định biên giới nam bắc, thắng trận trở về.

 

Ngay hôm tin thắng trận đến kinh thành, hoàng đế hạ chỉ thăng Thẩm Bác làm Thái tử Thái úy, Binh bộ Thượng thư, phong Anh Quốc công, đồng thời đặc biệt phái người phi ngựa trạm tám trăm dặm mang thánh chỉ đến biên quan.

 

Theo sau đó, việc thứ ba liền xảy ra.

 

Đêm trước khi Thẩm Thái úy về tới kinh, đại công tử nhà họ Thẩm, vâng chỉ ra thành nghênh đón cha trở về, giữa đường bên bờ kênh Tào Vận ở Thông Châu bất ngờ gặp mưa lớn, ngựa sảy chân ngã xuống nước. Nếu không nhờ lúc nguy cấp bám được tảng đá bên bờ, thì Thẩm Thái úy vừa về tới kinh đã phải chịu nỗi đau mất con.

 

Dù được cứu lên, Thẩm công tử cũng bị va đầu, hôn mê bất tỉnh.

 

Thẩm Bác và người vợ đã khuất chỉ có một con trai. Ông nhiều năm chinh chiến bên ngoài, không tục huyền, cũng không nạp thiếp. Lần này vinh quang trở về, biết bao người mong mỏi ông vào triều chấp chính, vậy mà người chưa về đến nhà đã suýt tuyệt hậu!

 

Như thế chẳng phải là nhát dao cứa vào lòng công thần sao?

 

Như thế chẳng phải là bày tỏ một cách lộ liễu khiến người ta nghi ngờ hoàng thượng sao?

 

Hoàng đế vô cùng giận dữ, gần như cách chức và truy cứu gần hết quan lại phủ Thông Châu cùng đoạn phía bắc của kênh vận tải.

 

Sau đó, Nghiêm Tụng dẫn đầu Nội các, lấy cớ tăng cường vận chuyển đường sông nam bắc, đề xuất các biện pháp như đắp đê sông, nạo vét kênh rạch; thậm chí còn đề xuất một loạt chính sách mới: thông tuyến vận lương nam bắc, điều chỉnh thị trường gạo cả nước.

 

Cuộc cải cách vận tải đường sông liên lụy vận mệnh của vô số thương nhân và dân chúng.

 

Một hạt bụi trên thiên đình rơi xuống nhân gian, cũng hóa thành tảng đá lớn.

 

Theo luồng gió bắc khô hanh của tháng hai thổi xuống phía nam, huyện Sa Loan bên bờ tây sông Tương đang chịu cái rét ẩm ướt của mưa bụi vây quanh.

 

Trời còn chưa sáng hẳn, Tạ Nghị đã sắc thuốc xong, cẩn thận bưng bát thuốc men theo mái hiên trong mưa bay, đi về phía hậu viện.

 

Con Đại Hoàng bị mưa làm ướt sũng, đứng sủa inh ỏi ngoài cửa.

 

Tạ Nghị chê nó ồn, quát nó vài tiếng, rồi tiếp tục vượt qua mái hiên đến tây sương phòng.

 

Trời mưa vốn đã tối, trong phòng lại đóng cửa sổ, càng tối om.

 

Tạ Nghị đặt thuốc lên đầu giường, đẩy hé nửa cánh cửa sổ, rồi quay lại bên giường, cúi nhìn người nhắm nghiền mắt trên giường, không nhịn được thở dài mà lay nàng:

 

“Này, mau tỉnh dậy đi! Ba ngày rồi, không ăn không uống, người sắt cũng chịu không nổi. Ngày thường chị không chịu thiệt chút nào, lần này bị Lý Nhị hại, chị không bực à? Còn bụng dạ nào ngủ?”

 

Nhưng người trên giường vẫn nhắm chặt mắt, không phản ứng gì.

 

Tạ Nghị nhìn nàng, giọng có phần rưng rưng:

 

“Dù chị hay véo tai em, có dịp là dạy dỗ em, nhưng em cũng không nỡ để chị chết. Em biết chị ngấp nghé chút tiền riêng của em đã lâu. Chị yên tâm, chỉ cần chị tỉnh lại, em sẽ đưa hết số tiền dành dụm cho chị! Không đủ, em ra bến tàu khuân gạo, kiếm tiền nuôi chị!

 

Em xin chị đấy, đừng chết. Chị mau tỉnh lại, chị em ta cùng đi đánh chết lũ khốn bắt nạt chị!...”

 

Tạ Nghị khóc được nửa chừng, cổ tay bỗng bị nắm chặt!

 

“Ai muốn chết? Ta mới không thèm chết!”

