Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ngày Tận Thế Làm Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65 có bản audio.

Chương 65: Thu thập vật tư

 

“Ừm…” Lục Thế Đông chỉ ừ một tiếng mà Lục Thế Nguyên đã toát mồ hôi lạnh, sau đó lắp bắp mở lời.

 

“Anh, em… em… hôm… hôm đó… ra… ra ngoài…”

 

Lục Thế Đông bốp một cái vào sau đầu cậu: “Nói cho tử tế.”

 

“Xì… vâng…” Lục Thế Nguyên nhắm mắt liều mạng: “Là hôm đó, em ra khóa kho, bị thương.” Dù sao cũng liều một phen, nói hết ra luôn.

 

“Ừm…” Người ngồi ghế lái không thèm nhìn cậu nữa, Lục Thế Nguyên vội khai: “Là… khi chạy tới cái kho cuối cùng, em đánh nhau với zombie, vì ở đó zombie hơi đông nên bị cào vào tay.”

 

Nói đến đây Lục Thế Nguyên hơi tủi thân, cái trung tâm thương mại đó có một ngôi sao nhỏ đến chạy sự kiện nên người đặc biệt đông. Lúc đó có mấy con zombie vây đánh cậu, cũng nhờ cậu nhanh trí cướp một chiếc xe điện chạy đi mới thoát khỏi cảnh bị bủa vây.

 

Lục Thế Đông không lên tiếng, yên lặng chờ cậu nói tiếp. Nhưng bầu không khí căng thẳng vừa rồi đã dịu đi không ít, khiến Lục Thế Nguyên đang thấp thỏm cũng thả lỏng hơn.

 

“Anh, em có nghe lời, không ham chiến. Em đóng cửa xong thấy tình hình không ổn liền chạy. Vết thương là lúc chạy không cẩn thận bị con zombie từ một bên xông ra cào. Tiểu Lâm xử lý vết thương cho em, đến sẹo cũng không để lại.”

 

Lục Thế Nguyên đặc biệt nhân lúc Lục Thế Đông quay đầu nhìn cậu, vén tay áo lên cho anh xem cánh tay, Lục Thế Đông liếc một cái rồi quay đi không nhìn nữa.

 

“Tiểu Lâm khi nào có bản lĩnh này, sao anh không biết…” Theo anh biết, bị zombie cào thì tám mươi, chín mươi phần trăm sẽ bị nhiễm biến thành zombie, thằng nhóc này không những khỏi mà còn không để lại dấu vết, thật là kỳ lạ.

 

“Ừm… anh, em nói anh nghe, Tiểu Lâm đáng sợ lắm. Cạo hết thịt trên cánh tay em, đến xương cũng cạo hai lần, đau đến mức em muốn ngất luôn.” Lục Thế Nguyên vừa nghĩ đến cơn đau ngày đó, cả người run lên, cái đau đó chưa trải qua thật không thể hiểu được.

 

“Ừm…” Lục Thế Đông nghe Lục Thế Nguyên báo cáo cũng chẳng thèm để ý, thằng nhóc này quen làm nũng với người nhà rồi.

 

“Là thuốc của bạn Dương đấy, Tiểu Lâm nói thịt quanh vết thương đều nhiễm virus hóa đen rồi, nên phải cạo sạch mới dùng thuốc. Trước đó em không phải đã nói, em cố nài từ chỗ bạn Dương ra hai hũ thuốc sao. Sau đó lại nài thêm một lúc mới được một chai nước tặng kèm, dùng nước rửa vết thương, rồi bôi thuốc, nửa tiếng sau vết thương bắt đầu lên da non lành lại.”

 

Lục Thế Nguyên bắt đầu kể lể với Lục Thế Đông chuyện chữa thương dùng thuốc, trong lúc đó không quên liếc trộm anh trai, mãi đến khi nói xong mà anh trai vẫn không có biểu cảm gì, Lục Thế Nguyên lúc này mới hoàn toàn thả lỏng.

 

Lúc này Lục Thế Nguyên mới nhớ ra hỏi Lục Thế Đông định đi đâu.

 

“Anh, mình đi đâu vậy?”

 

“Đến kho của siêu thị.”

 

“Nhà có đồ ăn rồi, không cần lấy đâu.”

 

“Tất cả đều phải mang đi.”

 

“Chỉ có hai anh em mình thôi à, hay anh gọi xe khác đến chở?”

 

“Chỉ hai anh em mình.” Lục Thế Đông cố tình treo cậu, chuyện không gian này, dùng lời nói căn bản khó mà khiến người ta tin, chỉ khi tận mắt chứng kiến mới thấy chấn động.

 

Lục Thế Nguyên tuy biết có dị năng không gian nhưng còn chưa thấy bao giờ, biết anh trai không giải thích nên cậu cũng không bận tâm nữa.

 

Chẳng bao lâu, hai người đến trước cửa kho đầu tiên có mật mã, Lục Thế Nguyên xuống xe mở khóa. Cái khóa mật mã năng lượng mặt trời này, chỉ cần có chút nắng là tự động nạp điện, nên mất điện cũng không ảnh hưởng gì đến cửa kho.

 

Lục Thế Nguyên tay nhanh thoăn thoắt bấm phím, mấy giây sau, cánh cửa nặng nề “cạch” một tiếng mở ra.

 

Đột nhiên có chút việc, phải bận hai ba ngày, có thể mấy ngày chỉ đăng hai chương, xin lỗi các bé, cũng cảm ơn phiếu phiếu của mọi người nhé.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi