Chương 97: Xác định
“Lục Thế Đông, anh xác định là anh thích em sao? Chúng ta mới quen nhau thôi.” Dương Tĩnh Nhụy cũng bất lực, nói rõ ràng ra vậy, còn chấp nhận hay không thì tính sau.
“Đúng, chắc chắn, xác định.” Lục Thế Đông trả lời không chút do dự.
“Ừm, được thôi, bạn trai, em đọc sách, anh tự nhiên nhé.” Dương Tĩnh Nhụy nhìn anh, lắc lắc cuốn sách trong tay.
Lục Thế Đông nhìn cuốn sách đó, đưa tay cầm lấy: “Thứ này có đẹp bằng anh không?”
Lục Thế Đông cầm lấy xem kỹ, ừm, cũng đoán được đại khái ý, đây là cuốn sách nói về một số tình huống khi nữ tu sĩ mang thai, và vấn đề căn cốt bẩm sinh của đứa trẻ.
Lục Thế Đông đọc xong bỗng nhiên nảy ra một câu hỏi: “Em muốn có con à?”
“Ừm.” Dương Tĩnh Nhụy nhìn anh, ấp úng đáp một tiếng.
“Vài năm nữa ổn định hơn, để Tiểu Nhị làm cho em một đứa để chơi.” Lục Thế Đông nghĩ, đây thật sự không phải vấn đề, trước tận thế, thụ tinh trong ống nghiệm đã rất phổ biến, với kỹ thuật của Lục Tiểu Nhị thì chẳng thành vấn đề.
Dương Tĩnh Nhụy nghe câu này mà nghẹn họng, chẳng lẽ cô không thể tự sinh sao? Mà con cái sinh ra để chơi à?
Dương Tĩnh Nhụy trợn mắt nhìn anh, bị anh dùng lực kéo đứng dậy, đối diện với anh. Vì động tác quá mạnh, cúc áo ngủ của Dương Tĩnh Nhụy bị lỏng ra một cái, áo trên vai cũng trượt xuống một bên, lộ ra bờ vai trắng nõn và chiếc áo ngực quấn ngực.
Dương Tĩnh Nhụy muốn để anh phát hiện ra mình là con gái, nên cũng không vội kéo áo ngủ lại. Ánh mắt Lục Thế Đông rơi vào chiếc áo ngực màu đen kia, sững người.
Lục Thế Đông một tay nắm tay cô, một tay ôm trọn cô vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.
……
Mấy người có dị năng ngồi ở phòng khách dưới lầu đều sắp phát điên, phòng này tuy có cách âm, nhưng người có dị năng ngũ quan nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Nghe thấy âm thanh từ trên lầu truyền xuống, mặt Tô Vân Cẩn đỏ bừng. Nghiêm Phong và Lục Thế Nguyên mặt dày hơn, trên mặt không có gì khác thường, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, hai người này tai đều đỏ cả rồi.
Nghiêm Phong và Lục Thế Nguyên đều thầm than trong lòng: Lão đại này, thật là không đáng tin cậy, quên mất bọn họ còn đang ở dưới lầu này sao.
“Không được……” Dương Tĩnh Nhụy dùng hết sức đẩy người đang đè lên mình ra.
“Hửm?” Lúc này mắt Lục Thế Đông đã đỏ lên, nghe thấy lời từ chối của cô thì khựng lại. Lúc này trong lòng anh nghĩ, cô ấy không muốn, cô ấy, từ chối.
Dương Tĩnh Nhụy thở phào một lúc, nhìn gương mặt đen sầm của anh, đưa tay vuốt mái tóc ngắn của anh, “Vẫn chưa được.”
Không có bất kỳ lời giải thích nào, chỉ ôm mặt anh hôn nhẹ một cái, kéo chăn bọc kín mình lại, xoay người không nhìn anh nữa.
Lục Thế Đông chỉ nhìn cô, không có động tác nào khác, anh vẫn chưa hoàn hồn.
“Xin lỗi.”
Lục Thế Đông vào nhà vệ sinh một lúc lâu mới ra, ngồi bên cạnh Dương Tĩnh Nhụy, đặt lên trán cô một nụ hôn, rất thành kính, như đang hôn một báu vật.
“Xin lỗi, bé con, anh vừa rồi hơi mất kiểm soát.” Lục Thế Đông khi ở trong nhà vệ sinh đã suy nghĩ rất nhiều. Bé con của anh nên được đối xử tốt hơn, anh vừa rồi quá mất kiểm soát.
“Ừm, anh có gì muốn nói về việc em là con gái không?”
“Không có, anh đã nói rồi, anh thích em không liên quan đến giới tính, anh xác định anh thích chính là con người em.” Lục Thế Đông lần nữa kiên định nói.
Thật ra vừa rồi khi nhìn thấy chiếc áo ngực quấn ngực kia, trong lòng anh lập tức có một bông pháo hoa nổ tung. Thì ra bé con anh thích là một cô gái, thì ra trước đây mỗi lần anh nhắc đến vấn đề giới tính, bé con lại theo bản năng muốn trốn tránh, là vì điều này.
Ôi, không giỏi viết cảnh thân mật, chương này đắn đo cả buổi sáng.
