Chuyện Thanh Thanh trọng sinh, chuyện mạt thế sắp đến, tuyệt đối không thể nói cho người thứ tư biết.
Anh sẽ nhắc nhở người thân ở quê, nhưng nói thế nào thì anh có chừng mực.
“Bác sĩ nói là chẩn đoán nhầm.”
Bố mẹ Thiệu thật sự rất tin tưởng con trai, nửa tháng nay lo lắng sợ hãi, con trai nói là chẩn đoán nhầm, hai người lập tức tin ngay, mừng đến mức liên tục niệm Phật, mẹ Thiệu mừng đến phát khóc.
“Bố, mẹ, nhà ở quê không còn nữa, số tiền bán nhà này bố mẹ định mua lại nhà hay là—”
Bố Thiệu lập tức nói: “Cho con, cho con và con dâu mua nhà!”
Mẹ Thiệu cũng gật đầu lia lịa: “Bố mẹ có chỗ ở, ký túc xá của xưởng rộng lắm!”
Hai vợ chồng làm việc tại một xưởng nhựa ở thị trấn, bố Thiệu làm ở dây chuyền sản xuất, mẹ Thiệu nấu ăn trong bếp, xưởng phân cho một phòng ký túc xá, con trai cả cũng ở cùng họ, ăn ở đều tại xưởng, cả nhà họ ít khi về nhà ở.
Còn con trai út từ hồi học đại học đã không dùng tiền của gia đình nữa, học phí và sinh hoạt phí đều có học bổng và trợ cấp, thỉnh thoảng còn gửi tiền về nhà, có một đứa con trai biết điều như vậy, bố mẹ Thiệu vừa thấy an ủi vừa thấy có lỗi. Lúc con trai út kết hôn, họ đã định bán nhà để giúp đỡ, chỉ là bị Thiệu Thịnh An nghiêm khắc từ chối.
Bây giờ thì vừa khéo, không phải nói muốn mua nhà gần trường học sao? Vừa hay gom góp lại.
Nụ cười trên mặt bố Thiệu càng tươi hơn: “Phần trả trước của các con còn thiếu bao nhiêu, bố đi vay cho, yên tâm nhé, bố và mẹ con vẫn còn trẻ, làm được, nợ bố mẹ trả.”
Thiệu Thịnh An nghẹn ngào, cười lắc đầu: “Đủ rồi, đủ rồi.”
Chương 15
Phía bên kia phòng khách, Kiều Thanh Thanh đang chơi với anh cả.
Con trai cả của nhà họ Thiệu, Thiệu Thịnh Phi, năm nay ba mươi hai tuổi, nhưng trí tuệ chỉ ở mức trẻ lên sáu. Anh rất thích cô em dâu xinh đẹp, từ lúc vào cửa đã ngóng trông cô, thấy cô nhìn lại thì lập tức cười hở lợi, từ trong túi móc ra một nắm kẹo trái cây: “Ăn đi! Em gái cho em ăn!”
Thiệu Thịnh An đang nói chuyện với bố mẹ, Kiều Thanh Thanh liền chơi với anh, hai người cùng chơi bi ve, Thiệu Thịnh Phi vui không tả nổi.
Kiều Thanh Thanh mua cho anh không ít đồ chơi, hộp bi ve hình lâu đài này là một trong số đó, quả nhiên rất được Thiệu Thịnh Phi yêu thích. Thêm vào đó người chơi cùng là cô em gái mà anh thích, niềm vui của anh như nhân đôi.
Bố Thiệu quay đầu nhìn lại, ánh mắt đầy trìu mến, quay sang thì thầm với Thiệu Thịnh An: “Thanh Thanh là đứa con tốt, nó đối xử với con tốt, với bố mẹ tốt, với cả anh con cũng tốt, không còn đứa con dâu nào tốt hơn nó nữa, con phải đối xử tốt với nó, hai hôm nữa bố mẹ sẽ dẫn anh con về, hai đứa sống cho tốt.”
“Bố, bố mẹ cứ ở lại đây đi, con có một người bạn học cũ làm ở đài khí tượng, cậu ấy nói dạo này mưa nhiều, theo đà này chắc chắn sẽ có lũ lụt, kể cả nhà mình không bán, con cũng sẽ đón bố mẹ lên đây tránh lũ.”
“Ôi, ngập nước thôi mà, quê mình năm nào chả ngập, bố quen rồi! Không sao đâu, bố mẹ còn phải về làm việc nữa, nghỉ gần nửa tháng rồi, xưởng sẽ có ý kiến.”
