Chương 59: Sự bảo vệ quá mức
Sau sự kiện của Diệp Tử và hai người kia, trên đường đi họ còn gặp các loại thực vật biến dị khác, khó nhằn hơn nhiều so với tang thi. Chỉ riêng cái cành cây khó phòng bị, thọc lén từ phía sau, đã khiến người ta đau đầu!
Không sợ đối đầu trực diện, chỉ sợ bị đánh lén từ phía sau!
Ban ngày trời nóng bức, Lâm Mạc ngồi trong xe RV hưởng gió máy lạnh, chờ đồng đội dọn sạch thực vật biến dị trở về. Thực vật biến dị lúc này mới bắt đầu xuất hiện, còn chưa đáng sợ, Lâm Mạc không lo lắng cho sự an toàn của họ lắm.
Khi Diệp Tử và hai người kia quay về, Cẩn Niên đã để nguội cháo đậu xanh nấu xong, lại dùng đá trong không gian của Lâm Mạc làm lạnh thêm, trong thời tiết nóng bức này, quả thực là lựa chọn không thể thiếu để giải nhiệt!
“Hôm nay có cháo đậu xanh để uống!”
Béo là người lao tới đầu tiên! Múc một bát lớn cháo đậu xanh.
Bát cháo đậu xanh mát lạnh trôi xuống bụng, xua tan cái nóng, giảm bớt mệt mỏi cho cơ thể.
Trong chỗ cháo đậu xanh này, Lâm Mạc lén thêm chút nước suối linh khí, muốn từ từ cải thiện thể chất cho đồng đội.
“Đã thật!”
Béo uống một hơi hết sạch, rồi lên thẳng xe RV.
“Đại tỷ, hôm nay bọn em ra ngoài gặp những dị năng giả khác, hình như cũng đang đến căn cứ Kinh Đô, hay là mình kết giao quan hệ với họ trước đi!”
Béo có kỹ năng giao tiếp rất tốt, nên khá nhạy cảm với việc duy trì các mối quan hệ này.
“Không cần”
Quan hệ có tốt đến đâu, chỉ cần không phải là bạn chí cốt sống chết có nhau, thì tất cả đều có thể bị lợi ích chi phối!
Béo không nói thêm nữa, đại tỷ đã nói không cần thì chắc chắn có lý do của chị ấy. Hiện tại không giống như trước tận thế nữa, mọi thứ đều phải dùng nắm đấm để nói chuyện.
Lịch trình mấy ngày nay của họ sắp xếp rất hợp lý. Ban ngày Diệp Tử, Lý Nham, Béo đi giết tang thi, dọn dẹp thực vật biến dị, rèn luyện bản thân; Lâm Mạc và Cẩn Niên ở lại trông coi, mọi người đều không có ý kiến gì.
Thực lực của Lâm Mạc mạnh mẽ, những con cá tép, tôm càng này căn bản không cần chị ấy ra tay. Dị năng của Cẩn Niên được công nhận là dị năng tàng hình, không có sức tấn công, đi cùng chỉ có thể ẩn thân, đứng nhìn bên cạnh.
Đến tối, Lâm Mạc sẽ lấy ra một ít thịt, bổ sung dinh dưỡng cho họ, đây là khoảng thời gian mọi người mong đợi nhất!
Cẩn Niên từ khi đi theo Lâm Mạc, cũng học được nhiều điều, không còn là bộ dạng xa lánh người khác như trước nữa, bị Béo dạy hư mà thành hơi lắm mồm.
“Béo ca, hôm nay mọi người gặp những gì?”
Cẩn Niên gần như ngày nào cũng hỏi.
“Bọn anh à, hôm nay gặp những dị năng giả khác, đứa nào cũng lợi hại! Một quyền có thể đánh chết một con tê giác biến dị!”
“Tê giác trông như thế nào?”
Lâm Mạc nhìn Béo đang kể cho Cẩn Niên nghe về hình dáng con tê giác, Cẩn Niên ngồi bên cạnh nghe không chớp mắt, chợt tự vấn bản thân có phải đã bảo vệ cậu ấy quá mức hay không.
Vì sự mất mát ở kiếp trước, trong lòng sinh ra nỗi sợ hãi, sợ Cẩn Niên đi lại vết xe đổ của kiếp trước, nhưng lại không nghĩ đến việc bảo vệ quá mức như vậy, liệu cậu ấy có thích không.
Cậu ấy hẳn là rất khao khát thế giới bên ngoài, chưa trải qua mưa gió thì làm sao trưởng thành được?
Lâm Mạc khẽ cười một tiếng, cười chính mình sống hai kiếp người rồi mà vẫn còn không nhìn thấu những chuyện này.
“Cẩn Niên, ngày mai em đi giết tang thi cùng Diệp Tử bọn họ, nhưng phải lượng sức mà làm, hiểu không?”
“Thật sao? Chị, em cũng có thể đi rồi!”
Cẩn Niên nhảy dựng lên ba thước, dáng vẻ trẻ con y hệt!
Lâm Mạc nhìn vẻ mặt vui sướng của Cẩn Niên, càng cảm thấy quyết định của mình là đúng đắn, cậu ấy không nên bị bảo vệ quá mức, mà nên tự mình trải qua mưa gió, học cách tự bảo vệ mình!
