Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ngày Tận Thế Làm Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều > Chương 17

Chương 17

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 17 có bản audio.

Chương 17: Lục Gia Ở Kinh Đô

 

Lục gia ở Kinh Đô đứng đầu trong tứ đại gia tộc. Lục lão gia tử có ba người con trai. Con trai cả là Lục Gia Dương, vợ là Sở Như, con gái nhà họ Sở xếp thứ ba trong tứ đại gia tộc. Con độc nhất là cháu đích tôn Lục Thế Đông, đội trưởng đội đặc chủng, ba năm liền giữ danh hiệu Binh Vương, năm nay đã ba mươi tuổi.

 

Con trai thứ hai là Lục Gia Minh, làm kinh doanh, là chủ tịch tập đoàn Lục Thị. Vợ là Lâm Lâm, tiểu thư của tập đoàn Lâm Thị – một gã khổng lồ trong giới kinh doanh, hiện đang giữ chức tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị. Con trai trưởng là cháu thứ hai Lục Thế Lâm, làm quân y, là một thiên tài có thể tranh giành người với Diêm Vương, năm nay hai mươi tám tuổi. Cậu ta là anh em sinh đôi với cháu thứ ba Lục Thế Nguyên. Lục Thế Nguyên là ngôi sao quốc tế, tự mình lập một công ty giải trí. Trong mắt Lục lão gia tử, cậu ta chỉ là một con khỉ nghịch ngợm không lo làm ăn.

 

Con trai út là Lục Gia Tùy, vợ là Châu Vân, con gái độc nhất của nhà họ Châu – một gia đình trí thức nổi tiếng ở Kinh Đô, hiện là hiệu trưởng trường đại học Kinh Đô. Họ có một cặp song sinh năm nay hai mươi sáu tuổi: Lục Thế Nam (con thứ tư) và tiểu công chúa Lục Chỉ Tâm. Lục Chỉ Tâm là một cô gái ngoan ngoãn, hiện đang học tiến sĩ.

 

Nhà họ Lục vượng dương suy âm. Lúc trẻ, lão gia tử đã mong vợ sinh cho một bé gái mềm mại đáng yêu, nhưng không được. Con trai cưới vợ, cháu trai lần lượt ra đời, mà vẫn chẳng thấy bóng dáng bé gái nào. Đến khi Lục lão gia tử tưởng mình không có duyên với cháu gái thì con dâu út lại sinh một cặp long phượng thai. Lão gia tử cảm thấy cuộc đời đã viên mãn. Còn Lục gia lão tứ thì bi thảm rồi. Thật là một thằng con trai tội nghiệp: sữa phải nhường em gái uống trước, đồ chơi phải nhường em gái chơi trước, làm gì cũng phải để em gái ưu tiên đồ ngon đồ chơi, gặp nguy hiểm thì bị kéo ra đỡ đòn.

 

Lục Thế Nam không bị ám ảnh tâm lý, đúng là do gen nhà họ tốt thật. Bị ngược đãi như vậy mà vẫn trở thành người ngay thẳng, ừm, không tệ.

 

Lục Thế Đông nhìn các trưởng bối ngồi quanh phòng khách và các em trai em gái ngồi bên cạnh. Hôm nay anh cố tình gọi đủ người trong nhà, để báo cho mọi người biết rằng anh đã tìm được người mà anh cho là định mệnh của đời mình.

 

Anh lấy từ túi áo ra một bức chân dung vẽ theo trí nhớ về “cậu ấy”, rồi đưa cho lão gia tử. Nhìn thấy mỹ thiếu niên trong tranh, đẹp đến mức không giống người thật, lão gia tử tưởng rằng cháu cả đã tô vẽ thêm. Mãi đến khi sau này gặp được người thật, ông mới tin là thật sự có người đẹp đến vậy. Nhưng đó là chuyện về sau.

 

Lục gia lão tam Lục Thế Nguyên nhìn thấy bức tranh, lập tức nhào tới bên anh cả:

– Anh cả, có thật là đẹp như trong tranh không? Anh đưa cậu ấy vào công ty em đi, chưa đầy một năm em đảm bảo sẽ khiến cậu ấy nổi tiếng khắp cả nước. Còn…

 

Lời chưa dứt, cậu đã bị đá một phát, đau đến mức nhăn nhó.

 

– Cậu ấy là của anh, không được phép đánh chủ ý.

– Anh, em có phải là em ruột của anh không?

– Có thể không.

Lục Thế Đông liếc cậu một cái lạnh lùng.

 

Chết tiệt, đúng là trọng sắc khinh đệ, chẳng có tình anh em gì cả. Còn có thể vui vẻ chơi chung với nhau được nữa không?

 

Cha của Lục Thế Đông thấy hai anh em đã đùa giỡn đủ rồi, bèn quay sang hỏi con trai:

– Con biết người ta tên gì, gia thế thế nào đâu, sao lại… ngủ… cùng…

Ông Lục có chút ngại ngùng khi hỏi con trai câu này.

 

– Còn không phải do em họ (Sở Minh Hiên) bọn họ sao. Họ làm người ta ngất đi rồi đưa vào phòng con, còn hạ thuốc con nữa. Đợi đến khi con tỉnh lại thì người ta đã chạy mất rồi.

Lục Thế Đông vì uống say, lại bị em họ hạ thuốc, nên hoàn toàn không nhớ gì. Anh chỉ nhớ rằng đó là người anh muốn, còn những thứ khác thì không biết gì cả. Sau khi tỉnh dậy, trong phòng chỉ còn lại một mình anh. Anh hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

 

– Người ta đi rồi. Anh trai hai ngày không tra được gì. Anh lại có nhiệm vụ phải rời đi một chuyến, nên muốn báo trước cho mọi người biết, để mọi người làm quen.

 

Lục Thế Đông tự trách mình sao lại không phát hiện ra người ta đã rời đi. Anh vốn là người ngủ rất nhẹ, sao hôm đó lại ngủ say đến vậy.

 

Chúc mọi người Ngày của Cha vui vẻ, cảm ơn tình yêu thầm lặng của cha!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi