Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trọng Sinh Trở Về Năm Lớp 11: Ta Quyết Cứu Người Chồng Đã Chết Vì Ta - Sử Hạ > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44 có bản audio.

Chương 43: “Nhắm mắt lại.”

 

Bạn cùng bàn bình thường thì ai lại nói chuyện kiểu đó chứ...

 

Nhưng nói là yêu đương thì cũng không giống.

 

Hứa Tế Thanh từ đầu đến cuối chẳng thèm nhìn Hà Miêu lấy một cái, mặt không cảm xúc nhìn Sử Hạ kéo ống quần xuống, rồi đưa con gà đang cầm trên tay sang, “Về bảo là em bắt được.”

 

“……Vậy có ổn không?” Sử Hạ vừa mơ hồ vừa mừng rỡ, mắt cũng quên cả chớp, “Thế còn anh thì sao?”

 

Hứa Tế Thanh đáp gọn lỏn, “Vẫn còn.”

 

Bọn con nhà thành phố chưa bao giờ đụng vào gà sống, bắt được cũng chẳng biết trói, mấy đứa con trai chuyền tay nhau mãi, vì muốn ôm về mà căng thẳng đổ mồ hôi đầy đầu.

 

Còn Hứa Tế Thanh thì rõ ràng chuyên nghiệp hơn hẳn, chân gà buộc chặt, dùng dây thừng thắt nút kép, trông như một cái tay cầm vừa tay.

 

Sử Hạ học theo, hai tay nắm chỗ dây buộc xách ngược con gà lên, vừa phấn khích vừa hơi sợ.

 

Cánh không bị trói, con gà trống nhỏ cứ mỗi lần vẫy là cô lại giật bắn mình, cánh tay mềm nhũn gần như vuông góc với thân người, càng xách càng xa.

 

Đi được nửa đường, cánh tay Sử Hạ sắp rụng ra đến nơi, con gà vẫn còn giãy giụa, thậm chí còn có vẻ kêu càng lúc càng thảm thiết hơn.

 

Sử Hạ sợ đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, đôi mắt hạnh long lanh ngước lên nhìn anh, đôi môi bối rối hé mở, “Làm sao đây Hứa Tế Thanh, hình như nó sắp bay mất rồi.”

 

“Không bay được đâu.”

 

Cơn mưa chiều nay làm cả người thiếu niên ướt sũng.

 

Ngoài đồng không có đèn đường, trong ánh hoàng hôn còn sót lại, mái tóc Hứa Tế Thanh ướt đen, đôi mày lạnh lùng, mang một vẻ đẹp thanh tú tách biệt với xuất thân.

 

Anh nhìn Sử Hạ một lúc, “Em nhắm mắt lại.”

 

“Vâng.” Sử Hạ tin anh, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cánh tay giơ thẳng, mí mắt run run nhắm nghiền.

 

Gío đêm nhẹ nhàng, đưa tới mùi thơm của bánh xà phòng giặt trên người thiếu niên, hòa cùng mùi ẩm ướt của mưa.

 

Chỉ một hai giây.

 

Tay Hứa Tế Thanh phủ lên, một tiếng răng rắc như khớp xương lệch vị trí khẽ vang lên, con gà trong tay cô liền im bặt.

 

Sử Hạ không biết anh đã làm gì, dè dặt mở mắt ra nhìn, con gà trống nhỏ vừa nãy còn ra sức giãy giụa giờ đã nhắm mắt, cổ cũng mềm oặt nghiêng sang một bên.

 

Cô ngơ ngác, khép cánh tay lại một chút, cũng không dám giơ lên nhìn, “……Nó chết rồi à?”

 

“Chưa chết,” Hứa Tế Thanh cúi mắt nhìn cô, mặt không đổi sắc, “Ngủ thôi.”

 

-

 

Trước bữa tối, căn bếp nhỏ kiểm kê chiến lợi phẩm, cá nhỏ tôm nhỏ nộp lên kha khá, gà thì chỉ bắt được ba con.

