Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ngày Tận Thế Làm Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24 có bản audio.

Chương 24: Tận thế đến (5)

 

“Mấy loại thuốc này của tôi có tác dụng gì, cậu dám yên tâm giao cho người khác, nếu xảy ra chuyện gì thì sao... Chỗ tôi còn lại cũng không nhiều, không thể bán thêm được nữa.”

 

Lục Thế Nguyên nghĩ cũng đúng, thuốc tốt như vậy, nếu làm mất hoặc đổ thì cậu ta đau lòng chết mất.

 

“Cậu về đi, xuống máy bay dùng tốc độ nhanh nhất về nhà, đưa thuốc cho anh cậu, rồi quay lại, dù sao mười giờ rưỡi tối vẫn còn một chuyến bay đến thành phố S.” Dương Tĩnh Nhụy mặt không đỏ tim không đập nhanh mà dụ dỗ Lục Thế Nguyên, cuối cùng còn nháy mắt với cậu ta rồi nói tiếp,

 

“Cậu không phải có một người anh trai sao, tiện thể về xem anh ấy về chưa.” Lục Thế Nguyên lập tức nghĩ thông, mình về có thể gọi anh trai đến bảo vệ, cứ làm vậy đi.

 

Lục Thế Nguyên lấy điện thoại của Dương Tĩnh Nhụy đặt vé máy bay sớm nhất về Kinh Đô, Dương Tĩnh Nhụy lái xe đưa cậu ta đến trung tâm thương mại gần đó mua một chiếc điện thoại mới, làm số mới, thêm WeChat và số điện thoại của Dương Tĩnh Nhụy rồi mới yên tâm để cô đưa ra sân bay.

 

“Tiểu Dương đồng học, khoảng tám giờ bốn mươi tôi sẽ về đến nhà, lúc đó tôi gọi video cậu không được không nghe, tôi thấy đồ ăn trong nhà cậu còn lại không nhiều, lát nữa về nhớ mua thêm nhiều vào để trữ...”

 

Lục Thế Nguyên lải nhải nói, Dương Tĩnh Nhụy chỉ nhìn cậu ta không trả lời, Lục Thế Nguyên từ khi hỏi tên cô đã luôn gọi cô là Tiểu Dương đồng học, còn hỏi cô đã thành niên chưa, lúc đó cô bị hỏi đến ngơ ngác, mình từ bao giờ trông giống chưa thành niên vậy chứ, mãi đến khi máy bay cất cánh Dương Tĩnh Nhụy mới hoàn hồn, khẽ cong khóe môi, lái xe rời sân bay về căn hộ.

 

Lục Thế Đông vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về doanh trại đã bị Lục lão gia tử gọi điện thúc giục về nhà, vội vàng hoàn thành công việc, đúng giờ bước vào cửa, vừa ăn cơm xong thì Lục Thế Nguyên về.

 

“Anh hai, em mang về cho anh thứ tốt lắm, mau qua xem... Ồ, anh cả, anh về rồi à, qua đây nhanh...” Lục Thế Nguyên về đến nhà liền ngã xuống sofa, vừa giục hai anh qua, vừa lấy điện thoại ra định gọi video cho Dương Tĩnh Nhụy.

 

“Anh hai, thuốc này thần kỳ lắm, vết đạn ở vai phải và bụng em, một đêm là khỏi hẳn.” Lục Thế Nguyên nhét thẳng túi thuốc vào lòng Lục Thế Lâm, còn cởi áo cho anh xem vết đạn và vết dao chỉ còn lại sẹo hồng nhạt.

 

“Vết thương của em là dùng mấy loại thuốc này...” Lục Thế Lâm không dám tin, trợn tròn mắt, em trai mình là ngôi sao, trên người không dám có một vết sẹo nào, tác dụng của loại thuốc này khiến anh không dám tin nổi.

 

Lục Thế Lâm nói được một nửa, bên kia video đã kết nối,

 

“Tiểu Dương đồng học, tôi về nhà rồi, cậu có ngoan ngoãn nghe lời đi mua đồ trữ không...” Dương Tĩnh Nhụy vừa kết nối video đã nghe thấy giọng lải nhải của Lục Thế Nguyên.

 

Dương Tĩnh Nhụy còn chưa kịp mở miệng, đã bất ngờ nhìn thấy một khuôn mặt hơi quen, những đoạn ký ức xấu hổ đêm đó lại ùa về trong đầu, thì ra là vậy, mặt Lục Thế Nguyên sao nhìn quen thế, thì ra là giống người đó đến vậy.

 

“Tiểu Dương đồng học, anh tôi thích cậu, muốn theo đuổi cậu đấy.”

 

Lục Thế Nguyên thấy anh cả chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại ngẩn người, đành phải tự mình lên tiếng.

 

“Đại minh tinh, tôi là con trai, con trai.”

 

Dương Tĩnh Nhụy nhìn Lục Thế Đông không nói gì, nghĩ đến có người sau khi uống rượu sẽ mất trí nhớ, liền lên tiếng muốn thử dò xét.

 

“Không sao, anh tôi...” Lời Lục Thế Nguyên còn chưa nói hết đã bị Lục Thế Đông cắt ngang.

 

“Không quan tâm cậu là nam hay nữ, chỉ cần là cậu... Làm... sao...” Lời còn chưa dứt, mọi người trong phòng khách đều rơi vào hôn mê, Dương Tĩnh Nhụy gắng gượng chút ý thức cuối cùng bước vào không gian.

 

()

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi