Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh: Em Gái Chọn Theo Cha, Ta Theo Mẹ Tái Giá Cầm Thương Định Thiên Hạ > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40 có bản audio.

**Chương 40: Công khai vạch mặt, Lục Hoan Ca không muốn sống nữa**

 

Tiêu Bắc Uyên vừa ngẩng đầu thì thấy Lục Hoan Ca đang đứng ở cửa.

 

Chiếc váy phấn hồng điểm hoa khiến cả người nàng ta trông mềm yếu, nũng nịu, tay cầm khăn, nước mắt lưng tròng, bộ dạng như bị oan ức lắm.

 

Vì câu nói đó, những khách khác trong tiệm đều nhìn sang.

 

Tiêu Bắc Uyên quay sang nhìn người bán hàng.

 

Tiểu nhị mồ hôi ròng ròng: “Hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Tôi đi lấy hộp, quay lại không thấy Lục tiểu thư đâu, tưởng người không cần nữa ạ.”

 

Song Ngư tức giận: “Đã bảo ngươi gói lại, sao lại không cần? Tiểu thư nhà ta chỉ quay xe chỉnh lại váy, một lát đã đòi bán cho người khác, ai buôn bán kiểu đó?”

 

Tiêu Bắc Uyên liếc xéo nàng ta: “Khá khen cho đứa ở mồm mép lanh lợi!”

 

Song Ngư hơi rụt cổ, lui ra sau lưng Lục Hoan Ca.

 

Nàng ta có thể hống hách với tiểu nhân trong tiệm, nhưng tiểu thư Vĩnh Xương hầu phủ không phải loại dễ chọc.

 

Tiêu Bắc Uyên nghịch chiếc trâm trong tay, hỏi tiểu nhị: “Lục tiểu thư đã trả tiền hoặc đặt cọc chưa?”

 

Tiểu nhị thành thật đáp: “Chưa ạ.”

 

“Đã chưa trả tiền, đương nhiên có thể tùy ý bán, sao lại thành của Lục tiểu thư?”

 

Nếu Lục Hoan Ca không nói câu cướp của tỷ tỷ, thì chiếc trâm này nhường nàng ta cũng được, dù sao cũng chỉ là thấy mới lạ chứ chẳng phải thứ hiếm gì.

 

Nhưng Lục Hoan Ca đã nói thế, thì nàng càng phải lấy bằng được.

 

Tiêu Bắc Uyên lướt mắt qua Lục Hoan Ca, mang theo vẻ chán ghét rõ rệt, giơ tay cài trâm vào tóc Thúy Ngọc, cười tươi: “Đẹp đấy, tặng ngươi.”

 

Hành động này chẳng khác gì nói với mọi người rằng, chiếc trâm mà Lục Hoan Ca ưng chỉ đáng để đeo cho nha hoàn.

 

Lục Hoan Ca nghiến răng, lửa giận bốc lên.

 

Tiêu! Bắc! Uyên!

 

Tiểu thư hầu phủ vàng ngọc, cao ngạo, hống hách, không coi ai ra gì.

 

Kiếp trước, nàng ta đến hầu phủ một thời gian dài, Tiêu Bắc Uyên cũng chẳng thèm gọi một tiếng tỷ tỷ.

 

Sau này miễn cưỡng sửa miệng, bất quá cũng chỉ là giả vờ làm đúng quy củ trong cao môn đại viện, tránh bị người ta chê cười, chứ hoàn toàn không phải xuất phát từ chân tâm.

 

Còn thỉnh thoảng tặng mấy thứ vụn vặt, tỏ vẻ tiếp nhận thân cận.

 

Xì!

 

Giả nhân giả nghĩa – nàng ta là tay chơi, mấy trò mèo của Tiêu Bắc Uyên qua mắt được ai?

 

Mãi sau này, Tiêu Bắc Uyên tình cờ quen biết một vị công tử…

 

Nghĩ tới đó, gương mặt căng thẳng của Lục Hoan Ca mới giãn ra đôi chút.

