Chương 002: Chị, để em!
Bóng dáng Hạ Dao biến mất theo gió.
Cô không kịp chờ Cố Nhược Nhược chỉ đường.
Nơi Hạ Thần chết.
Kiếp trước cô đã đến một lần.
Chỉ một lần thôi, cũng đủ khiến cô nhớ mãi không quên.
“Hực hực…”
Một đám xác sống như bị thứ gì đó dẫn dắt.
Đổ xô về phía một tòa nhà siêu thị ở trung tâm phía nam thành phố.
Cùng lúc đó.
Tiểu đội của Hạ Thần cũng đang chạy trốn điên cuồng.
“Phía sau mau bám theo hết!”
Lý Thụy mồ hôi đầm đìa đi đầu, quay lại hét lớn với những người phía sau.
Còn người cuối cùng, không ai khác chính là Hạ Vân Triết và Hạ Thần, những người không có dị năng.
Hạ Vân Triết chạy thở hồng hộc, mặt mày khó coi.
Nhìn sang Hạ Thần cố tình chạy chậm lại đợi mình, trên mặt không hề có vẻ mệt mỏi.
Vì bình thường thường xuyên tập luyện cùng Hạ Dao.
Thể chất của Hạ Thần rất tốt.
Tốt đến mức khiến Hạ Vân Triết ghen tị chết đi được.
Đều là người không có dị năng, tại sao mình lại phế vật đứng cuối, tại sao Hạ Thần lại có người chị lợi hại như vậy?
Càng nghĩ, hắn càng không phục.
Trong đầu còn hiện ra lời dặn dò của chị ruột Hạ Vãn Vãn lúc ra ngoài—
“Hạ Thần là em ruột của Dao Dao tỷ, chúng ta là em họ thì tính là gì? Chỉ cần Hạ Thần còn sống, Dao Dao tỷ sẽ không bao giờ để ý đến chúng ta.”
“Vân Triết, nếu Hạ Thần không còn, nói không chừng Dao Dao tỷ sẽ chịu dạy cậu đấy.”
Nếu Hạ Thần chết, Hạ Dao nhất định sẽ coi hắn như em ruột mà bảo vệ, không để hắn bị tổn thương!
Hạ Vân Triết gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng của Hạ Thần bên cạnh.
Lại liếc nhìn đám xác sống đang đến gần phía sau, cùng với Lý Thụy đang giục họ nhanh vào siêu thị tránh nạn ở phía trước.
Trong khoảnh khắc, hắn nảy ra một kế!
“Hạ Vân Triết, cậu mau… a!”
Hạ Thần vốn định nắm lấy Hạ Vân Triết chạy nhanh hơn.
Nhưng giây tiếp theo, cậu bị đẩy mạnh một cái.
Cả người mất kiểm soát đâm vào cây cột bên cạnh, đầu đập trúng, ong ong cả lên.
Chưa kịp bò dậy.
Hạ Vân Triết lại cầm cây gậy bóng chày trong tay giáng mạnh vào đầu cậu, “Hạ Thần, mày chết đi!”
“!!!”
Hạ Thần hoảng hốt, theo bản năng lăn qua một bên.
Rầm!
Gậy bóng chày đập trúng khoảng không.
Tiếng động thu hút xác sống chạy về phía này.
Hạ Vân Triết thấy không ổn, vội vứt gậy bóng chày chạy về phía cửa nhỏ siêu thị nơi Lý Thụy và những người khác đang trốn.
Hạ Thần ngây người.
Hoàn toàn không hiểu tại sao Hạ Vân Triết đang yên đang lành lại phát điên tấn công mình.
Nhìn đám xác sống lao tới, cậu vừa né vừa đá văng mấy con, loạng choạng ôm trán đang chảy máu chạy về phía Lý Thụy và Hạ Vân Triết.
Nhưng ngay khi sắp đến cửa nhỏ để vào, Hạ Vân Triết nở một nụ cười nham hiểm với cậu.
Rầm một tiếng.
Hạ Vân Triết khóa chặt cửa sắt lại.
“Hạ Vân Triết, cậu làm gì vậy?!”
Hạ Thần phát điên.
Lý Thụy và những người khác cũng ngây người, hoàn toàn không hiểu sao Hạ Vân Triết đột nhiên làm ra hành động như vậy.
Hạ Vân Triết lại tỏ ra hoảng loạn với họ, “Tôi, tôi quá căng thẳng, lỡ tay đóng cửa mất! Làm sao đây? Cửa khóa rồi, Thần ca không vào được, bên ngoài toàn xác sống…”
Hắn ra vẻ bị dọa sợ, liên tục lùi lại.
“Mẹ kiếp! Hạ Vân Triết, mày cố ý! Lý ca, mở cửa nhanh lên!”
Hạ Thần lay động cửa sắt, sốt ruột cầu cứu.
Lý Thụy nhíu mày, nhìn thấy đám xác sống đông đúc tràn tới phía sau cậu, sắc mặt dần khó coi, “A Thần… dị năng của anh đã dùng hết rồi, mở cửa thì tất cả đều chết. Bây giờ chỉ có một cách, em cố gắng dẫn lũ xác sống đi chỗ khác, anh sẽ nghĩ cách khác cứu em…”
Đám xác sống sắp đến nơi rồi.
Ngoài mở cửa ra, còn cách nào khác?
Hạ Thần cảm thấy không ổn, nhưng lời Lý Thụy nói có vẻ rất có lý, dù sao trong cửa nhỏ còn có năm sáu thành viên, không thể vì một mình cậu mà mặc kệ người khác chết được.
Nhưng trong số những người khác đó lại có Hạ Vân Triết!
Nghĩ đến đây, Hạ Thần tức đến mức hai mắt đỏ ngầu, tầm nhìn cũng bị máu từ trán chảy xuống làm mờ.
Xác sống ngửi thấy mùi máu, chạy tới càng nhanh.
Cậu không còn cách nào, đành cầm gậy bóng chày, cố gắng mở một con đường máu sang bên cạnh.
Nhưng xác sống càng lúc càng nhiều.
Vốn dĩ cậu không có dị năng, thể chất tốt đến đâu thì thể lực cũng có hạn.
Chém được hơn chục con xác sống, cậu dần kiệt sức.
Hoàn toàn không thể đợi Lý Thụy mở cửa cứu mình.
Bởi vì đám xác sống bên ngoài càng lúc càng nhiều, dày đặc tràn về phía này, trước cửa nhỏ siêu thị cũng bị vây kín không ít.
Hạ Thần nhìn cảnh này, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng!
“Hu hu… chị, em xin lỗi, em là đồ phế vật…”
Hạ Thần cảm thấy hôm nay mình chắc chắn phải chết.
Người duy nhất có lỗi là chị gái Hạ Dao của cậu.
Ai cũng nói cùng cha cùng mẹ sinh ra, sao chị Hạ Dao luôn lợi hại như vậy, còn cậu là em trai lại ngay cả dị năng cũng không thức tỉnh nổi, chỉ có thể làm kẻ kéo chân Hạ Dao.
Hôm nay trước khi ra ngoài cùng Lý Thụy.
Cậu còn hùng hồn nói với chị rằng mình có thể tự mình giết xác sống tìm vật tư, sẽ không để chị bảo vệ mãi, còn hứa sẽ mang tinh hạch về tặng chị đang dưỡng thương.
Ai ngờ Hạ Vân Triết lại phát điên muốn hại chết cậu!
Hạ Thần vô cùng không cam lòng, gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Vân Triết trong cửa nhỏ.
Nếu cậu chết biến thành xác sống.
Nhất định cắn chết thằng khốn Hạ Vân Triết này đầu tiên để báo thù!
“Hực!”
Lại một con xác sống lao tới.
Hạ Thần không còn sức vung gậy bóng chày, chỉ đành lăn sang mặt đất bên cạnh.
Nhưng ngay sau đó bên cạnh lại có xác sống há miệng đầy máu lao tới.
Thấy sắp bị cắn trúng.
