Chương 187: Lỡ Miệng “Bọn tôi đến tìm đồ ăn.” Khương Thảo tuy mặc áo mỏng, nhưng nói chuyện rất phóng khoáng, tùy tiện, “Trước mạt thế chúng tôi đã không sợ lạnh, bây giờ vẫn chịu rét tốt.” Kẻ ngốc mới đi nói với người đang thèm áo bông rằng chún
Chọn cách mở nội dung VIP
Mở riêng chương này — 100 xu
Mở vĩnh viễn riêng chương này.
VIP dùng theo thời hạn gói. Mở khóa bằng xu là mở vĩnh viễn nội dung đã mua.
