Chương 2: Không Gian
Dương Tĩnh Nhụy lắc đầu cho bớt những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu, tiếp theo phải sắp xếp tốt khoảng thời gian chưa đầy một trăm ngày còn lại.
Cầm điện thoại lên, cô lại nhớ đến những cuốn tiểu thuyết tận thế mà mình từng đọc, rất nhiều đồ ngọc hay trang sức đều có không gian. Thử xem sao, dù sao cũng chỉ mất vài giọt máu mà thôi.
Đặt điện thoại xuống, cô chạy đến thư phòng của cha mẹ, mở két sắt, lôi hết tất cả những món đồ có ngọc trong đó về phòng mình, bỏ vào bồn rửa mặt, rồi cũng bỏ cả ngọc của mình vào. Cô chút ít nước vào bồn, dùng dao cạo lông mày rạch tay mình, vắt vài giọt máu xuống. Mười phút... hai mươi phút... Ngay khi Dương Tĩnh Nhụy thất vọng định bỏ dao cạo xuống...
Cô muốn vớt đám ngọc trong bồn lên, thì đột nhiên một luồng sáng mạnh bao phủ lấy cô, rồi người cô biến mất.
Dương Tĩnh Nhụy chỉ cảm thấy một luồng sáng mạnh bao bọc lấy thân thể, ngay sau đó một cảm giác mất trọng lượng ập đến. Khi cô thích ứng được với ánh sáng và mở mắt ra, cô đã không còn ở trong căn phòng ban đầu nữa.
Trước mắt là một nơi trắng xóa mù mịt, thứ duy nhất có thể nhìn rõ là một dòng suối nhỏ bằng chậu rửa mặt, khoảng một mẫu đất, một căn nhà nhỏ, còn lại chẳng có gì cả.
Dương Tĩnh Nhụy đẩy cửa phòng ra, phát hiện một phòng khách rộng bằng phòng khách nhà mình, toàn bộ đồ đạc đều là đồ chạm khắc hoa văn cổ. Bên trái là phòng bếp với rất nhiều dụng cụ nấu ăn hiện đại, không biết điện từ đâu ra, Dương Tĩnh Nhụy mở tủ lạnh ra, có điện. Bên phải là nhà kho, bên trong chia thành hai dãy, mỗi dãy ba phòng. Nhìn từ ngoài vào thì căn nhà khá nhỏ, nhưng vào bên trong mới thấy khá rộng.
Ba phòng bên trái lần lượt là: một phòng gạo, mì; một phòng rau, củ, quả; và một phòng treo đủ loại thịt. Còn ba phòng bên phải: một phòng chứa dược liệu Đông y và một dãy thuốc viên thành phẩm; phòng thứ hai là binh khí, trên giá đều là binh khí lạnh, đao kiếm, thương dài, chùy gai đều có. Phòng cuối cùng trống rỗng, chẳng có gì.
Dương Tĩnh Nhụy ra khỏi nhà kho, đi theo cầu thang xoắn ốc lên trên. Trên lầu có bốn giá sách chất đầy sách cổ, một chiếc bàn viết đặt ở giữa. Dương Tĩnh Nhụy bước đến bàn viết, phát hiện trên bàn có một tờ giấy được chặn bằng chặn giấy, trên đó viết “Kính gửi người hữu duyên”.
Nội dung tờ giấy đại khái là: “Đây là không gian do một vị đại năng tu tiên để lại. Không gian này rất lớn, mỗi căn phòng đều có trận pháp. Ví dụ như nhà kho, thời gian ở đó là tĩnh, đồ vật để vào như thế nào thì lấy ra vẫn như thế, không gian bên trong cũng là vô hạn. Phòng ngủ có tỉ lệ thời gian 1:10, đất đai bên ngoài là 1:50. Dòng suối nhỏ kia thì lấy không bao giờ cạn, dùng không bao giờ hết, phía sau nhà còn có một suối nước nóng...” Vị chủ nhân trước của không gian này giới thiệu khá chi tiết.
Không gian có thể thăng cấp, những nơi mù mịt kia sau khi thăng cấp sẽ có thể nhìn thấy. Điều kiện thăng cấp chưa rõ. Bởi vì điều kiện thăng cấp mà mỗi vị chủ nhân kể lại đều khác nhau, nên đến đời cô thì thành không rõ.
Không gian có thể trồng trọt, trồng cây ăn quả, chỉ là không biết có thể nuôi gia cầm hay không. Dòng suối nhỏ có thể giúp cường thân kiện thể, suối nước nóng có thể làm đẹp da, xua tan mệt mỏi.
Dương Tĩnh Nhụy cảm thấy mình đã ở trong không gian khá lâu, sợ lát nữa dì Dương đến gọi ăn cơm mà không thấy, liền thầm niệm “ra ngoài” trong lòng, mở mắt ra thì đã trở lại bên bồn rửa mặt, vừa lúc nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
May quá, suýt nữa thì bị phát hiện. Cô hét về phía cửa: “Một lát nữa con ra ạ.” Rồi thu đám ngọc còn lại trong bồn vào không gian, nhanh chóng rửa mặt, thay quần áo rồi xuống lầu. Từ trên cầu thang bước xuống, nhìn thấy trên bàn ăn có ba món mặn một món canh, dì Dương đứng cạnh bàn, mỉm cười nhìn cô:
“Dì, dì tan làm đi ạ.”
“Được, Tiểu Nhụy. Cháu đừng quá đau buồn, phải biết chăm sóc bản thân. Mẹ cháu chắc chắn cũng không muốn cháu tự hành hạ mình như thế này, không ăn không uống.”
Dì Dương thở dài, vừa an ủi Dương Tĩnh Nhụy, vừa cởi tạp dề đi về phía nhà bếp.