Cậu chỉ có thể tuyệt vọng nhắm mắt lại…
“Muốn chết à?”
Một giọng nữ lạnh lùng bỗng vang lên trên đầu.
Kèm theo một trận gió mạnh quạt vào mặt, đau đến mức Hạ Thần run bắn người, mở to mắt, “Chị?!”
Hạ Dao mặt mày âm trầm, tay đao chém đầu mấy con xác sống lao tới, một tay túm gáy cậu nhấc lên, “Đi!”
Vù!
Cơn gió mạnh quật ngã cả đám xác sống đang tràn tới phía trước.
Hạ Thần thấy vậy, lần nữa xác định mình không phải đang mơ.
Chị thật sự từ trên trời giáng xuống cứu cậu rồi!
Hạ Dao hơi nhíu mày, thúc đẩy dị năng, đưa Hạ Thần nhanh chóng ‘bay’ ra khỏi vòng vây của đám xác sống.
Cảnh này vừa lúc bị mấy người trong siêu thị nhìn thấy.
“Hạ Dao đến rồi?!”
Lý Thụy thấy Hạ Thần được Hạ Dao cứu đi, lập tức biến sắc.
Còn Hạ Vân Triết đứng sau hắn cũng chẳng khá hơn.
Đã sợ đến mức mặt trắng bệch, cả người run lẩy bẩy, miệng lẩm bẩm: “Không, không thể nào… Dao Dao tỷ sao có thể đến được…”
-
Một lát sau.
Hạ Thần thoát chết dựa vào tường thở dốc, rồi nhìn sang Hạ Dao, phát hiện máu trên cánh tay chị đang chảy không ngừng.
“Chị, vết thương của chị lại rách rồi!”
Hạ Thần chưa kịp hỏi sao chị đột nhiên đến đây, đã lo lắng không thôi.
Hạ Dao nhanh chóng xé tay áo, thong thả lấy từ túi đeo hông ra thuốc cầm máu, băng gạc và các dụng cụ thuốc men khác.
“Chị, để em!”
Hạ Thần vội vàng nhận lấy đồ, băng bó vết thương cho chị.
Thể chất của Hạ Dao đặc biệt.
Dị năng trị liệu của Hạ Vãn Vãn hoàn toàn vô dụng với cô.
Vì vậy mỗi lần chiến đấu cô đều cố gắng tránh bị thương nhất có thể.
Nhưng với tư cách là chiến lực số một của tiểu đội Lãnh Phong.
Dù có tránh thế nào cũng không thể không bị thương.
Mà vết thương dài mười lăm phân trên cánh tay hiện tại, chính là để lại từ trận chiến với xác sống biến dị cấp ba không lâu trước.
Hạ Vãn Vãn không biết khâu, là Hạ Thần run rẩy tay một mũi một chỉ khâu giúp chị.
Bây giờ vết thương của Hạ Dao lại vì cứu cậu mà rách ra lần nữa.
Hạ Thần nghẹn ngào, nhìn mà xót xa khó chịu.
Càng cảm thấy mình không có chí tiến thủ.
Đúng như các thành viên tiểu đội Lãnh Phong nói sau lưng, cậu chính là kẻ kéo chân của chị.
Thà chết vừa rồi còn hơn!
“Nghĩ lung tung gì đấy?”
Hạ Dao búng một cái vào trán cậu, lạnh nhạt nói: “Làm mình làm mẩy thế kia, còn bảo mang tinh hạch về tặng chị à?”
“Em…”
Hạ Thần vô cùng hổ thẹn cúi đầu, như một đứa trẻ mắc lỗi, không dám nhìn vào mắt Hạ Dao.
“Chị, em phế vật quá… nếu không có em…”
“Câm miệng!”
Hạ Dao nhíu mày, ghét bỏ bóp chặt miệng cậu sắp nói ra lời xui xẻo, lạnh giọng: “Người ngoài nói thế nào không quan trọng. Với chị, em là em trai của chị, người thân duy nhất, một đứa trẻ mười sáu tuổi, chỉ là chưa lớn thôi, sao có thể là phế vật được?”
