Chương 48: Kiếm Bộn Rồi!
Lê Dự Sơ trong lòng tính toán xoay vòng vòng, mấy chiêu của thế kỷ 21 có thể xài được rồi.
Cô giả vờ khó xử:
- Mấy thứ này làm thì phiền lắm, kiếm nguyên liệu với chế biến ít nhất cũng phải một tuần.
- Không sao, một tuần bọn em chịu chờ!
Lê Dự Sơ hơi do dự:
- Nói thì nói thế, nhưng mấy hôm nữa em về nhà rồi, e là không kịp!
Quách Trứng Trứng không vui:
- Lê Dự Sơ, cô không muốn thấy cái kẻ phản bội phụ cô ăn đạn à?
- Không xem, em sợ ác mộng!
Mà cũng có phải muốn xem là xem được đâu!
Quách Trứng Trứng chỉ muốn đánh cô mấy trận, trong lời nói toàn là hận rèn sắt không thành thép:
- Chẳng lẽ cô vẫn còn nhớ thương cái tên bán nước đó?
- Sao có thể? Em chỉ mong hắn cùng con đàn bà Tống Tình hôm nay ăn đạn luôn...
- Thế thì xong rồi, nói cho cô biết, tôi nghe nói vì tính chất vụ việc quá nghiêm trọng, việc xử bắn Dương Vân Khai sẽ được công khai!
Nhiều nhất là nửa tháng!
Lê Dự Sơ mở to mắt, mặt đầy phấn khích:
- Thật à? Thế thì tốt quá!
Hay là em đợi vậy, tiện thể làm thêm mấy bộ mỹ phẩm!
Mọi người hùa theo:
- Đúng đấy, cô phải tận mắt thấy kết cục của kẻ thù chứ, không thì thiệt!
Lê Dự Sơ nghe theo:
- Các chị thật hiểu lòng người và có chính nghĩa. Để cảm ơn ý tốt của các chị, em sẽ cố gắng một tuần làm ba bộ, đến lúc đó...
- Gì? Lê Dự Sơ, cô là heo à, một tuần mới có ba bộ? Quách Trứng Trứng cao giọng, nhìn Lê Dự Sơ như nhìn thằng ngốc!
- Tôi có phải heo không cần cô lo, dù sao cô là trứng là chắc như đinh đóng cột!
Mà tôi làm bao nhiêu cũng không bán cho cô!
Mọi người: "..." Hai người này đúng là có thể gây nhau! Bó tay!
- Đồng chí Lê, cô có thể cố gắng tăng ca, làm thêm mấy bộ được không?
- Nhưng thật sự rất tốn thời gian, chỉ nấu cơ bản đã mất hơn chục tiếng, chưa kể các công đoạn phức tạp.
Một cô gái trong đoàn văn công, dáng cao ráo, trông rất thân thiện, che miệng cười:
- Đồng chí Lê, tôi đặt cọc trước 50, đây!
- Thế này ngại quá! Đâu có chưa làm đã nhận tiền?
Trong mắt cô gái ấy lóe lên vẻ trêu đùa: Đồng chí Lê này diễn cũng bài bản nhỉ.
- Tôi tin cô!
Nếu không sợ người khác giận, tôi đã muốn đặt trước ba bộ của cô rồi!
Người khác không chịu:
- Sao được?
Đồng chí Lê, đây, tiền cọc của tôi, 50, cô đếm đi!
- Của tôi 50!
Người chậm tay sốt ruột muốn nhảy dựng:
- Đồng chí Lê, thằng chó Dương Vân Khai không phải nửa tháng mới hành hình sao, hay là cô dư ra một tuần có thể làm thêm mấy bộ?
Lê Dự Sơ không chắc lắm:
- Về nguyên tắc là thế!
- Thế thì tốt quá, đây là tiền cọc của tôi, cầm lấy!
Cô gái nộp cọc đầu tiên nói với giọng thương lượng:
- Đồng chí Lê, cô thấy còn nhiều người chưa mua được, hay là tối cô cũng tăng ca?
Chẳng thà để người muốn mua thêm vài đồng tiền tăng ca?
Lê Dự Sơ không khỏi nhìn kỹ cô gái này mấy lần: Đây là thuyền khách của mình à? Sao mình không biết?
- Thế không được... tôi đâu phải kẻ thấy lợi quên nghĩa, đã nói giá thống nhất mà!
Quách Trứng Trứng thì sốt ruột:
- Lê Dự Sơ, cô ngốc à, tiền đến tay không lấy, mau nhận đi!
Nói rồi nhân lúc Lê Dự Sơ "khó xử", giúp thu thêm năm phần tiền, còn tự tiện bắt mỗi người thêm ba đồng tiền tăng ca:
- Đây, làm tốt vào! Tự lo thêm chút của hồi môn!
