Chương 8: Gặp Bạch Tâm Lan
Nhìn người qua kẻ lại trong trường, những sinh mệnh tràn đầy sức sống, Dương Tĩnh Nhụy cảm thấy mình có lẽ nên làm gì đó.
Cô cầm điện thoại vào diễn đàn của trường, nghĩ rằng bây giờ cách ngày tận thế còn hơn hai tháng, giờ mà đăng bài nói ngày tận thế sắp đến thì nghe thật hoang đường, nên Dương Tĩnh Nhụy chỉ giới thiệu hai cuốn tiểu thuyết tận thế trên diễn đàn.
Rồi cô thoát diễn đàn, ném điện thoại lại vào túi.
Số phận thật kỳ diệu, người mà bạn không muốn gặp lại cứ thế mà xuất hiện. Vốn tưởng Bạch Tâm Lan đang học, tại sao lại xuất hiện trước mặt cô chứ?
“Tiểu Nhụy, cậu về rồi à? Tiểu Nhụy… cậu… cậu…”
Bạch Tâm Lan đứng trước mặt Dương Tĩnh Nhụy, ấp úng muốn nói gì đó nhưng lại không biết nói gì.
Dương Tĩnh Nhụy cố nhớ lại, hôm nay kiếp trước đã xảy ra chuyện gì, hình như không nhớ nổi.
“Tiểu Nhụy, cậu về để học à?”
“Sao, có chuyện gì?”
Dương Tĩnh Nhụy nhướng mày nhìn cô ta, muốn xem rốt cuộc cô ta định làm gì.
Bạch Tâm Lan nhìn quanh, giờ này mọi người đang học, hành lang gần như không có ai, cô ta nắm chặt tay.
“Tiểu Nhụy, cái đó… cậu có thể cho tớ vay ít tiền không? Tớ… tớ… mấy hôm trước bị ốm, tiền sinh hoạt tháng này… không đủ… lắm, nên… Tiểu Nhụy…”
Nói đến đây, mặt Bạch Tâm Lan trắng bệch, đợi một lúc vẫn chưa nghe Dương Tĩnh Nhụy trả lời, cô ta không khỏi sốt ruột.
Nhắc đến chuyện vay tiền, Dương Tĩnh Nhụy mới nhớ ra, kiếp trước là ngày thứ hai cô về ký túc xá, Bạch Tâm Lan đã đến vay tiền, nói là cô ta bị ốm nên không đi làm thêm, tiền sinh hoạt không đủ.
Dương Tĩnh Nhụy cảm thấy mình giống như nhân vật nữ phụ ngốc nghếch, lắm tiền lại dễ lừa trong tiểu thuyết, cô kìm nén ý muốn lườm, muốn xem lần này cô ta còn viện cớ gì nữa.
Lại một lần nữa, cách ba năm, cô chợt nhớ ra lần này Bạch Tâm Lan vay tiền để làm gì. Thì ra là sinh nhật bạn trai cô ta, vốn thích giả vờ giàu có nhưng không có tiền mua món quà sinh nhật mà bạn trai cô ta để ý, nên mới đến vay tiền cô, nói là vay, thực chất là vay mà không có ngày trả.
Dương Tĩnh Nhụy ở cùng phòng với Bạch Tâm Lan hơn hai năm, Bạch Tâm Lan luôn coi cô là con mồi, tháng nào cũng có lý do để vay tiền, mà chưa bao giờ thấy cô ta trả. Vốn dĩ Dương Tĩnh Nhụy cũng nghĩ cô ta là trẻ mồ côi, cuộc sống khó khăn, số tiền vay cũng không nhiều, coi như là giúp đỡ cô ta.
Không ngờ lại bị coi là chuyện đương nhiên.
Đặc biệt là nửa năm gần đây, sau khi có bạn trai, cô ta vay tiền càng siêng hơn.
Kiếp trước, sau ngày tận thế, hình như Dương Tĩnh Nhụy không thấy bạn trai cô ta đâu nữa. Đã lâu lắm rồi, Dương Tĩnh Nhụy chẳng nhớ nổi người đó trông như thế nào.
Dương Tĩnh Nhụy bên này đang tự giễu, còn Bạch Tâm Lan bên kia không biết đã nguyền rủa cô bao nhiêu lần trong lòng.
Bạch Tâm Lan cúi đầu, khiến người ta không thấy rõ vẻ mặt dữ tợn của cô ta, cùng sự ghen tị thoáng qua trong mắt.
Dương Tĩnh Nhụy cũng không muốn dây dưa với cô ta, cũng không muốn nhìn vẻ mặt đáng thương giả tạo của cô ta, liền quay về ký túc xá dọn đồ.
Tuy những thứ này không quan trọng, nhưng nếu phải để lại cho kẻ từng hại chết mình, thì cô thà vứt chúng cho xác sống còn hơn.
Bạch Tâm Lan tưởng Dương Tĩnh Nhụy vì chuyện gia đình nên tâm trạng không tốt, mới không thèm để ý đến cô ta, nghĩ rằng đợi cô ta về ký túc xá rồi nói lại lần nữa là được, dù sao cô ta ngốc như vậy, chắc chắn sẽ không không cho vay.
Dù sao hai năm nay Bạch Tâm Lan đã quen với sự hào phóng của Dương Tĩnh Nhụy, có những lúc cô ta chuẩn bị sẵn lý do, có khi còn chẳng cần nói, Dương Tĩnh Nhụy đã hào phóng đưa tiền cho cô ta rồi.
Vậy nên, Bạch Tâm Lan, kẻ đã bị Dương Tĩnh Nhụy nuôi lớn lòng tham, khi trở về ký túc xá thấy giường và tủ quần áo của Dương Tĩnh Nhụy trống trơn, suýt chút nữa nghiến nát cả hàm răng.
