Chương 57: Vô Tận Hạ
Khi chuyển từ quê lên, hành lý phần lớn là quần áo của Lâm Ngọc Trân và Hứa Giao Giao, đồ của Hứa Tế Thanh rất ít.
Chiếc áo sơ mi trắng đang mặc là hồi cấp hai anh mặc, đã chật từ lâu. Lúc chuyển nhà, nó được bọc mấy lớp bên ngoài chai thủy tinh, dùng để bảo vệ bình rượu thuốc mà Lâm Ngọc Trân nhờ người mua. Bà nói rằng ngày nào cũng lau một chút, người nằm liệt giường mười năm ở quê cũng có thể đứng dậy đi lại được.
Rượu thuốc có mùi cồn rẻ tiền nồng nặc, ngoài việc khiến tay phải của Hứa Tế Thanh bong tróc từng lớp, chẳng có chút tác dụng nào.
Lâm Ngọc Trân bôi cho anh nửa năm rồi cuối cùng cũng bỏ cuộc, nhưng dù chuyển đến đâu bà vẫn mang theo cái chai, coi như một kỷ niệm.
Hứa Tế Thanh ghét cái chai rượu thuốc đó.
Thế nhưng khi lôi chiếc áo sơ mi từ đáy tủ ra, anh lại không khỏi mừng thầm.
Căn nhà tập thể trong mùa mưa tối tăm, ẩm thấp.
Anh giặt sạch quần áo, phơi ba bốn ngày vẫn chưa khô hẳn, nhưng cũng tạm mặc được.
Sự nghèo túng và ngượng ngùng bị bóng tối che giấu, dưới ánh đèn trắng chói lóa của phòng hòa nhạc bỗng hiện nguyên hình, khiến anh gần như muốn nhắm mắt lại.
Hôm nay cô ấy rất xinh đẹp.
Sử Hạ trên sân khấu rất tự tin, rất tập trung, rực rỡ như một mặt trời nhỏ.
Lối vào cho khán giả chỉ cách hai bước chân.
Hứa Tế Thanh chưa từng bước vào, nhưng không nỡ rời mắt.
Cho đến khi bị giáo viên đăng ký gọi, anh mới mím môi quay người, xuyên qua đám hoa hồng đỏ rực đầy thiệp chúc mừng và thư tình, che ô bước vào màn mưa tầm tã.
Xem hòa nhạc có cần tặng hoa không nhỉ?
Số tiền bồi thường sáu vạn tệ bố mẹ Lý Duệ đưa đã nhận được, cộng thêm tiền phụ đạo luyện thi gần đây, sau khi trừ tiền thuê nhà, máy trợ thính mới cho Hứa Giao Giao và tiền để dành cho bé thay ốc tai điện tử, vẫn còn lại một ít, vốn định hôm nay đi gửi tiết kiệm.
Chắc là đủ.
Vị trí của nhạc viện rất tốt, xung quanh là khu Ngô Đồng đắt đỏ nhất Giang Thành, các cửa hàng hoa mọc san sát, mặt tiền toát lên vẻ tinh tế tiểu tư sản.
Anh lần đầu đến nơi như thế này, những người đi ngang qua đều là nam thanh nữ tú ăn mặc thời trang, thấy anh ăn mặc quê mùa, đứng trước tủ kính do dự không rời, đều không nhịn được quay đầu lại, ánh mắt kỳ lạ.
Hứa Tế Thanh như không hề để ý, đôi mắt màu nhạt cụp xuống, nhìn vào bên trong từ những bó hoa tươi không quen biết.
Trước cửa đặt vài xô hoa hồng đã được xử lý, giống hệt những bông hoa vừa thấy trong phòng hòa nhạc, trên cắm bảng giá, 20 tệ một cành.
Đủ để anh đổi một chiếc áo phông mới.
Cô nhân viên mặc tạp dề đẩy cửa ra, thấy anh đứng đó lâu không động đậy, liền nhắc nhở một câu, “Cửa hàng chúng tôi chỉ làm bó hoa, bán theo bó mười cành trở lên.”
Hứa Tế Thanh không nói gì.
Anh không nhìn đám hoa hồng đỏ đó nữa, lướt qua cửa hàng một vòng, cuối cùng bị thu hút bởi đóa hoa màu hồng tím kiêu sa ở chính giữa.
Cánh hoa nhỏ xinh, nhưng lại tụ lại thành một bó lớn.
Nhụy hoa màu hồng nhạt như má cô gái, từng lớp từng lớp chuyển màu ra ngoài, dưới ánh đèn cửa hàng, trở nên rực rỡ như bầu trời mùa hè, đẹp đến mức không rời mắt được.
Anh gấp ô lại, đặt trước cửa, nước mưa tí tách chảy xuống.
Cô nhân viên ngạc nhiên ngẩng đầu lên, “… Nếu anh thực sự muốn mua, hôm nay hoa hồng chúng tôi vừa có chương trình giảm giá, có thể tặng thêm hai cành.”
Hứa Tế Thanh lắc đầu, “Không cần hoa hồng.”
Anh tiếp tục đi vào trong.
Cô nhân viên có chút ngượng ngùng đi theo, nhìn theo ánh mắt anh, “Đó, đó là hoa nhập khẩu của chúng tôi, rất đắt, ông chủ không có ở đây nên tôi không giảm giá được.”
