Chương 45: Đổi nhà
Đàm Nghiên trực tiếp đề nghị muốn đổi quyền sở hữu căn hộ ở tòa 9 sang tòa 17 tầng 16, hoặc cho thuê lại căn ở tòa 9, nhờ nhân viên quản lý tòa nhà liên hệ giúp xem phương án nào phù hợp.
Triệu Vân không tự quyết được, liền gọi điện cho Trương Thành. Trương Thành bảo họ cứ đi xem nhà trước, lát nữa sẽ trả lời.
Ba người mặc áo dày, đi lại không linh hoạt, lại phải lên cầu thang, leo gần hai mươi phút mới lên tới tầng 16.
Quan Tiếu thì vẫn ổn, còn Đàm Nghiên và Triệu Vân đều hơi thở gấp. Nhưng sau khi vận động, cả ba đều thấy nóng, chỉ là không ai dám cởi áo.
Triệu Vân thở một lúc, rồi mới tiến lên bấm mật mã mở cửa.
Đại Hoàng và Hổ Ban chạy thẳng lên tầng 17, nhưng không thấy Quan Tiếu lên, kêu hai tiếng rồi lại chạy xuống.
Quan Tiếu không vào tầng 16 theo, mà nói với Đàm Nghiên: “Chú Đàm, chú với chị cứ đi xem đi, cháu về nhà một chuyến, dọn xe kéo ra, lát nữa kéo đồ.”
Đàm Nghiên nghe nói có xe kéo, lập tức thấy giải quyết được vấn đề lớn, cũng hiểu Quan Tiếu tránh mặt để họ bàn chuyện, bèn đồng ý.
Quan Tiếu dẫn hai con vật nhỏ về tầng 17. Lên tới nơi, cô tiện tay đóng cửa an toàn lại.
Chiếc xe kéo lớn vẫn để ở hành lang, còn chiếc xe cỡ trung trong nhà thì để trong không gian, lát nữa lấy ra dùng luôn, không cần dọn dẹp gì.
Về phòng, Quan Tiếu liền cởi áo khoác ngoài.
Miếng dán giữ nhiệt trên người có thể phát nhiệt liên tục tám tiếng, giờ đã gần tám tiếng. Tuy vẫn còn hơi ấm, nhưng đến tám giờ cũng không dùng được nữa, Quan Tiếu bèn xé ra đặt lên kệ giày ở cửa.
Lúc mua miếng dán giữ nhiệt, Quan Tiếu chọn loại làm từ nguyên liệu thân thiện với môi trường, bột bên trong có thể dùng để trồng cây. Hai lần đi trước dùng xong cô đều để ở đây, không vứt đi, tích trữ để dùng sau.
Chỉ một lúc, hai con vật nhỏ đã tự lau chân sạch sẽ trên chiếc khăn riêng ở cửa.
Đây là kỹ năng mới mà Quan Tiếu rèn cho chúng từ mấy hôm trước, khi hằng ngày dẫn chúng xuống bắt chuột, lên sân thượng tập thể dục. Nếu không, mỗi ngày cô đều phải dọn dẹp cho chúng.
Là bạn bè, những việc đơn giản như vậy, đương nhiên phải tự lo liệu.
Nếu không, sau này ra ngoài, cô cũng không thể lúc nào cũng đưa hai con vào không gian để dọn dẹp. Có những kỹ năng nhỏ vẫn nên tự lực cánh sinh.
Từ không gian, Quan Tiếu lấy trứng gà, cơm nắm rong biển, cà rốt luộc chín cho hai con vật nhỏ ăn, còn mình thì nằm dài trên sofa chợp mắt một lát.
Tầng 16
Đàm Nghiên và Triệu Vân đã xem qua căn hộ một lượt.
Chắc là để bảo vệ cơ sở hạ tầng, nhiệt độ trong nhà được cài cố định ở âm mười độ. Vừa mới đổ mồ hôi, giờ đã cảm thấy hơi lạnh.
Triệu Vân dẫn Đàm Nghiên kiểm tra toàn bộ tiện nghi trong nhà, rồi hỏi: “Anh Đàm, anh còn thấy vấn đề gì không?”
Căn hộ được sửa sang tinh xảo, đồ dùng nhà bếp và thiết bị điện cơ bản đều đầy đủ. Nhìn là biết ngay loại nội thất tiêu chuẩn. Hiện tại có được trang bị như thế này đã là tốt lắm rồi.
Hơn nữa, đồ điện tử dù không phải hãng quen dùng cũng chẳng có gì để chê. Sau này cắt điện, chưa chắc đã dùng được mấy lần. Chỉ cần chất lượng nhà và khả năng giữ ấm tốt là anh hài lòng, huống chi đây còn là nhà sửa sang tinh xảo.
“Không có vấn đề gì. Cô hỏi giúp tôi về đề nghị lúc nãy…”
Đàm Nghiên chưa nói hết câu, điện thoại của Triệu Vân đã reo. Đàm Nghiên ra hiệu cho Triệu Vân nghe máy trước.
Triệu Vân thấy là Trương Thành gọi, không chần chừ, bắt máy: “Quản lý.”
Trước mặt người ngoài, Triệu Vân và mọi người đều gọi Trương Thành là quản lý, tránh gọi là đại ca, kẻo người khác tưởng họ là tổ chức gì đó không đứng đắn.
Trương Thành nghe vậy hiểu ngay, biết cô vẫn đang ở với Đàm Nghiên: “Cô đưa điện thoại cho anh Đàm, tôi nói chuyện nhà cửa với anh ấy.”
Đàm Nghiên nhận điện thoại, liếc nhìn thấy ghi chú là Trương Thành: “Xin chào quản lý Trương, tôi là Đàm Nghiên.”
“Anh Đàm, chuyện đổi nhà lúc nãy anh nói, tôi đã trao đổi với chủ căn hộ tầng 16 tòa 17. Bên họ đồng ý, nhưng căn hộ tầng 12 tòa 9 chỉ được sửa cơ bản theo tiêu chuẩn của chủ đầu tư, còn căn hộ tầng 16 tòa 17 được đầu tư sửa sang tinh xảo. Chênh lệch khá lớn, mà tình hình hiện tại, chi phí sửa chữa quá cao, nên bên họ không muốn bù thêm nhiều. Anh thấy thế nào?”
Sau vụ bán nhà hôm qua, Đàm Nghiên cũng đoán được phần nào những điều Trương Thành nói: “Bên họ chịu bù bao nhiêu? Còn có khoản phí nào khác không, ví dụ như phí môi giới của các anh?”
Nghe Đàm Nghiên dứt khoát nhanh gọn, Trương Thành khá hài lòng: “Bên họ chịu bù một phần tư khoản chênh lệch diện tích, tức khoảng năm trăm vạn. Nhưng nếu đổi sang vàng thỏi thì giảm hai phần. Vụ này chúng tôi không thu phí môi giới, nhưng anh cần đóng trước phí quản lý ba năm. Ngoài ra không còn gì khác.”
Trương Thành đương nhiên không thu phí môi giới. Đây là nhà phúc lợi cho nhân viên mà ông chủ để dành, chỉ là chưa kịp phân phối. Vốn định chờ sửa xong tất cả rồi chia đều, ai ngờ chưa kịp thì đợt rét đậm đã ập đến.
Giờ có người chịu đổi nhà to lấy nhà nhỏ, họ đương nhiên đồng ý.
Vừa rồi họ đã xin ý kiến ông chủ. Ông chủ trực tiếp gợi ý để họ tự chọn, vì dù sao đây cũng là nhà phúc lợi cho nhân viên.
Vậy nên họ bàn bạc một hồi, đương nhiên chọn nhà to.
Nhà to tuy không được sửa sang tinh xảo như nhà nhỏ, nhưng chỉ kém phần trang trí nội thất, màu sắc hơi phổ thông một chút. Nhưng với họ, đó không phải vấn đề gì to tát.
Đàm Nghiên nghe vậy, biết mình có hơi thiệt, nhưng may là mọi chuyện nhanh gọn. Giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó, anh liền đồng ý ngay: “Vậy thủ tục và giao dịch sắp xếp thế nào?”
“Tôi sẽ sắp xếp cho anh. Lát nữa anh chỉ cần ký tên chuyển nhượng trên điện thoại là xong. Bản sao điện tử mỗi bên tự lưu. Khi nào trung tâm dịch vụ hành chính hoạt động trở lại, chúng ta sẽ đến làm thủ tục lấy giấy chứng nhận cuối cùng. Vàng thỏi lát nữa anh xuống lấy, hoặc chúng tôi mang lên đều được.”
Đàm Nghiên chợt nói: “Ngày mai nhà tôi chuyển đồ, không biết thang máy có thể ưu tiên cho chúng tôi dùng riêng một chút, tránh giờ cao điểm không?”
“Ừm, nhiều nhất một tiếng. Bên chúng tôi sẽ dùng máy phát điện chạy dầu để vận hành thang máy, coi như ăn mừng hợp tác vui vẻ.”
Giọng Trương Thành có vẻ vui vẻ.
“Vậy chia làm hai lần, mỗi lần nửa tiếng được không?”
“Vậy thì quyết định thế nhé.”
Dù mỗi lần khởi động thang máy sẽ tốn thêm điện, nhưng hôm nay vui, Trương Thành cũng không bận tâm.