 

Đám con gái vốn chẳng ôm hy vọng gì, chỉ mong xin được từ bên con trai một bộ xương gà về nấu cháo, có bát mì nước là tốt lắm rồi. Khoảnh khắc Sử Hạ đầy bùn đất xách con gà xuất hiện, vô số ánh mắt đổ dồn về phía cô, suýt nữa thì rớt cả cằm.

 

Bờ ruộng vừa ẩm vừa trơn, sau khi từ bỏ bọn họ không thèm nhìn nữa, thấy Sử Hạ và Hà Miêu mãi không quay lại, chỉ nghĩ là tiểu thư dẫn theo tùy tùng không biết trốn đi đâu lười biếng nịnh bợ rồi.

 

Dù sao thì chuyện như vậy Sử Hạ trước đây cũng chẳng làm ít.

 

Thể dục kiểm tra thì giả vờ ốm, đi muộn thì giả vờ trực nhật.

 

Nhờ tài năng “dùng tiền sai khiến” mà làm được cán bộ lớp, đại hội thể thao điểm danh xong là chuồn, môn của Chu Trí Yến ở đâu là đuổi theo tới đó, chụp ảnh, đưa nước, vẫy cờ nhỏ cổ vũ.

 

Chia ban chưa được bao lâu, mấy đứa con gái lớp 4 chưa hiểu rõ về Sử Hạ, nhưng mấy lời đồn từ lớp 10 truyền sang thì nghe cũng kha khá.

 

Con gái vốn dĩ không xấu tính.

 

Hơn một tháng tiếp xúc, cộng thêm con gà trong tay Sử Hạ, bọn họ không khỏi bắt đầu nghi ngờ độ thật giả của những lời đồn kia——

 

Hay là Sử Hạ ngoài việc học hành kém cỏi, chỉ là một tiểu thư yêu đương mù quáng...

 

Thực ra là một cô gái khá dễ gần?

 

Lần đầu tiên bị cả lớp nhìn chằm chằm, lại là ánh mắt kinh ngạc thiện chí như vậy, Sử Hạ có chút ngại ngùng, giơ tay áo lên lau mặt thật nhanh, rồi giật mình vì bản thân bẩn thỉu, vội vàng cuộn ống tay áo lên che đi.

 

Bà cụ nấu cơm bị mấy cái cổ gà lắc lư thu hút hết sự chú ý, ánh mắt quét qua đôi mắt đen láy vô hại của Sử Hạ, lại nhìn cánh tay nhỏ nhắn mảnh khảnh của cô, không biết là kinh ngạc hay khâm phục, lẩm bẩm một câu bằng tiếng địa phương.

 

Sử Hạ nghe không hiểu, tai đỏ ửng, chỉ nghĩ là bà khen mình, chẳng dám đáp lại một câu.

 

Dù sao cũng là công lao nhờ ôm đùi mà có, cô phải khiêm tốn hết mức có thể.

 

Buổi tối nấu cơm bằng bếp củi, thời gian chờ đợi khá lâu.

 

Các bạn học thay bộ quần áo sạch của mình, ngồi trong phòng tự học tạm bợ được cải tạo từ nhà chính, bị cô Đinh trông chừng viết báo cáo điều tra bảo vệ môi trường.

 

Miền núi theo lý thì mát hơn thành phố một chút, nhưng nơi họ đến lại nằm ở phía nam, chẳng chiếm được chút lợi thế nào.

 

Trong nhà chính đèn trắng sáng trưng, càng vào trong càng nóng, một chiếc quạt cũ kêu vù vù, mãi không xua đi được cái không khí ẩm ướt ngột ngạt trong phòng.

 

Lứa tuổi này đều có tâm lý đám đông, ban đầu chẳng ai kêu nóng, ai nấy đều lặng lẽ lau mồ hôi chịu đựng.

 

Mãi sau không biết ai đó lẩm bẩm một câu “Thèm ăn kem quá”, lập tức trăm người hưởng ứng.

 

Cô Đinh không kìm được, đi ra cửa hỏi người hướng dẫn, “Anh Lý, ở quê mình có quán tạp hóa nào có tủ lạnh không, để em nhờ mấy đứa con trai đi mua?”

 

“Quán tạp hóa xa lắm, đi không tiện đâu.”

 

Người đàn ông trung niên gãi đầu, “Trên sườn núi có vườn dưa đấy, để tôi gọi điện hỏi bà con xem, ngâm sẵn mấy quả ngon bằng nước giếng cho mát.”

 

Cô Đinh hỏi, “Đi đến vườn dưa mất bao lâu?”

 

“Không xa đâu, đi về khoảng bốn mươi phút. Mọi người cứ ăn cơm trước đừng đợi tôi, lát nữa tôi gánh về, cho bọn trẻ ăn tráng miệng.”

 

Đúng vào mùa nông vụ.

 

Người hướng dẫn buổi chiều dẫn họ đi chơi suối, sáng sớm hôm sau còn phải ra ruộng nhà giúp việc, cô Đinh ngại ngần nào mà phiền người ta như vậy, vội vàng ngăn lại, quay đầu nhìn mấy cậu con trai cao lớn, định bắt mấy “tráng đinh” đi giúp một tay.

 

“Mấy đứa mười bảy mười tám tuổi rồi, chút đường này đi không nổi chắc? Ai vừa nãy là người đầu tiên đòi ăn kem, đi với chú Lý một chuyến.”

 

Ánh mắt cô Đinh như ngọn gió thổi qua cỏ đồng, thổi về phía nào là ngả về phía đó.

 

Thế nhưng đó là bốn mươi phút đường núi đấy.

 

Không phải đường nhựa, ngay cả đèn đường cũng chẳng có mấy ngọn.

 

Tình trạng đường sau mưa ở quê họ đều đã thấy cả rồi, vất vả lắm mới về thay được bộ quần áo giày dép sạch sẽ, ai còn muốn đi dính bùn nữa chứ?

 

Đám con gái ở phía bên kia, cúi đầu điền vào sổ báo cáo, vừa thì thầm tám chuyện.

 

“Tháng mười làm gì có dưa hấu, qua mùa rồi còn gì?”

 

“Nhìn cái vẻ lúc chiều giảng bài là biết không nghe giảng rồi. Người hướng dẫn giới thiệu rồi mà, dưa hấu không hạt hữu cơ của nhà họ là đặc sản nông nghiệp đấy, đắt lắm, bình thường chủ yếu để xuất khẩu.”

 

“Chà, ghê vậy sao, thế chúng ta có lời to rồi nhỉ.”

 

“Lời cái đầu ấy, tất cả đều nằm trong một nghìn tệ cậu đóng rồi đấy, chị ơi.”

 

……

 

Hà Miêu huých vai Sử Hạ, “Cậu có muốn ăn không?”

 

Lúc đi bộ buổi chiều, Sử Hạ cả lòng đều nghĩ đến chuyện Hứa Tế Thanh và Lý Duệ đánh nhau, kéo Hà Miêu lề mề theo sau đội ngũ, lời hướng dẫn viên một câu cũng không nghe lọt, bảng điều tra thì thuần túy bịa.

 

Cuối cùng cũng có chút thông tin có thể điền vào, Sử Hạ cúi đầu viết rất nhanh, chỉ sợ lát nữa lại quên mất.

 

Cô lại bịa thêm một đoạn nữa, rồi mới ngẩng đầu lên, “Ăn gì cơ?”

 

“Dưa hấu đấy, biết đâu lại ngọt lạ thường.”

 

Sử Hạ ngoan ngoãn gật đầu, khẽ đáp, “Một chút thôi.”

 

Ai có thể từ chối được dưa hấu mùa hè chứ?

 

Cô từ nhỏ đã thích ngọt, lại thích đồ mát.

 

Trước khi học cấp hai không để ý đến cân nặng, mùa hè năm nào cũng ôm nửa quả dưa hấu ướp lạnh vừa xem phim hoạt hình vừa ăn, rồi chạy cả ngày vào nhà vệ sinh.

 

Phía bên con trai vẫn đang giằng co.

 

Người hướng dẫn lại từ chối một lần nữa, cô Đinh thấy mất mặt, định tiện tay chỉ đại hai đứa, không chịu đi thì thôi.

 

Ấy vậy mà Hứa Tế Thanh ngồi cuối lớp lại giơ tay đứng dậy.

 

“Để em đi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi