“Được, vậy chiều nay anh qua đo nhé, tôi ở nhà.”
Sau ba việc đã sắp xếp, Kiều Thanh Thanh lại lên mạng mua sắm. Kiếp trước không chuẩn bị trước, có không gian nhưng lại không trữ đủ vật tư, trong những ngày thiếu ăn thiếu mặc thiếu thuốc, mỗi lần ốm đau cô đều cố chịu đựng, dù chỉ có thêm một hộp thuốc hạ sốt, hay một chiếc chăn bông—
Nhớ lại những thiên tai liên miên quét qua thế giới ở kiếp trước, Kiều Thanh Thanh không khỏi thấy chán ghét, sợ hãi.
Nhưng cái đến sẽ đến, cô nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt!
Chương 3
Khởi đầu của tất cả là một cơn mưa.
Không ai ngờ rằng cơn mưa đó sẽ không ngừng rơi, sẽ càng lúc càng to. Một tháng sau, khi hệ thống thoát nước của thành phố không thể gánh nổi, nước ngập ngày càng sâu mà không thể thoát đi, thì mọi thứ đã quá muộn.
Hoa Thành có địa thế cao, khu nhà của Kiều Thanh Thanh nằm trên khu đất cao nhất vùng này. Hồi mới xây, quảng cáo từng rao là “tận hưởng trọn cảnh sắc Hoa Thành, thu hết vào tầm mắt”.
Khu nhà như vậy, khi lũ lên cao nhất cũng ngập tới tầng sáu, còn ở những nơi địa thế thấp hơn, đã ngập đến tầng mười mấy.
Trận lũ kéo dài gần một năm, sau đó nhiệt độ đột ngột giảm 40 độ C, từ 22 độ của mùa thu tụt thẳng xuống dưới âm 20 độ, vẫn tiếp tục giảm, thấp nhất có lúc xuống tới âm 80 độ C.
Sau đó, thảm họa ập đến mà chẳng có dấu hiệu báo trước. Khi nhớ lại giai đoạn đầu của ngày tận thế, người ta mới nhận ra rằng lúc bắt đầu, thảm họa vẫn còn khá “dịu dàng”. Lũ lụt không phải tự dưng xuất hiện, ít nhất tháng mưa đầu tiên đã cho con người cơ hội phản ứng. Bộ máy nhà nước lúc đầu cũng ứng phó được, cho đến khi mực nước ngày càng dâng cao, khắp nơi đều chìm trong biển nước... Theo tin tức, ngoài các tỉnh phía Tây có địa thế cao, còn lại tất cả đều chìm trong lũ.
Đến đợt giảm nhiệt lớn, Hoa Thành ở phía Nam đã âm 80 độ C, khó mà tưởng tượng được nhiệt độ ở phía Bắc sẽ khủng khiếp đến mức nào.
Khi mua sắm trực tuyến, Kiều Thanh Thanh ưu tiên mua những vật dụng cần thiết để tránh nạn. Cô đặt một lượng lớn nước khoáng đóng chai, vì đơn hàng quá lớn nên còn mặc cả với chủ cửa hàng để được giảm giá. Sau khi đặt hàng, cô thuê một nhà kho ở ngoại ô, gửi địa chỉ cho chủ cửa hàng.
Tiếp đó, cô đặt gạo, mì, bột mì, áo lông vũ, chăn bông và các vật dụng giữ ấm khác. Theo lẽ thường, đến tận nơi sản xuất lương thực hay chợ đầu mối mua sẽ rẻ hơn, tuần này trời chỉ mưa nhỏ, phải một tuần sau mưa mới to lên, còn nửa tháng nữa lũ mới hình thành, vẫn còn thời gian để xoay xở. Nhưng Kiều Thanh Thanh không dám liều, lỡ kẹt trên đường không về được thì sao? Mua nhiều đồ như vậy, thuê kho ở nơi khác nhận hàng cũng bất tiện, chi bằng ở chỗ của mình, quen thuộc mọi ngóc ngách. Cô cố tình thuê kho của một xưởng may phá sản ở ngoại ô, giá một tháng một vạn, đặt cọc trước bốn nghìn. Nhà dân gần nhất cách đó tám trăm mét, không sợ bị người ta dòm ngó.
Kiếp trước cô đã thấy quá nhiều vụ việc ác độc vì tiền mà nổi lòng tham, ngay cả căn nhà này cũng bị người ta nhòm ngó mà cướp mất. Cô tích trữ nhiều vật tư như vậy, tuyệt đối không thể bị chú ý.
Lúc này cũng không cần tiết kiệm nữa, dù sao sau này tiền cũng chỉ là giấy vụn. Vì mua nhà, gia đình đã dành dụm được 120 vạn, giờ cứ dùng hết để mua vật tư thôi!
