Chương 16: Lòng ghen ghét của đàn bà
Gần đến lúc trời tối, cả đội cuối cùng cũng tìm được một nhà máy nhỏ bỏ hoang. Nhà máy này đã bị bỏ hoang từ trước tận thế, xung quanh cũng có rất ít xác sống lượn lờ.
Sau khi dọn dẹp mấy con xác sống bên ngoài, bọn họ đặt xác chúng ở cổng nhà máy để ngăn những con khác lại gần.
Người có dị năng hệ hỏa lo nhóm lửa sưởi ấm cho mọi người, người có dị năng hệ thủy lo giặt rửa vết bẩn trên người, còn người có dị năng hệ thổ thì dùng dị năng dựng một bức tường đất chắn gió lạnh.
Đêm về trời rất lạnh, những người có dị năng quen biết nhau tụ lại sưởi ấm cho nhau.
Lâm Mạc có thể nghe thấy họ than phiền về cái thời tiết quái quỷ này. Chỉ có Lâm Mạc biết rằng, không lâu nữa, toàn cầu sẽ hứng chịu một trận tuyết lớn trên diện rộng, thảm họa của loài người mới chỉ bắt đầu!
Lâm Mạc không định để bản thân và Diệp Tử phải chịu khổ. Bọn họ lấy từ trên xe xuống một cái lều hai người và cả chăn bông.
Những người có dị năng cùng đi nhìn bọn họ với ánh mắt ngưỡng mộ. Tô Noãn Noãn cũng cứ nhìn chằm chằm về phía này, nhưng Lâm Mạc không thèm để mắt đến cô ta một cái nào.
Tô Noãn Noãn cụp mắt xuống, che đi cảm xúc trong đáy mắt. Cô ta đã chú ý đến hai người Lâm Mạc từ đầu, chỉ vì Lâm Mạc là người xinh đẹp nhất trong đoàn.
Hơn nữa, vì quan tâm nhiều nên Tô Noãn Noãn cũng phát hiện ra, Lâm Mạc và bạn cô ấy không hề nhếch nhác như những người khác.
“Noãn Noãn, em có lạnh không?”
Âu Dương Minh để ý thấy quần áo trên người Tô Noãn Noãn rất mỏng manh, liền cởi áo khoác ngoài của mình ra khoác lên vai cô.
“A Minh, cảm ơn anh!”
“Với anh còn khách sáo gì nữa!”
Âu Dương Minh đưa tay gạt mấy sợi tóc rối bên tai Tô Noãn Noãn ra sau.
“Ở đây còn nhiều người lắm! Để người ta nhìn thấy thì không hay...”
“Sợ gì chứ, em là người phụ nữ anh thích, ai dám có ý kiến!”
Lâm Mạc để ý thấy cảnh bên đó, suýt nữa thì “ẹc” một tiếng.
Cô không cố tình nghe trộm đâu, chỉ có thể trách tinh thần lực của chị đây quá mạnh!
“A Minh, em cảm thấy mọi người trong đội đều không thích em...”
Nói xong, cô ta còn lén nhìn về phía Lâm Mạc một cái, ý tứ không nói cũng rõ.
Đúng vậy! Cô ta chính là ghen tị với Lâm Mạc! Tại sao Lâm Mạc lại có được vẻ đẹp khiến bao người phụ nữ phải ghen tị! Mà còn có dị năng nữa chứ!
Âu Dương Minh theo ánh mắt Tô Noãn Noãn nhìn về phía Lâm Mạc... Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, rất nhanh, Âu Dương Minh là người rời mắt trước.
“Noãn Noãn, thực lực của Lâm Mạc này không biết nông sâu thế nào, sau này em cứ tránh xa cô ta một chút.”
Ngay cả anh mà cũng không nhìn rõ thực lực của đối phương, Noãn Noãn vẫn nên tránh xa thì hơn!
Tô Noãn Noãn...
Cô ta muốn Âu Dương Minh dạy cho Lâm Mạc một bài học cơ mà! Kết quả là Âu Dương Minh lại bảo cô ta tránh xa Lâm Mạc ra!!!
Dù trong lòng không thoải mái, nhưng về khoản kiểm soát biểu cảm, Tô Noãn Noãn tự nhận mình đứng nhất.
“Em biết rồi, sau này em sẽ tránh xa cô ta một chút.”
Âu Dương Minh càng thích Tô Noãn Noãn vì sự hiểu chuyện của cô, liền đưa tay xoa đầu cô.
Nhìn xem! Cô gái nhỏ của anh, lúc nào cũng ân cần với anh như vậy!
Đồng thời, anh cũng có chút không thích Lâm Mạc, nhưng trước khi biết rõ thực lực của đối phương, anh sẽ không vội ra tay.
So với cảnh tình tứ bên phía nam chính nữ chính, phía Lâm Mạc lại cảm thấy thật khó hiểu.
Chẳng hiểu sao lại bị ép ăn một bụng cơm chó! Lại chẳng hiểu sao bị nam chính nữ chính để mắt tới!
Nếu Lâm Mạc nhớ không nhầm thì kiếp này, cô và nam chính nữ chính đâu có thù oán gì ngoài mặt nhỉ?
Dù Lâm Mạc có nghĩ thế nào cũng không ra, là lòng ghen ghét của đàn bà đang tác quái!
“Mạc Mạc, cậu ngủ trước đi, tớ canh đêm cho!”
“Diệp Tử, chúng ta cùng nghỉ ngơi thôi. Tớ ngủ không sâu, có động tĩnh gì cũng có thể phát hiện ngay. Ngủ cho khỏe, ngày mai mới tiếp tục lên đường được.”
Trong căn cứ có sắp xếp người canh đêm, nhưng hai người Lâm Mạc sẽ không thật sự dựa dẫm vào người khác.