Hứa Tế Thanh hạ ba lô xuống, chỉ cho cô ấy xem, “Làm ơn gói cho tôi mười cành.”
Cô nhân viên trợn tròn mắt, “Cái này 180 tệ một cành…”
“Tôi biết.” Hứa Tế Thanh lấy ví ra, một xấp tiền mới tinh, tấm thẻ giao thông trong ngăn ảnh lấp lánh, bị bàn tay gân guốc giữ chặt.
Trên hoa đều cắm bảng giá.
Có tên có giá, anh nhìn thấy mà.
-
Kỳ thi tuyển chọn thống nhất giống như thi tuyển trong trường, không công bố kết quả ngay, mà phải đợi tất cả mọi người thi xong mới được về.
Khi tan thi, đã qua giờ ăn trưa từ lâu.
Hôm nay hai người họ biểu diễn đặc biệt tốt, giờ thì nhẹ nhõm cả người.
Sử Hạ nắm tay Hà Miêu đi nhanh trong đám đông, hận không thể dịch chuyển tức thời đến nhà hàng, để bù đắp cho ba ngày nhịn ăn thịt vì phải nhét vào chiếc váy dạ hội này.
Sắp đến cửa, ba bốn cô gái vây quanh lối ra của hành lang đá cẩm thạch nơi đặt hoa, hưng phấn chụp ảnh bằng điện thoại.
Hà Miêu hỏi, “Họ chụp gì thế?”
Sử Hạ đói đến mức không nghĩ được gì, “Không biết, chắc là hoa ai đó tặng đẹp quá.”
Ở đây đông người, đi không nổi.
Hà Miêu lại nổi máu tò mò, vừa đi vừa ngoảnh lại, chắp tay khấn vái, “Hạ Hạ, cậu đợi tớ một chút, để tớ đi xem một cái, không thì hôm nay tớ ngủ không yên mất.”
Giữa đám con gái váy dài, bộ đồ ngắn của Hà Miêu trông nhanh nhẹn hơn hẳn, chẳng mấy chốc đã lùi ra sau đám đông, luồn qua kẽ người chen lên phía trước bó hoa.
Vừa đứng đó, cô ấy đã không nhịn được “wow” một tiếng.
Cái này…
Cô gái nào mà không dừng lại xem chứ.
Một bó hoa cẩm tú cầu chuyển màu khổng lồ, được bọc bằng giấy nhún mềm mại như voan, nở rộ đúng độ, mềm mại như chưa từng dính bụi trần.
Chỉ cần đặt ở đó thôi, đã khiến cả dãy hoa hồng đỏ bên cạnh lu mờ.
Giữa lớp giấy gói có kẹp một tấm thiệp, chữ in mạ vàng, chưa gấp lại.
Hà Miêu tò mò liếc nhìn, đứng yên hai giây, rồi hớn hở chạy về phía Sử Hạ, nắm lấy tay cô kéo chạy ngược lại, “Ôi ôi ôi Hạ Hạ, có người tặng cậu kìa! Cậu tự đi mà xem!”
Sử Hạ có chút ngơ ngác, bị Hà Miêu ấn đầu ngồi xuống, nghe cô ấy than thở kịch liệt.
Những bông hoa tươi lớn bao quanh cô, mái tóc đen thẳng xõa trên cánh hoa, cô gỡ chiếc ghim cài trên thiệp xuống, mở ra xem——
【Gửi Sử Hạ: Chúc mừng.】
Cô có chút bối rối.
Ở nhà có người giúp việc thay hoa bàn định kỳ, cô chưa từng hỏi giá, nhưng cũng đại khái biết, loại cẩm tú cầu phẩm chất như thế này đắt lắm.
Ai vậy nhỉ?
Tặng thứ đắt tiền thế mà không để lại tên sao?
Dù vậy, cô vẫn không muốn phụ lòng tốt của người ta, cẩn thận ôm bó hoa lên.
“Là công tử nhà giàu nào đang thầm thương trộm nhớ nữ hoàng của chúng ta đây.”
Hà Miêu ôm mặt, “Trời ơi, tớ đột nhiên nhớ ra tên của loài cẩm tú cầu này rồi.”
Sử Hạ sững người, hỏi, “Tên gì?”
“Vô Tận Hạ.”
Hà Miêu “a” một tiếng, gần như thở dài, “… Anh ấy đúng là biết cách.”
-
Hai cô gái ăn xong ở khu thương mại, Sử Lập Quân đưa Hà Miêu về nhà trước.
Từ khi Sử Hạ giữ chú làm tài xế riêng, thái độ của Sử Lập Quân với cô đã kiềm chế hơn nhiều, không còn nịnh nọt lộ liễu như trước.
Thấy cô ôm một bó hoa, chỉ hỏi vài câu, cũng không nói gì thêm.
Trên đường về, mưa bay lất phất trên cửa kính xe, lốp xe lăn qua mặt đường.
Tiếng nước ẩm ướt thật dễ buồn ngủ.
Sử Hạ ngả người ngồi ở ghế sau một lúc, mí mắt dần dần nặng trĩu.
Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, cô chợt nhớ đến một chuyện nhỏ kiếp trước.