 

Nàng ta hít hít mũi, làm bộ dạng bất đắc dĩ chịu thua: “Thôi, Tiêu tiểu thư đã thích, vậy nhường ngươi vậy.”

 

Tiêu Bắc Uyên hừ lạnh: “Ta tự mua đồ tặng nha hoàn, liên quan gì đến ngươi?”

 

“Ngươi!”

 

Lục Hoan Ca bị chẹn họng không nói được.

 

Suýt thì quên, Song Ngữ đã lanh lợi, tiện nhân Tiêu Bắc Uyên này mới thực sự mồm mép sắc sảo.

 

Cậy có Vĩnh Xương hầu phủ chống lưng, không coi ai vào đâu.

 

Lục Hoan Ca biết bây giờ đấu không lại, đành tạm nuốt cục tức này.

 

Nữ tử báo thù mười năm chưa muộn, mà nàng ta không cần chờ lâu, sau này có trò hay của Tiêu Bắc Uyên để xem.

 

Đảo mắt một vòng, Lục Hoan Ca chọn một chiếc vòng ngọc phẩm chất không tồi, bảo tiểu nhị gói lại.

 

Chẳng mấy chốc, tiểu nhị dâng hộp gấm, Lục Hoan Ca nhận lấy, hai tay đưa trước mặt Tiêu Bắc Uyên.

 

Đôi mắt hạnh ngấm lệ tràn đầy chân thành gần như trần trụi: “Tặng cho Tiêu tiểu thư, xin đừng chối từ.”

 

Việc trái thường ắt có yêu, Tiêu Bắc Uyên nhíu mày: “Lại muốn giở trò gì?”

 

Nàng tính tình đơn thuần, không nhiều quanh co, nhìn không thấu Lục Hoan Ca.

 

Nhưng trực giác mách bảo, trong mắt nàng, Lục Hoan Ca thế nào cũng giống một con chồn hoang không có ý tốt.

 

Lục Hoan Ca cầm khăn, thút thít:

 

“Tỷ tỷ ta đắc tội Nghiệp Vương điện hạ, gây họa lớn cho hầu phủ, muội làm muội muội trong lòng thật sự áy náy. Chiếc vòng này, coi như chút tấm lòng của muội. Nếu hầu phủ thực sự không thể khoan thứ tội lỗi của tỷ tỷ, xin cũng đừng trách phạt nặng, hãy đưa tỷ ấy về Tướng quân phủ đi!”

 

Từng chữ từng câu, hết lòng tỏ tình tỷ muội thâm sâu.

 

Nhưng trong đôi mắt cụp xuống, ngoài toan tính ra chẳng còn gì khác.

 

Lục Vị Ngâm đắc tội Nghiệp Vương, gây vạ lớn, Vĩnh Xương hầu phủ ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng trong lòng chắc cũng như Tướng quân phủ, sợ hãi không yên, e bị người nắm thóp, khiến thế lực của Nghiệp Vương thừa cơ xông vào.

 

Theo lẽ thường, Vĩnh Xương hầu phủ chắc cũng ghét cay ghét đắng Lục Vị Ngâm gây sự đó chứ?

 

Nếu có thể để Vĩnh Xương hầu phủ đuổi Lục Vị Ngâm ra khỏi phủ…

 

Tiểu nhân đứng bên nghe thấy vậy, lặng lẽ lùi về quầy.

 

Ân oán trong cao môn đại hộ không phải thứ phường phố tiểu dân như hắn có thể tùy tiện nghe.

 

Trong sách đời đều viết, biết càng nhiều, chết càng nhanh.

 

Nhưng nhìn thì thấy, vị Lục tiểu thư này hình như không giống lời đồn.

 

Khoản đạo thơ trộm câu cũng thôi đi, vì hắn không tận mắt thấy, nhưng nói nàng ta ngược đãi tỷ tỷ? Thật là hoàn toàn nói bậy.

 

Nếu thực sự ngược đãi, sao lại chịu bỏ cả trăm lượng bạc mua vòng, chỉ để tỷ tỷ ở hầu phủ được dễ chịu hơn?

 

Lục Hoan Ca nhẹ nhàng xoa sóng tay áo, len lén dòm phản ứng của Tiêu Bắc Uyên.

 

Tiêu Bắc Uyên mím môi, suy nghĩ hồi lâu mới cất lời: “Tướng quân phủ các ngươi muốn tiếp người về?”

 

Ánh mắt Lục Hoan Ca loé lên.

 

Sao có thể!

 

Lục Vị Ngâm cái đồ gây họa, ở đâu là nhà cửa bất an, sao có thể tiếp về làm hại Tướng quân phủ!

 

Trong lòng nghĩ vậy, mặt lại đáp rất dứt khoát: “Đương nhiên, chúng ta là một nhà.”

 

Đợi khi Lục Vị Ngâm bị đuổi khỏi hầu phủ, một thân cô độc mất chỗ dựa, lúc đó bảo phụ thân đưa nàng ta đến Nghiệp Vương phủ, chắc chắn sẽ làm dịu cơn giận của Hiên Viên Hách.

 

Chưa biết chừng còn nhờ đó mà leo lên được Nghiệp Vương.

 

Nghiệp Vương tuy không bằng Thái tử, nhưng suy cho cùng cũng là hoàng tử, có chỗ dựa này, Lục gia trước mặt người ta chắc chắn có thêm chút mặt mũi.

 

Lục Hoan Ca nghĩ, Tiêu gia ngại thể diện, lại e sợ Tô Tĩnh, chắc chắn sẽ không chủ động đuổi người. Nay Tướng quân phủ chủ động đề nghị tiếp người về, vứt bỏ Lục Vị Ngâm cái bánh khoai tay nóng hổi, Tiêu gia có lý do gì không đồng ý?

 

Nàng đã nói thẳng thế rồi, Tiêu Bắc Uyên không ngốc, hơn thiệt bên trong hẳn là thấy rõ.

 

Không ngờ lại chạm phải ánh mắt giận dữ bất mãn, Lục Hoan Ca thót tim mấy cái.

 

Sao thế này, phản ứng này không giống tưởng tượng chút nào!

 

Tiêu Bắc Uyên ngước nhẹ đầu, thần sắc kiêu ngạo, kèm theo tức giận không kìm nén: “Tiếp về làm gì, tiếp tục để các ngươi ngược đãi hành hạ sao?”

 

Mặt Lục Hoan Ca cứng đờ: “Tiêu tiểu thư nói vậy từ đâu…”

 

“Từ yến tiệc sinh nhật của lệnh tôn.” Tiêu Bắc Uyên bước lên trước với áp lực.

 

Chuyện Lục Tấn Khôn bị Dung Ngọc An bẻ gãy xương sườn, nàng đã nghe tam ca nói.

 

Lục Hoan Ca nói muốn tiếp tỷ tỷ về hồi này, còn có thể có ý tốt sao?

 

“Tỷ ta một mảnh hiếu tâm đến chúc mừng, người nhà họ Lục ngược lại, đại ca trực tiếp động thủ, phụ thân đòi dùng gia pháp. Lục tiểu thư muội muội lại càng độc ác, tặng vòng tay tẩm độc muốn lấy mạng tỷ ta. Quả nhiên là một nhà bọn ngươi, khiến người ta mở rộng tầm mắt.”

 

“Ngươi, ngươi vu…”

 

“Ta còn chưa nói hết. Vòng không độc chết người, ngươi lại ép nha hoán họ Tưởng đâm cột tự vận để vu oan thanh bạch của tỷ ta, may mà Kinh Triệu phủ đại nhân sáng suốt, mới không để kế độc của ngươi thành công.”

 

Tiêu Bắc Uyên hung hăng phóng tới, phía sau còn có Thúy Ngọc và hai bà tử xông trận.

