Chương 93: Lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo
Dương Tĩnh Nhụy thật sự muốn về nhà, thân thể cô bây giờ cần về không gian ngâm suối nước nóng một chút, xem có thể đỡ hơn không.
Cô với người trước mặt này còn chưa quen bằng Lục Thế Nguyên, cũng không biết mở lời thế nào, nên hai người cứ đứng im như vậy.
Lục Thế Đông cứ nhìn chằm chằm Dương Tĩnh Nhụy, nhìn suốt mười phút, Dương Tĩnh Nhụy chịu hết nổi, ngồi thẳng người đối diện với Lục Thế Đông mở lời: “Xin chào, tôi là Dương Tĩnh Nhụy, lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo.”
Lục Thế Đông nhất thời chưa phản ứng kịp, chỉ nhìn cô không nói không phản ứng, khi khuôn mặt của thiếu niên trong mơ hiện ra trước mắt, anh thậm chí không dám đưa tay chạm vào, sợ cô sẽ giống như trong mơ mà biến mất.
Dương Tĩnh Nhụy cũng bất lực, sao lại như khúc gỗ vậy, nói một câu nửa ngày không trả lời, bệnh gì thế không biết. Bây giờ cô rất mệt, chỉ muốn về ngâm mình rồi ngủ, bụng cô bây giờ hơi trĩu xuống khó chịu.
Thấy anh vẫn không phản ứng, cô hơi giận, tuy không còn sức nhưng vẫn đẩy anh ra, đứng dậy bước đi hơi loạng choạng về phía cửa.
Mãi đến khi bị đẩy ra, Lục Thế Đông mới phản ứng lại, mình ngẩn người quá lâu, tiểu bằng hữu giận rồi, vội vàng đưa tay nắm lấy người đang đi về phía cửa.
Dương Tĩnh Nhụy đang giận, bị nắm cổ tay, giãy không ra càng giận hơn. Thai phụ mà, tính khí không tốt là chuyện bình thường. Lục Thế Đông thấy cô giãy giụa sợ cô ngã, bước lên ôm cô vào lòng. “Đi đâu?”
“Buông ra, tôi muốn về, mệt.” Dương Tĩnh Nhụy thật sự không muốn ở lại đây nữa.
“Anh đưa em về, đợi em nghỉ ngơi xong, chúng ta nói chuyện, mệt thì dựa vào anh ngủ một lát.” Lục Thế Đông bế cô lên, bước dài ra ngoài cửa.
Ngoài cửa, Nghiêm Phong, Lục Thế Nguyên và Hạo Tử ba người đứng thẳng tắp, thấy bọn họ vào không bao lâu đã ra đều có chút mơ hồ, còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy giọng Lục Thế Đông.
“Nghiêm Phong, đi lấy xe.”
“Vâng, đại ca.” Nghiêm Phong nhanh chân đi trước, Lục Thế Đông bế Dương Tĩnh Nhụy đang buồn ngủ đi theo sau, Lục Thế Nguyên và Hạo Tử nhìn nhau một cái cũng vội vàng đuổi theo.
Chiếc xe Nghiêm Phong vừa lái tới chính là chiếc SUV của Dương Tĩnh Nhụy, đại ca bế người không thể ngồi vào, nên quyết định bỏ chiếc SUV, chạy đi lấy một chiếc Jeep quân sự.
Dương Tĩnh Nhụy nhìn chiếc xe này, lại nhìn xe của mình, Nghiêm Phong lập tức hiểu ý cô, “Tôi sẽ rửa sạch sẽ rồi lái về.”
Dương Tĩnh Nhụy đẩy Lục Thế Đông một cái, không đẩy nổi, đành mặc kệ, anh muốn ôm thì cứ ôm, tự mình nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lục Thế Nguyên đi theo sau họ, nhanh nhất có thể chui lên ghế phụ, chỉ để lại Hạo Tử đứng đó trợn mắt nhìn.
Đến biệt thự của Dương Tĩnh Nhụy, Đào Linh và mọi người đã ở nhà, thấy Lục Thế Đông bế Dương Tĩnh Nhụy đi vào. Tô Vân Kiều vội vàng tiến lên, kéo tay áo Nghiêm Phong hỏi: “Tĩnh ca không sao chứ?”
“Không sao, cậu ấy nghỉ ngơi một lát là khỏe.”
“Nghiêm đại ca, người này là ai vậy?” Tô Vân Cẩn cũng lại gần Nghiêm Phong hỏi.
“Ừm, nói thế nào nhỉ, bạn trai.” Nghiêm Phong ghé sát tai hai người nói nhỏ.
“Cái gì, bạn trai, không phải, Tĩnh ca…” Tô Vân Kiều nghe thấy bạn trai sợ hãi hét lên, lời mới nói được một nửa đã bị Tô Vân Cẩn bịt miệng lại.
Bởi vì chuyện Dương Tĩnh Nhụy là con gái chỉ có mấy người trong đội bọn họ biết, trước mặt người ngoài cô luôn mặc đồ con trai, giọng nói cũng ép rất thấp, nếu không biết trước cô là con gái thì căn bản không nhìn ra được.
Đột nhiên có một người đàn ông nói là bạn trai cô, thật sự khó mà tin được.
Ba canh, rải hoa, tôi đang cố gắng gõ chữ, xin các bé hãy cho tôi phiếu phiếu, cảm ơn!