Tuy từng làm vị hôn thê của thằng khốn Dương Vân Khai, nhưng biết đâu có thằng thiếu não nào chịu cưới cô!
Lê Dự Sơ: "..."
Người nào đó: "..."
Lê Dự Sơ nhìn Quách Trứng Trứng bên cạnh:
- Sao cô còn chưa đi?
Mặt Quách Trứng Trứng hơi mất tự nhiên, nhưng vô cùng kiêu ngạo:
- Bổn cô nương thua thì chịu, làm đàn em cho cô một ngày!
Lê Dự Sơ nhìn cô từ trên xuống dưới:
- Cô chắc chứ?
- Đương nhiên, chỉ cần cô không vi phạm kỷ luật không phạm pháp, tôi đều làm được!
Lê Dự Sơ nhịn không được mỉa mai:
- Được đấy, Trứng Trứng, biết coi biết duỗi, đúng là nữ trượng phu!
Nhưng mà, bây giờ sắp chiều rồi, tính một ngày thế nào? Sáng tám giờ tối tám giờ, hiểu chứ?
Quách Trứng Trứng nghiến răng:
- Chiều nay coi như tôi làm không công, tặng cô!
Lê Dự Sơ không có ý tốt vạch trần:
- Vừa nãy tôi đã không định bán đồ dưỡng da cho cô, thế nên, cô đang tỏ ra yếu thế để cầu xin tha thứ à?
Quách Trứng Trứng hắng giọng:
- Tôi là quân nhân, sao có thể dùng hai chữ cầu xin được?
Tôi thấy cô tội nghiệp, sợ cô mệt, muốn phụ cô một tay!
- Được rồi, cô cứ mạnh miệng đi! Mau ra khỏi chỗ tôi, vướng mắt!
Quách Trứng Trứng nhất quyết không đi:
- Lê Dự Sơ, không phải cô có chuyện gì mờ ám không đấy, sao cứ đuổi tôi đi?
Còn nữa, cô thu nhiều tiền thế, không đếm à?
Không phải phải mau làm việc sao?
Lê Dự Sơ xoay người cô lại:
- Cút!
Đợi Quách Trứng Trứng bị cô đuổi đi, thế giới yên tĩnh hẳn.
Cô chuẩn bị lấy từ không gian ra một phần cá muối chua ăn no, rồi ngủ một giấc trưa thật ngon!
Đương nhiên, trước hết... đếm tiền!
- He he, người trong đoàn văn công đúng là có tiền thật.
Vừa rồi thu năm bộ tiền mặt, tổng cộng 335 tệ.
Mười một bộ tiền cọc 550 tệ.
15 tệ tiền tăng ca.
Riêng đồ trang điểm nền 19 lọ, tính 95 tệ!
Tổng cộng 995 tệ!
Cộng thêm 2 tệ tiền thí nghiệm, thu nhập khá khả quan!
Thời buổi này, mấy cô gái đoàn văn công tuổi như Quách Trứng Trứng, một tháng cũng chỉ phát được ba chục tệ.
Có thể bỏ ra 67 tệ mua một bộ mỹ phẩm, tuyệt đối là dân không thiếu tiền.
Cũng phải, kiếp trước cô thường nghe người ta nói, ai đó trong đoàn văn công là cháu gái sư đoàn trưởng, con dâu quân trưởng, cháu gái chính ủy,
Tóm lại, lúc nào cũng có chiêu trò có quan hệ!
Dù không có, tin rằng không cô gái nào thấy mỹ phẩm tốt thế này mà không động lòng.
Câu đó nói thế nào nhỉ,
À, đúng rồi,
Đẹp là phải trả giá!
"Cốc cốc cốc"
- Ai đấy!
- Đồng chí Lê, là tôi, tiện vào không?
Là chị thím đã mua tủ của cô, sau lưng chị là một cô gái cúi đầu, rụt rè, trên mặt có vết bớt!
- Chị ơi, mời vào!
- Đồng chí Lê, ngại quá, làm phiền cô rồi!
- Không sao, em cũng không có việc gì quan trọng!
Hai người ngồi xuống, chị thím kia tự giới thiệu:
- Đồng chí Lê, tôi họ Trương, tên Trương Ngọc, chồng tôi là đoàn trưởng Triệu của đoàn bên cạnh!
Lê Dự Sơ rót cho hai người hai ly nước đường:
- Chị ơi, chị có thể gọi em là Lê Dự Sơ!
- Được, Dự Sơ, đây là em chồng tôi, vì từ nhỏ trên mặt có vết bớt nên hơi ngại ra ngoài, ra ngoài là cúi đầu!
Hôm nay tôi thấy trình độ trang điểm của cô cao thế, muốn hỏi cô, trường hợp của nó có che được không?
- Đương nhiên là được...
Cô gái kia đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng rực!