 

Lúc này Lục Hoan Ca thật oan uổng, lưng dựa vào quầy hàng, thoái không thể thoái: “Ta không có, ngươi hàm huyết…”

 

“Ngươi không có? Nếu không có, sao lại bị giam vào lao Kinh Triệu phủ?”

 

“Ta, ta…”

 

“Đường đường tiểu thư Tướng quân phủ, thế mà đã ngồi tù?”

 

Không biết ai nói một câu, Lục Hoan Ca hoảng hốt nhìn quanh, mới thấy người đứng xem đã nhiều hơn.

 

Cửa đã chật kín người, tất cả chỉ trỏ vào nàng ta.

 

Đến cả tiểu nhân rụt sau quầy cũng không nhịn được thò đầu ra.

 

Ghê thật! Tiểu thư hầu phủ tiếp muội đấu tiểu thư Tướng quân phủ, sách đời cũng chưa hay như này.

 

Lục Hoan Ca thẹn đến muốn chết, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, hộp trang sức văng ra bên cạnh, nước mắt lã chã rơi.

 

Chuyện giam nàng ta, Kinh Triệu phủ không hề công khai, bản thân lại càng không muốn ai biết, không ngờ vào giờ phút này, trước mặt nhiều người như vậy, lại bị Tiêu Bắc Uyên tố ra.

 

Giây phút quyết định, Song Ngư xông ra che trước mặt Lục Hoan Ca, ngăn tầm mắt mọi người.

 

“Tiểu thư nhà ta… là đi phối hợp tra án, không phải ngồi tù.”

 

Tiêu Bắc Uyên hừ lạnh: “Tỷ ta mới gọi là phối hợp tra án, lên công đường không bước vào lao Kinh Triệu phủ lần nào.”

 

Người đứng xem có kẻ phụ họa: “Đúng đấy, phối hợp tra án không cần giam, trừ phi có hiềm nghi, hơn nữa là hiềm nghi trọng đại mới bị thu giam chờ thẩm.”

 

“Vậy lời Tiêu tiểu thư nói đều là thật?”

 

“Nếu thật, thì vị Lục tiểu thư này… chà chà, thực không nhìn ra được!”

 

Những tiếng the thé sắc nhọn cứa vào tai, Lục Hoan Ca che mặt hai tay, hận không thể đào đất trốn đi.

 

Song Ngư ôm chủ vào lòng: “Các ngươi đừng bắt nạt tiểu thư nhà ta!”

 

Lục Hoan Ca như tỉnh mộng.

 

Phải, Tiêu Bắc Uyên bắt nạt nàng, nàng mới là kẻ chịu oan ức.

 

Kế lên đầu, Lục Hoan Ca la to một tiếng, rút trâm cài, làm bộ tự đâm vào người.

 

“A, tiểu thư!”

 

Song Ngư nhanh tay lẹ mắt, chặt tay giữ nàng ta, cố giật cây trâm.

 

“Buông ra… Hôm nay bị người ta ức hiếp đến mức này, thà chết còn hơn!”

 

Chủ tớ hai người càng quậy ầm ĩ hơn.

 

Người đứng xem tan đi gần nửa.

 

Nói gì thì cũng là tiểu thư Tướng quân phủ, thật sự xảy ra chuyện gì, vì xem náo nhiệt mà vướng phiền thì không nên.

 

Tiêu Bắc Uyên chưa từng thấy cảnh tìm chết sống chết, thoáng hoảng.

 

Thúy Ngọc kéo nàng lùi ra ngoài cửa: “Tránh xa ra, kẻo bị dính.”

 

Thấy người chạy gần hết, Song Ngư ra hiệu cho Lục Hoan Ca: tạm ổn rồi.

 

Nhưng Lục Hoan Ca không nhìn nàng, mà gườm gườm nhìn một nơi ngoài cửa.

 

Theo hướng đó, Song Ngư thoáng thấy Lục Vị Ngâm, dưới ánh mặt trời, gương mặt diễm lệ lạnh lùng trắng đến phát sáng.

