Chương 38: Thu thập nguyên liệu dầu mỏ
Lâm Mạc xử lý xong con nhện khổng lồ, những con nhện biến dị nhỏ cũng chẳng đáng ngại. Cô trực tiếp đi đến khu khai thác dầu, ý niệm khẽ động, hơn một nửa số dầu đã bị thu vào không gian, chỉ để lại một phần nhỏ để che mắt người khác.
Lâm Mạc vừa ra khỏi hang, liền thấy Âu Dương Minh và những người khác đang đợi bên ngoài, chắc là vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn đợi thêm. Những đội khác cũng có suy nghĩ tương tự.
Lâm Mạc vừa xuất hiện, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, mỗi người đều mang ánh nhìn soi xét, hoàn toàn quên mất rằng mạng sống của họ vừa mới được Lâm Mạc cứu.
“Lâm Mạc, dưới đó bây giờ tình hình thế nào?”
Nhìn vẻ mặt sốt ruột của Âu Dương Minh, Lâm Mạc cố tình không nói.
“Tự mình xuống xem thì biết!”
“Cô là người cuối cùng lên, cô rõ nhất tình hình dưới đó! Chuyện này liên quan đến sự phát triển của căn cứ, không phải chuyện của riêng cô!”
Nói nghe có vẻ chính nghĩa lắm, chẳng qua cũng chỉ muốn biết tình hình dưới đó để kiếm lợi thôi!
Lâm Mạc đương nhiên sẽ không vì mấy câu nói đó mà cảm thấy áp lực, cô vẫn không hé lộ điều gì.
Thấy Lâm Mạc cứng đầu như vậy, Âu Dương Minh trong lòng nghẹn đến mức khó chịu!
“Muốn biết thì tự xuống hang mà xem, đừng có đứng đó lải nhải như đàn bà!”
Lâm Mạc nói xong liền rời đi. Âu Dương Minh nhìn bóng lưng cô, hai tay siết chặt, gân xanh trên trán nổi lên!
Lâm Mạc, sớm muộn gì cũng có ngày tôi bắt cô phải quỳ xuống cầu xin tôi!
May mà Lâm Mạc không biết hắn đang nghĩ gì, nếu không chắc chắn cô sẽ đánh cho hắn một trận rồi mới nói: “Mày đang mơ giữa ban ngày à!”
Mọi người thấy Lâm Mạc đã đi xa, bàn bạc xem có nên xuống hang lần nữa không...
Cuối cùng, lòng tham vẫn thắng. Âu Dương Minh dẫn đầu mọi người lại xuống hang. Lần này, họ đã có phòng bị, hơn nữa con quái vật lớn bên trong đã bị Lâm Mạc giải quyết, coi như họ cũng an toàn tìm được khu khai thác dầu. Nhìn thấy lượng dầu lớn như vậy, mấy đội người đều đỏ mắt, sau một hồi tranh cãi gay gắt, cuối cùng cũng phân chia xong.
Bọn họ chia thế nào, Lâm Mạc không quan tâm, dù sao phần lớn nhất đã nằm trong túi cô rồi.
Sau khi rời khỏi hang, Lâm Mạc dùng tinh thần lực cảm ứng vị trí của Diệp Tử và những người khác, rất nhanh đã tìm thấy.
“Mạc Mạc, là Mạc Mạc về rồi!”
“Chị về rồi! Tốt quá!”
Diệp Tử là người đầu tiên thấy Lâm Mạc trở về.
“Mạc Mạc, lúc nãy làm tụi em sợ gần chết! Tụi em vừa đến đây không lâu, thì thấy có người từ cửa hang chạy ra, phía sau còn có một đám nhện biến dị đuổi theo, đuổi theo bọn họ một quãng xa. Chỗ tụi em đứng xa, lại ở trên cao, nên mới không bị lũ nhện đó chú ý. Cũng may Mạc Mạc đã dặn trước!”
Diệp Tử không hỏi Lâm Mạc làm sao biết được, mỗi người đều có bí mật không thể nói, cô chỉ cần tin tưởng Lâm Mạc là được!
“Ở đây không còn gì tốt nữa, chúng ta nhân lúc này đi tìm thêm một ít vật tư.”
Nơi này có rất nhiều ngọn núi, không biết có ngọc thạch mà Lâm Mạc cần không...
“Được thôi! Đúng lúc em cũng đang chán ở trong căn cứ, coi như đi du lịch, thư giãn một chút!”
Diệp Tử thế nào cũng được, chỉ cần có ăn có uống là được, cô ấy khá dễ nuôi.
Cẩn Niên còn dễ nuôi hơn, chỉ cần được đi theo Lâm Mạc, ăn gì uống gì cũng không quan trọng!
Lâm Mạc lại lấy chiếc xe RV ra, Cẩn Niên thấy vậy cũng không còn ngạc nhiên như trước nữa, cậu đang dần thích nghi với cuộc sống hiện tại.
Chuyện Lâm Mạc có không gian, Diệp Tử cũng đã dặn Cẩn Niên đừng nói cho người khác. Thật ra, dù không dặn, cậu cũng sẽ không nói với ai, dù sao, chị ấy mới là người thân của cậu!
Dị năng của Lâm Mạc bây giờ đã đạt cấp năm. Trận chiến với con nhện khổng lồ tuy trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng cũng tiêu hao một chút tinh lực của cô, nhưng cũng chỉ có vậy.
Lâm Mạc để Diệp Tử lái xe phía trước, Cẩn Niên thấy mới lạ nên chủ động ngồi ghế phụ, còn cô thì nằm trên giường phía sau xe RV, nhắm mắt dưỡng thần...