“Bố, lúc đó nếu có lũ lụt, xưởng cũng sẽ đình công thôi, không sao đâu, cứ ở lại đi! Chúng ta cũng được sum họp một thời gian, anh cả cũng nhớ con, nhớ Thanh Thanh nữa.”
Mẹ Thiệu nhìn cảnh đứa con lớn và con dâu út chơi vui vẻ, quyết định: “Vậy ở lại thêm hai ngày nữa, Tiểu Phi bình thường bị nhốt trong ký túc xá, chẳng có ai chơi cùng,”
Nhà được sửa sang lại, trên gác xép kê thêm hai chiếc giường, bố mẹ Thiệu và Thiệu Thịnh Phi ở trên gác xép.
Đến bữa tối, Thiệu Thịnh An tìm cớ: “Bạn học của con cho thông tin rất chuẩn, con cũng gọi điện cho bác và cô chú nhé, mua sắm nhiều thứ trong nhà một chút, tránh sau này bị nước vây.”
Bố mẹ Thiệu đều không để tâm, mặc kệ Thiệu Thịnh An tự sắp xếp.
Sau bữa tối, Thiệu Thịnh An lần lượt gọi điện cho những người thân thích ở quê. Là người đàn ông duy nhất trong gia tộc học đại học, sau khi tốt nghiệp cưới vợ thành phố, còn định cư và làm việc ở thành phố, Thiệu Thịnh An rất được người thân tin cậy, lời anh nói mọi người đều nghe.
“……Cô ơi, cháu gửi cho cô ít đồ, cô nhớ ký nhận nhé……Chú ba, không có gì đâu, quê mình ở vùng trũng, quanh năm ngập nước, nhưng cháu nghe bạn học nói, trận mưa này sẽ kéo dài lâu, lúa ở phía Bắc đều bị ngập, cháu đoán năm nay giá lương thực có thể tăng……Vâng, vâng, chính phủ chắc chắn sẽ điều tiết giá cả, nhưng quê mình là nơi nhỏ, sợ quản không tới, kiếm tiền không dễ, đừng để bị lừa, gạo dầu muối những thứ này bình thường chẳng phải cũng dùng sao, mua nhiều một chút cũng không sợ lãng phí……Nhà chú bảy cũ quá rồi, hay là chuyển lên thị trấn trước đi……”
Cuộc gọi kéo dài đến tận đêm mới gọi xong.
“Mẹ, mẹ nói với các cậu thế nào ạ?” Kiều Thanh Thanh hỏi Kiều Tụng Chi.
Kiều Tụng Chi cười: “Mẹ nói là liên lạc được với hậu duệ của một người chị em thân thiết của bà ngoại con, người ta ám chỉ cho mẹ vài câu. Bà ngoại con trước đây cũng là cán bộ lão thành, bà mất sớm, các chị em thân thiết của bà sống lâu hơn, có người làm trong chính phủ, nhưng đã nhiều năm không qua lại, các cậu con quên từ lâu là ai rồi, mẹ mượn danh họ, nói là có được tin từ họ. Yên tâm! Mẹ không nói gì nhiều, chỉ ám chỉ với họ rằng dù sao cũng phải trữ lương thực trong nhà, con không hiểu đâu, con càng nói rõ ràng, người ta càng không tin, con giấu giếm thì người ta lại coi như bí mật tuyệt mật! Mấy năm trước không phải nghe nói ngoài biển có tàu chở dầu bị lật sao? Tin tức còn chưa chính xác, muối ở thị trấn đã bị cướp sạch, cho nên, mẹ chẳng nói chi tiết gì cả, các cậu con mới tin. Nếu các cậu con lỡ miệng nói ra ngoài cũng không sợ, mẹ thật sự chẳng nói gì mà.”
“Mẹ, mẹ không phải thật sự liên lạc với hậu duệ của chị em bà ngoại chứ?”
“Tất nhiên là có rồi.” Kiều Tụng Chi cười tươi, “Hồi đó mẹ và bố con ly hôn, dì Minh đã giúp không ít, mấy năm nay chúng ta vẫn thường liên lạc, cô ấy bận việc ở tòa án, mẹ thì dịp lễ tết gửi chút đặc sản quê nhà, không đáng giá bao nhiêu, chỉ là tấm lòng, cô ấy nhận cũng không sợ phiền phức. Hôm trước mẹ gọi điện cho cô ấy, nói con không muốn làm ở công ty nữa, muốn đi học luật, mẹ hỏi thăm cô ấy đấy.”