 

Tạ Nghị sững người, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Lục Gia trên giường nghiến răng nghiến lợi nói tuôn ra:

 

“Chỉ cần ta còn một hơi thở, dù có phải liều mạng thêm lần nữa, ta cũng nhất định phải khiến con họ Tưởng kia nếm nỗi đau gấp nghìn vạn lần!”

 

Tạ Nghị há hốc miệng: “Chị?...”

 

Một câu chưa nói hết, tay phải Lục Gia đã nắm chặt, một quyền thụi xuống ván giường, lập tức dọa cậu em trai còn nước mắt lưng tròng giật bắn người.

 

“Chị bị trúng tà à?!”

 

Tạ Nghị nhảy dựng lên.

 

Trong lòng Lục Gia lửa giận cuồn cuộn.

 

Ngay khi nhìn thấy bà họ Tưởng, mối hận dồn nén hơn mười năm liền ùa ra hết.

 

Nàng lên năm bị bỏ rơi nơi hoang dã là do họ Tưởng làm; nàng bị lừa vào kinh thay Lục Anh gả chồng cũng do họ Tưởng làm; sau khi nàng bước chân vào hầu môn sâu như bể, ngầm xúi giục trên dưới nhà họ Nghiêm bắt nạt nàng, kích bác Nghiêm Cừ đánh đập nàng – tất cả đều do họ Tưởng!

 

Còn cái chết của mẹ và em trai nàng, cũng có phần của họ Tưởng trong đó!

 

Làm sao nàng có thể kìm lòng không đi báo thù đây?

 

Dù bị nghìn kiếm xuyên tim, nàng cũng tuyệt đối không thể để họ Tưởng còn sống!

 

“Rốt cuộc chị tỉnh hay chưa tỉnh?”

 

Tạ Nghị mở to mắt nhìn Lục Gia đang nghiến răng trợn mắt, nhưng Lục Gia chỉ gằn đầy vẻ căm hận, còn mắt thì không hề mở ra chút nào.

 

Tạ Nghị vội vàng đưa cả hai tay ra lay thử cánh tay nàng:

 

“Bà cô của em ơi, chị bị ma nhập à?... Chị mau tỉnh lại đi! Nếu không tỉnh, em phải đi tìm cha Lý Thường mượn kiếm gỗ đào đến cho xem!”

 

“Hôm nay giết không chết ngươi, ta thề không mang họ Lục!”

 

Cảm nhận được lực trên cánh tay, Lục Gia cứ ngỡ bà họ Tưởng còn đang giãy chết, bèn không nói lời nào mà vung tay đánh tới. Ai ngờ một phen dùng sức như thế, nàng bỗng ngồi bật dậy!

 

...

 

Lục Gia nhìn căn phòng dần hiện rõ dưới ánh trời mờ tối.

 

Trước giường đứng một đứa bé mười hai mười ba tuổi, quần áo vá chằng vá đụp. Đứng ngược sáng, mặt mũi không nhìn rõ, nhưng đôi mắt lại vừa to vừa sáng, như ánh nắng phản chiếu trên mặt nước sông Tương.

 

Nếu không phải lúc này đôi mắt mở to hơi quá, thì gương mặt kia quả thực cũng coi là tuấn tú.

 

Cổ họng nàng thắt lại: “Thằng Nghị?!”

 

Tạ Nghị càng hoảng: “Không phải chứ? Ngay cả em chị cũng không nhận ra? Rốt cuộc chị làm sao vậy?”

 

Lục Gia nhảy phắt xuống giường, trong làn gió lạnh cả phòng run lên dữ dội.

 

Rồi nàng nhanh chóng ra tới cửa, nhìn quanh cái sân, sắc mặt biến đổi không ngừng.

 

Tạ Nghị mất hồn mất vía, cầm giày đuổi theo:

 

“Chị ơi, không, bà cô ơi! Chị mau mang giày vào đi. Vừa mới tỉnh dậy, lỡ lại xảy ra chuyện gì nữa, mẹ chắc chắn sẽ băm em ra thành trăm mảnh!”

 

Lục Gia cúi đầu nhìn đầu cậu, đưa tay khẽ vuốt một cái, rồi bàn tay lướt một vòng, vô cùng thành thạo véo một bên tai cậu:

 

“Đúng là mày! Thế mà mày vẫn còn sống thật!”

 

Tạ Nghị đang hầu nàng mang giày, nghe vậy suýt lộn nhào:

 

“Tiểu gia thức trắng ba ngày ba đêm canh chị, chị vừa tỉnh đã véo tai Tiểu gia thì thôi, còn không cho Tiểu gia sống à? Đồ đàn bà lòng dạ đen tối!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi