Chương 53: Ngọc bội con giáp
Tô Vân Kiều vỗ vỗ đầu mình, suýt quên chưa nhỏ máu, vừa nãy thấy ngọc bội biến mất nên kích động quá.
“Á... đau...” Tô Vân Kiều cũng dùng ngón tay rạch một đường trên dao, ừm, đau thật. Vừa nãy rạch không phải tay mình nên không cảm giác, giờ tự rạch một phát, cảm giác đầu tiên là đau.
Cô nàng này nói là làm, chẳng cho người ta thời gian phản ứng, chờ hai người đang ngẩn ngơ kịp phản ứng thì Tô Vân Kiều đã xong việc rồi.
Đây... vậy là... xong rồi sao?
“Tô Vân Kiều, em lại làm trò gì vậy hả? Em không thể để anh xem tình hình trước được à? Em nói xem... Anh biết nói gì với em bây giờ...”
Tô Vân Cẩn hoàn hồn, quát Tô Vân Kiều, còn giơ một tay véo tai cô bé.
Dương Tĩnh Nhụy bị cảnh này chọc cười, một cặp anh em rất tình cảm, khiến cô nhớ đến lúc trước mình cũng đối xử với Bạch Tâm Lan như vậy, nhưng lòng người luôn không dễ thỏa mãn.
“Thôi nào, đừng đùa nữa, xem tình hình thế nào trước đã.” Dương Tĩnh Nhụy nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ sáng, liền ngắt lời hai anh em đang chơi đùa.
“Anh... cái này... phải làm sao...” Tô Vân Cẩn có chút luống cuống nhìn Dương Tĩnh Nhụy.
“Ừm... vậy cậu nhắm mắt lại, cảm nhận xem cơ thể có biến hóa gì.” Dương Tĩnh Nhụy không biết nói sao, đành để cậu tự cảm nhận.
Tô Vân Kiều vẫn còn đang mơ màng vì bị anh trai véo tai, đột nhiên cảm nhận được một căn phòng. To bằng cửa hàng đồ mẹ và bé này, bên trong trống rỗng, chẳng có gì. Ngoại trừ một bức tường có hình ngọc bội con giáp lúc trước của cô, các bức tường khác đều nhẵn nhụi.
“Anh... anh... anh... em... em... thấy... thấy... không... không gian... rồi...” Tô Vân Kiều nói lắp bắp đến mức Dương Tĩnh Nhụy phải sốt ruột thay cô bé.
Lúc này Tô Vân Cẩn cũng đang “nhìn” thấy không gian của mình, vẫn còn đang kinh ngạc, căn bản không nghe thấy câu nói lắp bắp của em gái.
“Anh... anh Dương... em cũng có không gian rồi, em... rất rộng, lớn hơn cửa hàng này... khoảng tám, chín mươi mét vuông, anh ơi, em có thể chứa được nhiều vật tư, sau này chúng ta sẽ không bị đói nữa.” Dương Tĩnh Nhụy nhìn Tô Vân Cẩn lại bắt đầu nói năng lung tung, chỉ muốn che mặt, đúng là anh em cùng một nhà mà.
Hai người này có không gian mà không biết giấu diếm sao? Cô với họ quen chưa đầy một ngày. Nếu gặp phải kẻ xấu, chết thế nào không biết nữa.
Dương Tĩnh Nhụy lặng lẽ đứng sang một bên, đợi cảm xúc của hai người họ ổn định rồi mới bàn chuyện sau, xem ra hôm nay không đi được rồi.
Tô Vân Cẩn và Tô Vân Kiều mất nửa tiếng mới thích ứng được với không gian của mình, quay đầu thấy Dương Tĩnh Nhụy đang ngẩn người, Tô Vân Cẩn ngại ngùng gãi đầu cười ngốc.
“Anh... em... bọn em... anh ơi, bọn em vẫn giữ lời hứa, anh đi đâu bọn em theo đó, chỉ cần anh không chê bọn em là được.”
Lần này Tô Vân Cẩn đã hạ quyết tâm, người anh này không chỉ cứu mạng cậu mà còn dạy cậu dùng dị năng. Nhìn thấy hai anh em có không gian, ánh mắt anh vẫn trong trẻo sạch sẽ. Giờ là tận thế rồi, muốn tìm một người có thể giúp đỡ lẫn nhau, không có ý đồ xấu thật sự rất khó.
“Đã suy nghĩ kỹ chưa? Từ đây đến Kinh Đô, trước tận thế cũng phải gần hai ngày. Giờ tận thế rồi, không biết hai tháng có đến nơi không, chưa nói đến nguy hiểm trên đường. Cậu phải suy nghĩ cho kỹ, đã theo tôi thì không được phản bội, nếu không... cậu sẽ không muốn biết hậu quả đâu.”
Dương Tĩnh Nhụy tuy không nói rõ hậu quả nhưng cũng khiến Tô Vân Cẩn thấy lạnh sống lưng.
Bái phục, cảm ơn mọi người đã ủng hộ, yêu mọi người nha????