Một tiếng sau, thợ lắp sưởi sàn và máy phát điện năng lượng mặt trời lần lượt đến, Kiều Thanh Thanh đón họ vào nhà. Công việc bắt đầu, giường tủ trong phòng ngủ chính và những đồ có thể di chuyển đều được cô thu vào không gian. Sàn nhà không lát gạch, nên đỡ công cạy gạch. Căn nhà này đã hơn hai mươi năm, nhưng hồi đó xây dựng dùng vật liệu tốt, hơn hai mươi năm trôi qua chất lượng vẫn rất ổn, ít nhất ở kiếp trước, bị lũ nhấn chìm một năm, băng giá đóng băng gần hai năm, đến khi nắng nóng ập đến, băng tan lũ lại, Kiều Thanh Thanh bị đuổi đi, căn nhà vẫn lành lặn.
“Làm kỹ lớp cách nhiệt, đừng ảnh hưởng đến tầng dưới.” Kiều Thanh Thanh dặn dò thợ làm sưởi sàn, rồi dẫn thợ lắp năng lượng mặt trời lên sân thượng.
Nhà cô ở tầng tám, tầng cao nhất, hồi mua nhà được tặng kèm gác xép, từ gác xép đi ra còn có một sân thượng rộng 15 mét vuông. Mấy năm trước hệ thống thoát nước kém, mưa một phát là ngập. Sau khi Kiều Thanh Thanh kết hôn, căn nhà này được dùng làm nhà cưới, Thiệu Thịnh An đã cùng thợ cải tạo hệ thống thoát nước cho sân thượng và gác xép, từ đó mới hết ngập.
Máy phát điện năng lượng mặt trời cô mua loại 10KW, miễn phí lắp đặt, giá cuối cùng là 11 vạn, cô đặt cọc trước hai vạn.
Thấy mưa đã nhỏ, thợ làm cũng thuận lợi, Kiều Thanh Thanh đi xuống nhà. Cô nhìn quanh gác xép, gác xép thấp, chỗ cao nhất chỉ có hai mét, mùa đông lạnh mùa hè nóng, không thích hợp để ở, bình thường chỉ dùng để chứa đồ. Cô thấy một cái thùng, kéo nó ra. Bên trên đã phủ đầy bụi, mở nắp ra, bên trong là một xấp ảnh cũ. Cô lật từng tấm, toàn là ảnh chụp chung với bố mẹ, từ lúc đầy tháng đến năm bảy tuổi. Cô cười khẩy một tiếng, ném xấp ảnh trở lại, định bụng sẽ tìm dịp cắt phần ảnh của mình và mẹ ra.
Buổi trưa, cô đặt bảy suất cơm hộp, ăn cùng với các thợ.
Ăn xong, chồng gửi video call tới: “Xem này, anh lên máy bay rồi, chuyến bay bị hoãn một tiếng, lát nữa anh phải tắt máy. Em đợi anh nhé, khoảng năm giờ chiều giờ anh sẽ đến Nguyệt Thành, sau đó anh đổi sang tàu cao tốc, tầm tám giờ là về đến nhà.”
“Được, anh mau về đi.” Kiều Thanh Thanh nhận cuộc gọi ở ban công, Thiệu Thịnh An chỉ nghe thấy tiếng ồn ào phía sau, nhưng không nghĩ ngợi gì nhiều. Tiếp viên hàng không đến nhắc anh, anh luyến tiếc dặn thêm một câu rồi cúp máy.
Không có thời gian để cảm thán, Kiều Thanh Thanh liên tục đặt hàng, đơn lớn thì gửi về kho, đơn nhỏ mà gần thì gửi giao hỏa tốc nội thành. Nhân viên giao hàng đội mưa lần lượt mang đồ đến, khu nhà cũ không có thang máy, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại. Kiều Thanh Thanh cho từng người năm sao, còn tip họ trên nền tảng.
Đến hai giờ chiều, thợ lắp thêm bồn nước và thợ sửa cửa sổ cũng đến, nhất thời trong nhà trên dưới trước sau đều vang lên tiếng thi công.
Bốn giờ, thợ đến đo kích thước ban công và sân thượng, dẫn theo một người học việc, nhanh chóng đo xong. Vì là bạn cũ giới thiệu, anh thợ cũng nói thẳng: “Ban công thì không thành vấn đề, còn sân thượng của chị muốn bịt kín thì tốn kha khá đấy. Tôi thấy chị đang lắp máy phát điện năng lượng mặt trời, vậy thì cần phải thoáng sáng, nhưng không cần thiết phải dùng kính cường lực đâu, dùng nhôm thường hoặc thép không gỉ bịt xung quanh là được, giá rẻ hơn mà lại thực dụng. Phần mái tôi sẽ nối từ đây lên đến gác xép, đều bịt kín được cả.”
