Chương 66: Màn hào phóng của Trương Thành
Trương Thành thấy cô do dự lâu như vậy, còn tưởng cô muốn đòi thứ gì to tát, hay là mở miệng đòi giá trên trời. Hóa ra chỉ là muốn bột ớt cay, nhưng mà...
“Thứ này khó kiếm lắm, trời lạnh thế này, nhà ai cũng muốn có. Mà khẩu vị ở thành phố H lại thiên về ngọt, nên lượng dự trữ thứ này vốn đã ít. Giờ đóng băng mấy tháng rồi, cô đừng mong nữa. Hay là đổi thứ khác đi...”
Quan Tiếu vừa định nói không có thì thôi, Trương Thành lại tự phủ định lời mình.
“Thôi, thôi, tôi vẫn giúp cô tìm một chút vậy.”
Dù sao anh cũng thấy món đầu tôm chiên giòn ngon thật.
“Vậy là quyết định nhé, lát nữa tôi đưa cô hai ký rưỡi tôm, Triệu Vân, cô ghi lại giúp tôi.”
Nói xong, Trương Thành ra hiệu cho Quan Tiếu mau về nhà lấy đầu tôm, “Tôi đợi cô ở tầng một.”
Quan Tiếu chào Triệu Vân rồi về nhà lấy đầu tôm, thuận tiện gọi cả Đại Hoàng và Hổ Ban đang bắt chuột ở tầng hầm ba về ăn cơm. Số chuột bắt được đều để trong gara của cô, đến chiều trước khi về sẽ gom lại cho Triệu Vân cân và ghi sổ.
Dạo gần đây, vì phải lắp đặt thiết bị phát điện gió, ban đầu vẫn có người nghĩ khu nhà có sưởi ấm, có thể vào bất cứ lúc nào để sưởi ấm, nên cũng không ít người xuống bắt chuột.
Sau đó mọi người phát hiện ra là khu nhà có sưởi, nhưng không bật đèn chiếu sáng. Nếu tự bật thì chi phí hơi cao.
Mấy người cùng bật, trong phạm vi ánh sáng mà người đông thì chuột đều chạy đi chỗ khác trốn, nên hiệu quả rất thấp, thậm chí nhiều khi còn trắng tay.
Không như đợt bắt chuột ồ ạt trước, chuột không có chỗ trốn, mọi người đuổi qua đuổi lại, thế nào cũng có con chạy về phía mình.
Nên bây giờ, ngoài thỉnh thoảng có người xuống thử vận may, thì chỉ còn Đại Hoàng và Hổ Ban là bắt chuột thôi.
Cũng có khá nhiều người đề nghị với ban quản lý trong hội nhóm cư dân, muốn ban quản lý tổ chức thêm một đợt bắt chuột nữa.
Ban quản lý cũng không từ chối, chỉ dán chi phí thắp sáng và chi phí sưởi ấm ra.
Rồi nói, bây giờ ban quản lý đang bận lắp đặt thiết bị, nếu mọi người bàn bạc xong, vẫn đồng ý chia đều chi phí thì họ có thể tổ chức định kỳ.
Hiện vẫn chưa bàn ra kết quả, dù sao đông người, chuyện không dễ thương lượng.
Quan Tiếu về đến nhà, trước tiên đặt cơm cho hai vị đại công thần, rồi mới xách đầu tôm chiên giòn cay xuống.
Trương Thành nhận lấy, búng một con ăn thử, thấy hương vị vẫn như trước, vẫn thơm giòn, mới nói với Quan Tiếu: “Được, vậy tôi mang cái này đi đây, cô về ăn cơm trước đi. Bốn mươi phút nữa xử lý xong, xuống thay ca là được.”
Ngoài kỹ sư và thợ lắp đặt, những người như Quan Tiếu có nhà ngay trong khu, Trương Thành không lo cơm, nên buổi trưa đều có bốn mươi phút ăn cơm.
Trương Thành nói xong xách hai túi đầu tôm đi, thêm món ăn cho các kỹ sư và thợ khác.
Để tiện cho đội lắp đặt sưởi ấm và nghỉ ngơi, Trương Thành đã mở một cửa hàng ở tầng một của tòa nhà gần nơi lắp đặt thiết bị, giờ các kỹ sư đều nghỉ ngơi và ăn uống ở đó.
Buổi tối cũng ngủ lại đó, phải đợi lắp đặt xong hết mới rời đi.
Quan Tiếu nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ. Đợi thang máy chạy, cô bấm thang máy lên về nhà ăn cơm.
Khi lắp ba chiếc sau, nhờ có kinh nghiệm từ chiếc đầu tiên, thời gian lắp chiếc thứ hai đã giảm đi một phần ba. Đến khi lắp chiếc thứ tư, chỉ mất một nửa thời gian so với chiếc đầu tiên.
Tổng thời gian dự kiến rút ngắn được ba phần mười, mà cũng không tăng thêm thời gian điều phối phụ kiện hay hao hụt vật liệu.
Hơn nữa, nửa tháng chạy thử chiếc đầu tiên cũng rất thuận lợi.
Trương Thành vui không tả nổi, sau khi lắp đặt xong, anh mời mỗi người một quả trứng kho.
Quan Tiếu cầm quả trứng kho trên tay, thầm cảm thán Trương Thành hào phóng thật.
Đừng thấy chỉ là quả trứng kho đóng gói hút chân không, mà lại sắp hết hạn sử dụng, nhưng trong thời tiết lạnh giá thế này, ăn một quả là vơi đi một quả.
Trương Thành một lần lấy ra hơn ba mươi quả, đúng là chịu chơi thật.
Hồ Hán thấy Quan Tiếu cầm nhìn hồi lâu, liền lại gần: “Anh Trương tốt tính lắm, cô cứ yên tâm ăn đi. Giờ chẳng còn con gà nào, nói gì đến chuyện đẻ trứng. Có người tự ấp được vài con ở nhà, nhưng cũng chưa đến kỳ đẻ trứng. Dù có người nuôi gà đẻ được dăm ba quả, thì cũng chẳng đến lượt bọn mình. Kiếm được mấy quả này chắc anh Trương cũng phải vất vả lắm đấy.”
Quan Tiếu liếc Hồ Hán một cái, thấy vẻ mặt anh ta như kiểu “cô nhìn tôi làm gì? Ăn nhanh đi”, trong lòng thầm cảm thán Trương Thành giữ mồm giữ miệng thật, bảo mật tốt ghê.
Chắc giờ Hồ Hán vẫn chưa biết chuyện nhà cô nuôi gà lôi.
“Ừm, tôi chỉ là lâu rồi không được ăn loại trứng kho này, nên nhìn kỹ một chút thôi.”
Quan Tiếu nói xong, xé túi ra cắn một miếng.
Vị mặn ngũ hương, ngon thật.
Rồi cô ăn nốt hai miếng, còn liếm cả nước sốt dính ở khóe miệng.
Ăn xong trứng kho, Trương Thành và Hồ Hán tiễn thợ lắp đặt và kỹ sư lắp đặt đi, chỉ để lại hai trợ lý kỹ sư phụ trách kiểm tra chạy thử.
Hiện tại là thời tiết đặc biệt, tất cả thiết bị trong thời gian chạy thử quan sát ít nhất phải một tháng, tháng này nhất định phải có chuyên gia túc trực kiểm tra.
Sau một tháng, nếu không có vấn đề gì, mới bàn giao cho đội bảo trì thiết bị do khu nhà tự trang bị.
Vì vậy, trong tháng tới, Quan Tiếu, Vương Uy và Lý Thanh Phong ba người sẽ phải theo hai trợ lý kỹ sư học cách bảo trì hằng ngày.
Trong thời gian thiết bị chạy thử quan sát, mỗi ngày kiểm tra hai lần: sáng mười một giờ kiểm tra một lần, chiều phải kiểm tra xong trước năm giờ, giữa hai lần có một tiếng nghỉ trưa.
Quan Tiếu phải kiểm tra xong ngoài trời trước bốn giờ, và kiểm tra xong phòng thiết bị trữ điện trước năm giờ.
Sau khi Trương Thành và Hồ Hán rời đi, Quan Tiếu, Vương Uy và Lý Thanh Phong ba người theo hai trợ lý kỹ sư ra ngoài kiểm tra bốn thiết bị.
Mấy người Triệu Vân bắt đầu dọn dẹp văn phòng tạm.
Văn phòng tạm ở tầng hầm ba vốn là kho lưu trữ tài liệu, chỉ là sau khi trời trở lạnh, một phần được tận dụng làm văn phòng tạm.
Nên bây giờ họ phải chuyển địa điểm làm việc sang phòng cạnh phòng thiết bị trữ điện ở tầng hầm một, chỗ đó từ nay sẽ sưởi ấm hai mươi bốn trên hai bốn.
