Chương 33: Cẩn Niên
Trên đường đi, Lâm Mạc và Diệp Tử gặp vài đội nhiệm vụ từ các căn cứ khác. Bọn họ trông như đi cùng đường nhưng lại đề phòng lẫn nhau, khi thấy hai người Lâm Mạc cũng lộ ra vẻ mặt như vậy.
“Mạc Mạc, sao mình thấy họ kỳ lạ thế...”
Diệp Tử thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng với Lâm Mạc.
“Có lẽ họ sợ chúng ta cướp nhiệm vụ của họ!”
Lâm Mạc nhớ kiếp trước chính vì đến tỉnh Y làm nhiệm vụ mới gặp được Cẩn Niên.
Lần đó là nhiệm vụ gì nhỉ? Ồ! Là một mỏ dầu chưa khai thác. Đã đến thì cũng không thể bỏ lỡ...
Thứ bên trong đó, cứ để họ xuống trước chơi một chút, hiện tại vẫn nên đi tìm người trước!
Lâm Mạc lái xe rẽ sang một con đường khác, những người khác thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, bớt được một đối thủ cạnh tranh! Sau đó lại cảnh giác nhìn mấy đội còn lại.
“Mạc Mạc, người cậu tìm ở đâu vậy?”
“Đến nơi sẽ biết!”
Lâm Mạc dựa vào trí nhớ, càng ngày càng đến gần nơi đó...
Xe đi đến lưng chừng núi thì không thể đi tiếp, hai người đành xuống xe đi bộ, may là cách đích không xa nữa.
Khi gần lên tới đỉnh núi, Lâm Mạc phóng tinh thần lực ra ngoài, cảm nhận được rồi, liền giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục tiến về phía đỉnh núi...
Lên đến đỉnh núi thì đã là giữa trưa, Diệp Tử đói đến mức bụng dán vào lưng.
Lâm Mạc lấy từ trong không gian ra mấy con cá đã làm sạch, để Diệp Tử tự do phát huy tài nghệ của mình.
Tay nghề nướng cá của Diệp Tử không phải dạng vừa, mùi thơm cách xa cũng ngửi thấy.
Chẳng bao lâu, cá đã nướng xong! Đồng thời cũng thu hút một “con mèo nhỏ tham ăn”.
Diệp Tử ăn ngon lành, không để ý bên cạnh mất một con cá nướng, nhưng Lâm Mạc luôn chú ý quan sát thì đã thấy.
Chỉ thấy con cá nướng lơ lửng trên không trung, từ từ bị cắn từng miếng, phần bị cắn biến mất không dấu vết.
Diệp Tử nhìn theo ánh mắt của Lâm Mạc, thấy được cảnh tượng như vậy...
“A! Ma!”
Diệp Tử sợ hãi nhảy dựng lên tại chỗ!
Con cá nướng trên không trung từ từ bay về phía Diệp Tử, dọa cô nàng trốn ngay sau lưng Lâm Mạc.
Lâm Mạc dùng tinh thần lực có thể cảm nhận được người trước mặt, dù mắt không nhìn thấy đối phương nhưng vẫn có thể nhận ra qua hơi thở.
Mũi hơi cay cay, Lâm Mạc cố nén lại, kiếp này họ còn chưa quen biết nhau mà.
“Đừng trêu chọc cô ấy nữa, chúng ta không có ác ý, nếu đói thì ăn thêm đi...”
Diệp Tử thấy Lâm Mạc nói chuyện với không khí, như đang nói chuyện với ai đó, cũng nhìn về phía đó.
Chỉ thấy, nơi vốn không có ai, hiện ra một thiếu niên, trông cậu bé chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, dáng vẻ rất gầy yếu, đôi mắt như biết nói, chăm chú nhìn Lâm Mạc không chớp.
Chị gái này, em rất thích!
Đó là tiếng lòng của thiếu niên.
“Có muốn đi theo chị không?”
Dù đã biết câu trả lời, Lâm Mạc vẫn cảm thấy mình như đang dụ dỗ trẻ con.
“Muốn!”
Ngây thơ như cậu bé, đối với chị gái này, cậu không hề phản cảm.
Lâm Mạc xoa đầu thiếu niên, giọng nói dịu dàng.
“Từ nay, em tên là Cẩn Niên”
Diệp Tử cũng đến chào hỏi.
“Chị tên là Diệp Hy, em cũng có thể gọi chị là chị Diệp Tử”
“Chị Diệp Tử”
“Ngoan lắm~”
Diệp Tử cũng muốn học theo Lâm Mạc xoa đầu, còn chưa chạm tới đã bị người ta né tránh...
“Đầu của Cẩn Niên, chỉ cho chị sờ”
Nói xong, ngẩng cao đầu nhìn Lâm Mạc, vẻ mặt đầy mong chờ được vuốt ve...
Ơ, Lâm Mạc đành bất lực xoa đầu thêm lần nữa~
“Cẩn Niên ngoan, để chị Diệp Tử sờ đầu một cái, chị nướng cá cho em ăn nhé!”
“Không!”
Lại dụ dỗ thất bại!!!