 

Mặt Lục Hoan Ca lộ dữ tợn.

 

Đến đúng lúc!

 

Tiêu Bắc Uyên hủy hoại nàng thế này, nàng há để Tiêu Bắc Uyên toàn thân trở lui?

 

Những gì Tiêu Bắc Uyên kể đều là chuyện cũ, chỉ cần nàng gây rối lớn hơn, ồn ào hơn, người ta sẽ chỉ nhớ Tiêu Bắc Uyên ép nàng đến chỗ tự rút trâm tử tiết.

 

Chỉ cần nàng sứt da một chút, món nợ này sẽ tính vào đầu Tiêu Bắc Uyên – tất cả đều do nàng ta ép buộc.

 

Nàng muốn Lục Vị Ngâm nhìn nàng bị thương, nhìn Tiêu Bắc Uyên mang tiếng xấu nhưng bất lực.

 

Hạ quyết tâm, Lục Hoan Ca hung hãn giật lấy trâm, tránh chỗ hiểm, đâm mạnh vào vai.

 

Lục Vị Ngâm nhìn sang, hai người mắt chạm mắt, Lục Hoan Ca kiêu ngạo nhếch đuôi mắt, thậm chí phấn khích lạ lùng, sợ đau cũng chẳng màng.

 

“A!” Tiêu Bắc Uyên sợ che mặt.

 

“Tiểu thư!” Song Ngư thét lên.

 

Tiêu Bắc Uyên không dám mở mắt, cho đến khi hương lạnh quen thuộc xộc vào mũi.

 

“A Uyên.”

 

Biết người trước mặt đã đổi, Tiêu Bắc Uyên úp mặt vào người Lục Vị Ngâm, bấu chặt y phục của nàng, giọng run run: “Tỷ!”

 

Lục Vị Ngâm phủi bụi dính trên viên đá vừa bắn ra, vỗ lưng trấn an muội muội: “Đừng sợ, nàng ta không sao.”

 

Tiêu Bắc Uyên nửa tin nửa ngờ, ngước nhìn, thấy Lục Hoan Ca đã ngất lịm trong lòng nha hoàn.

 

Trên người không hề có thương tích, cây trâm trong tay cũng không vấy máu.

 

Tiêu Bắc Uyên vỗ ngực, hết hồn.

 

Thấy cục diện đã khống chế, đám đông ưa xem náo nhiệt lại vây quanh, chặn kín cửa.

 

Ánh mắt băng lãnh của Lục Vị Ngâm quét tới, Song Ngư không dám ngẩng đầu, cúi xuống định vác Lục Hoan Ca lên lưng.

 

“Chưa vội.”

 

Lục Vị Ngâm quay ra ngoài nhòm, vừa thấy có quan sai tuần phố đi qua, lớn tiếng gọi lại, nhờ gọi một đại phu tới.

 

Cho đến khi quan sai tìm đại phu kiểm tra xong cho Lục Hoan Ca, công bố trước mặt mọi người là không hề có vết thương nào, Lục Vị Ngâm mới cho phép Song Ngư mang người đi.

 

Khi hai người đi qua trước mặt, Lục Vị Ngâm “thành khẩn” khuyên: “Giữa chốn đông người tìm chết sống, thực chẳng ra làm sao. Quý phủ tốt nhất nên tìm đại phu xem cho nàng ta, đừng để mắc bệnh điên.”

 

Giọng không nhỏ, gây một trận cười vang.

 

Màn kịch kết thúc, Lục Vị Ngâm dẫn Tiêu Bắc Uyên về hầu phủ, đến Vạn Thọ Đường kể Lão Thái Quân chuyện trên phố, rồi về Thiên Tư Các, mọi việc như thường lệ.

 

Đêm khuya vắng lặng, muôn tiếng lặng yên, một bóng đen lướt qua mái ngói.

 

Lục Vị Ngâm thổi lửa nến, thắp đèn, soi sáng một gương mặt đen nhẻm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi