Chương 70: Kẻ Đầu Sỏ
Đội tuần hành còn chưa lập xong thì đã nhận được tin hai vị lãnh đạo của căn cứ sẽ đích thân điều tra, để tỏ rõ sự coi trọng đối với sự việc này!
Hơn trăm nạn nhân kia cũng nhận được đền bù từ căn cứ. Về chuyện này, dù trong lòng mọi người vẫn còn bất mãn, nhưng họ cũng biết căn cứ là chỗ dựa vững chắc, vẫn phải ôm chặt lấy!
Lâm Mạc biết chuyện, cũng chỉ cười cho qua. Cô đoán được, chỉ dựa vào chuyện này, chỉ có thể khiến bọn họ bị tổn thất một chút, còn chưa đủ để lật đổ bọn họ, nên cũng không thực sự đặt hy vọng vào chuyện đó.
Mỗi ngày vẫn ăn uống bình thường, chẳng để bụng chuyện gì!
Cứ ngồi chờ bọn họ lộ đuôi.
Ảnh hưởng của chuyện này vẫn rất lớn! Diện tích căn cứ nhỏ, người lại đông! Sau tận thế lại chẳng có trò giải trí gì, mọi người cứ đem chuyện này ra làm đề tài bàn tán, khiến cả căn cứ ngày nào cũng hoang mang lo sợ!
Hôm nay, đứa con trai nhiều ngày không về nhà của Kỳ lão là Kỳ Thạc bỗng nhiên trở về!
Gương mặt Kỳ lão vốn đã ủ rũ nhiều ngày cuối cùng cũng có chút vui mừng, chỉ là chưa kịp để Kỳ lão lên tiếng, thì đã bị Kỳ Thạc ôm chặt lấy chân, vừa khóc vừa kể hết tội lỗi mình đã gây ra!
Kỳ lão lập tức tát cho hắn một cái!
“Mày đúng là đồ súc sinh!”
“Cha! Con biết lỗi rồi! Con thật sự biết lỗi rồi! Bây giờ chỉ có cha mới cứu được con! Cha!!!”
Kỳ lão ôm lấy lồng ngực đau nhức, nhìn đứa con trai bất tài này!
Một lúc sau, lý trí của Kỳ lão lập tức quay trở lại.
“Mày khai rõ ràng từ đầu đến cuối! Không được bỏ sót một chỗ nào!”
“Con nói... Con nói, hai tháng trước, con ra ngoài làm việc, gặp một nhóm người, bọn họ nói với con, chỉ cần giúp bọn họ làm việc, thì sẽ có vô số lợi ích! Con mới đồng ý!”
“Nhóm người đó là ai? Trông như thế nào?”
“Con... Con không biết! Bọn họ đều che mặt, cũng không nói cho con biết bọn họ là ai...”
Kỳ lão nghe xong, hung hăng đá Kỳ Thạc một cú!
“Mày đúng là đồ khốn nạn! Bị người ta hại mà còn không biết!”
“Cha! Cha cứu con đi! Bây giờ chỉ có cha mới cứu được con! Cha chỉ có một đứa con trai này thôi! Cha!!!”
Kỳ lão nghe vậy càng tức giận hơn!
Thà không có còn hơn!!!
“Ta hỏi mày lần nữa! Những người đó mày tìm ở đâu ra? Bọn họ, còn những kẻ giúp mày làm việc, có biết mày không?”
“Những người đó đều tìm từ bên ngoài căn cứ, con chưa từng tiếp xúc với bọn họ, đều là tay chân của con là Vương Tam đi liên hệ...”
“Vương Tam...”
Kỳ lão lẩm bẩm cái tên này.
“Vương Tam đó đang ở đâu?”
“Vương... Vương Tam sau khi sự việc xảy ra thì biến mất rồi!”
“Rầm!”
“Mày đúng là đồ hỗn láo!”
Lần này Kỳ lão nổi cơn thịnh nộ, trực tiếp đá Kỳ Thạc ngã lăn ra đất!
“Cứu con với cha!”
“Mày ở yên trong nhà cho ta, không được đi đâu cả!”
Nói xong, liền trực tiếp ra khỏi thư phòng.
“Đi, tìm một người tên là Vương Tam! Tìm được rồi thì...”
Thuộc hạ lập tức nhận lệnh!
Nơi ở của Lâm Mạc...
Đây là lần thứ hai Tưởng Minh đến tìm Lâm Mạc, khác với lần trước, bây giờ căn cứ xảy ra chuyện lớn, tất cả mọi người đều không thể rời khỏi căn cứ, nên lần này Diệp Tử và mọi người cũng có mặt.
Lâm Mạc thấy Tưởng Minh đến, trực tiếp để anh ta vào phòng.
Không để ý đến ánh mắt tò mò của những người khác, Tưởng Minh đi theo vào trong...
“Này! Cẩn Niên! Không phải đại ca đang hẹn hò với bạn trai đấy chứ?”
Béo vẻ mặt dâm đãng hỏi Cẩn Niên.
“Chị tôi sẽ không kém mắt như vậy đâu!”
“Cũng đúng, tuy thằng nhóc đó trông có vẻ thật thà chất phác, nhưng đúng là không xứng với đại ca, về khí thế, đại ca có thể nghiền nát hắn!”
“Béo, cẩn thận bị Mạc Mạc nghe thấy đấy! cẩn thận bị đánh gãy chân!”
Nói xong, Diệp Tử cũng vẻ mặt tò mò nhìn chằm chằm vào phòng của Lâm Mạc...
