Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ngày Tận Thế Làm Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Chiều > Chương 95

Chương 95

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 95 có bản audio.

Chương 95: Cậu Là Bạn Trai Của Ai

 

“Chị Đào Linh, bạn trai của ai cơ?” Dương Tĩnh Nhụy vẻ mặt ngơ ngác. Cô có bạn trai từ bao giờ, sao chính cô còn không biết?

 

“Chị, em không có!” Dương Tĩnh Nhụy hét lên, từ trong phòng xông ra, vẫn còn mặc nguyên bộ đồ ngủ.

 

Tiếng hét làm mấy người ở phòng khách dưới lầu giật mình. Lục Thế Đông càng trực tiếp từ dưới lầu chạy vọt lên, nghe xong lời cô nói thì mặt liền đen lại.

 

“Tôi.”

 

Dương Tĩnh Nhụy không thèm nhìn xem là ai, nói thẳng: “Cút, cậu là bạn trai của ai? Ai quen cậu? Cậu…” Khi nhìn rõ người trước mặt, cô không nói tiếp được nữa. Cô thật sự quên mất người này đang ở đây, liền lấy tay che mặt.

 

Nghĩ lại, không đúng, trước đó nói chuyện với anh ta, anh ta còn chẳng thèm để ý đến mình, vậy mà mới có một ngày không gặp đã thành bạn trai rồi? Khoan đã, đã hỏi ý kiến cô chưa? Chưa hề.

 

Dương Tĩnh Nhụy mở to mắt trừng anh ta, người này, bị bệnh gì vậy?

 

Đào Linh nhìn Dương Tĩnh Nhụy vì động tác quá mạnh mà áo ngủ trễ xuống một bên vai, nhưng Dương Tĩnh Nhụy đang kinh ngạc nên không hề nhận ra. Cô liền lặng lẽ đưa tay định kéo áo ngủ lên giúp, nhưng tay mới đưa ra được một nửa thì đã bị một thân hình cao lớn chắn lại.

 

Sau đó Đào Linh nhìn thấy người đó xoay người che mất tầm nhìn của cô, một lúc sau thì thấy áo ngủ của Dương Tĩnh Nhụy đã được kéo lại. Đào Linh bĩu môi, keo kiệt thật, kéo áo giúp một chút thì làm sao, còn trừng mắt với người ta nữa, thật là.

 

“Chúng ta nói chuyện.” Lục Thế Đông nói xong liền kéo Dương Tĩnh Nhụy vào phòng.

 

“Nói chuyện gì? Lý tưởng cuộc đời, thích kiểu con gái nào, hay là… làm sao để cưa cẩm các chị đẹp…” Dương Tĩnh Nhụy bị kéo vào phòng, nhìn người đàn ông trước mặt, nhướng mày, bẻ từng ngón tay chuẩn bị kể ra những chuyện có thể nói.

 

“Chuyện của hai chúng ta.” Lục Thế Đông cau mày, nhìn chằm chằm bàn tay trắng nõn như sứ của cô, kìm nén giận dữ nói.

 

“Chuyện của hai chúng ta thì có gì? Tôi là thẳng, không có gì với anh.” Dương Tĩnh Nhụy trừng mắt nhìn anh ta. Cái tên khốn này, uống say một trận mà có thể mất trí nhớ đến mức này sao? Làm thì đã làm rồi, vậy mà lại không biết người ta là con trai hay con gái, đệt.

 

Mặt Lục Thế Đông càng đen hơn. Cái cô nàng nhỏ này định không nhận nợ sao? Cửa nào cũng không có. Người mà Lục Thế Đông anh đã nhận định thì sao có thể để cô không nhận nợ được, “Cô định không nhận nợ à?”

 

“Ừ, đồ lưu manh.” Vừa nghe câu đó, mặt Dương Tĩnh Nhụy liền đỏ bừng.

 

“Sao, không muốn nhận nợ à?” Tên lưu manh Lục Thế Đông từng bước áp sát cô nàng nhỏ đang cố giãy giụa, rồi cúi xuống hôn lên môi cô.

 

Dương Tĩnh Nhụy đang cố giãy giụa bị anh đè chặt vào tường, bị tên lưu manh hôn đến mức đầu óc trống rỗng, buông xuôi không giãy nữa.

 

Cho đến khi nụ hôn kết thúc, Dương Tĩnh Nhụy mới nhận ra mình vừa bị ép vào tường.

 

Cô dựa vào tường thở hổn hển, nếu không có tay Lục Thế Đông đỡ, chắc chắn cô đã mềm nhũn chân trượt xuống đất rồi.

 

Dương Tĩnh Nhụy không biết rằng, trong mắt Lục Thế Đông, lúc này cô chính là một tiểu yêu tinh biết câu dẫn người mà chính mình còn không hay. Chỉ một nụ hôn đã khiến máu huyết toàn thân anh sôi sục, hận không thể lập tức đem tiểu yêu tinh này ra xử lý ngay tại trận.

 

Lục Thế Đông đang cố gắng kìm nén nhiệt độ trong người, thì thấy tiểu yêu tinh dùng hàm răng trắng như ngọc khẽ cắn môi dưới hơi sưng, khiến ngọn lửa vừa dịu xuống lại bùng lên lần nữa.

 

Lục Thế Đông nhìn khuôn mặt tinh xảo của cô, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt xinh đẹp ấy, không dám dùng sức, sợ mình thô lỗ sẽ làm cô bị thương.

 

Trên đời này sao lại có người đẹp đến vậy chứ, chỉ cần nhìn một cái, đã như mọc rễ trong lòng anh, muốn vứt cũng không nỡ.

 

Xin lỗi các em yêu, nhà đột nhiên có khách đến, ngại quá.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi