Chương 067: Mưa to gió lớn
Lúc đầu thì còn đỡ.
Không ai biết mùi hương này từ đâu bay tới, cứ tưởng chỉ là nhất thời.
Mọi người cũng đành chịu đựng.
Ai ngờ mấy ngày tiếp theo vẫn y như vậy, thế là bắt đầu có người dò hỏi xem nhà nào mà thiếu đức hạnh đến thế.
Đúng là giữa đêm khuya mà phát tán mùi đồ ăn, chẳng làm việc gì ra hồn.
Theo chế độ phân phối hiện tại, mỗi người chỉ đủ ăn no.
Còn muốn ăn ngon như tiêu chuẩn trước kia?
Cửa còn chẳng có mà vào.
Cuối cùng mới có người trong hội nhóm khu chung cư nói rằng mỗi đêm đều thấy biệt thự trên sườn núi đèn đuốc sáng trưng.
Không có gì bất ngờ, mùi thơm chắc chắn bay từ nơi đó tới.
Thế là xong, những người vốn đã than phiền giờ càng bàn tán sôi nổi hơn trong hội nhóm.
Biệt thự to đùng!
Khu nhà giàu!
Tuy những người ở chung cư cao cấp khu B đa số cũng coi là dân văn phòng thành thị có chút tài sản, hoặc là tinh anh các ngành nghề.
Nhưng so với những kẻ sống trong biệt thự to đùng kia thì vẫn chưa thấm vào đâu.
Con người thường là vậy.
Khi thấy mình sống tốt thì không sao, nhưng thấy người bên cạnh sống tốt hơn mình, thì dễ mất cân bằng, sinh lòng đố kỵ với người giàu.
Thế là một cuộc thanh trừng nhắm vào khu A ngày càng dữ dội trong hội nhóm khu B.
Hách Văn Tĩnh tất nhiên không biết những lời than phiền này.
Mà kể cả có biết thì cũng chẳng để tâm.
Dù sao thì chuyện này cũng liên quan đến vấn đề ăn uống sau này của cô.
Còn người khác muốn nói gì thì nói.
Miệng ở trên người ta, chỉ cần không lọt vào tai cô là được.
“Nói xem, tại sao con người lại theo đuổi chất béo, thứ không tốt cho sức khỏe như vậy nhỉ…”
Hách Văn Tĩnh vừa nói, vừa không chút do dự cắn một miếng thật to vào miếng gà vừa để nguội.
Phải nói đồ chiên rán đúng là ngon thật.
So với những món khác, nhất là cá, thì gà rán này no bụng hơn hẳn.
Thế là Hách Văn Tĩnh chiếu theo sách nấu ăn trong không gian, thử làm đủ loại: quẩy chiên, gà rán, cốt lết chiên, chả giò chiên…
Sau đó chọn mấy món chiên đơn giản để làm.
Còn phải nói.
Tiếng xèo xèo của đồ vật trong chảo dầu nghe rất giải tỏa.
Khiến Hách Văn Tĩnh có một niềm vui khó tả.
Thế là cô còn đặc biệt thay hai cái nồi vốn dùng để kho thịt thành chảo chiên.
Mấy ngày trôi qua, trong không gian đã chất đầy đồ chiên.
Còn những món khác như thịt kho, rau trộn, gà quay, vịt quay, ngỗng hầm thì càng nhiều hơn.
“Nói mới nhớ, sắp mưa rồi nhỉ…”
Ăn uống no say xong, Hách Văn Tĩnh nhìn giờ trên điện thoại.
Bây giờ là cuối tháng Tám.
Sau hơn hai tháng nắng nóng, chỉ còn hai ba ngày nữa là đến trận mưa lớn tháng Chín.
Khi mưa lớn ập đến.
Hách Văn Tĩnh muốn làm đồ ăn một cách công khai, vô tư như vậy thì chỉ có thể làm trong căn bếp lớn trong nhà, bất tiện hơn nhiều.
Nhưng khi mưa lớn tới, khí đốt còn sót lại cũng sẽ bị cắt.
Lúc đó chỉ có thể dùng năng lượng mặt trời để nấu ăn hoặc đun nước.
Vì vậy Hách Văn Tĩnh phải tăng tốc làm đồ ăn.
Tuy bếp ở sân sau cũng có mái che, nhưng kèm theo mưa lớn còn có gió lốc.
Hách Văn Tĩnh không muốn vừa hứng “gió nhẹ”, vừa phải trông chừng ngọn lửa không bị thổi tắt hoặc thổi quá mạnh.
Thế là mấy ngày tiếp theo, Hách Văn Tĩnh dồn hết sức làm đồ ăn.
Đến ngày cuối cùng của tháng Tám, Hách Văn Tĩnh thu hết nồi niêu xoong chảo, máy phát điện diesel, lò nướng bày đầy sân sau vào không gian.
Thuận tiện cố định mái hiên rồi trở về phòng ở cùng hai đứa nhỏ Yên Chi và A Đại.
Giờ hai đứa nhỏ này ngủ ngày càng nhiều.
Lúc đầu, hai đứa còn thỉnh thoảng chơi với cô.
Nhưng giờ thì hai đứa ngủ ít nhất hai mươi tiếng trong hai mươi bốn tiếng.
Thế là cô buồn chán chơi game một lúc, đọc tiểu thuyết một lúc, rồi lôi một ít đồ ăn trong không gian ra.
Nghêu nấu rượu trắng, rau diếp cá trộn, bò hầm cà chua, sườn xào chua ngọt, khoai tây chiên…
Đầy bàn toàn món ngon.
Ngoài ra, Hách Văn Tĩnh còn tự mở một chai rượu gạo Tam Hoa, được mệnh danh là “vua rượu gạo”.
Biết đâu mà lần, cô toàn đi “mua sắm miễn phí” ở nước ngoài, sao trong không gian lại có thứ này.
Dù sao thì Hách Văn Tĩnh cũng tìm thấy nó trong container.
Có khi là hàng xuất khẩu.
Tóm lại hôm nay Hách Văn Tĩnh ăn rất thịnh soạn, không giống kiểu “đơn giản”, “ăn đại cho no” như mọi khi.
Bạn hỏi tại sao hôm nay Hách Văn Tĩnh lại ăn thịnh soạn như vậy?
Tất nhiên là để chào đón thế giới mới!
Để chào đón thế giới mới này.
Hách Văn Tĩnh còn rất có nghi thức, lôi một chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển ra đặt trên bàn.
Cốc! Cốc! Cốc!
Khi đồng hồ điểm đúng nửa đêm, quả lắc vừa đung đưa vừa phát ra âm thanh trầm đục.
Ngay sau đó, Hách Văn Tĩnh nghe thấy tiếng gì đó gõ vào cửa kính ban công.
Tiếp theo là một tràng “lộp bộp” vang lên.
Đó là tiếng mưa rơi trên kính.
Thiên tai!
Phải nói, trước đó khi nắng nóng gay gắt cũng là thiên tai, nhưng ít ra trật tự vẫn chưa sụp đổ.
Cùng lắm là một số kẻ nhân lúc hỗn loạn muốn kiếm chác.
Nhưng đám này đa số vốn là lưu manh, tư cách không ra gì.
Nhưng khi mưa lớn bắt đầu, thì mọi chuyện khác hẳn.
Chế độ phân phối trước đây trong hoàn cảnh này cũng sẽ dần biến mất.
Cuối cùng, khi mọi người không có gì ăn, sẽ có kẻ liều lĩnh.
Kiếp trước, Hách Văn Tĩnh đã trải qua quá nhiều chuyện như vậy, nên biết rằng một khi trời bắt đầu mưa, cũng có nghĩa là trật tự sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Tuy bây giờ quan phủ vì tài liệu cô cung cấp mà đã bắt đầu xây dựng căn cứ.
Nhưng một căn cứ có thể chứa được bao nhiêu người?
Cứ lấy căn cứ Tây Sơn kiếp trước làm ví dụ.
Trước thiên tai, Thâm Thị có gần hai mươi triệu người, sau hai năm thiên tai còn lại bao nhiêu chẳng ai thống kê.
Nhưng căn cứ Tây Sơn sau khi xây xong, lúc cao điểm cũng chỉ chứa được khoảng một triệu người.
Có thể tưởng tượng bên ngoài còn bao nhiêu người, bao nhiêu thế lực.
Kiếp trước, Hách Văn Tĩnh đã tham gia không dưới bảy tám đội ngũ lớn nhỏ.
Các đội này có to có nhỏ, nhỏ thì mười mấy người, lớn thì cả nghìn người.
Vì sinh tồn, vì vật tư, việc tranh giành, giết chóc lẫn nhau là chuyện thường tình.
Vì vậy Hách Văn Tĩnh muốn ăn mừng.
Ăn mừng thời đại hỗn loạn sắp tới, cũng là ăn mừng việc mình sắp được ra ngoài “săn mồi” gần hơn một bước.
Thế là, giữa cơn mưa to gió lớn ngoài cửa sổ, Hách Văn Tĩnh vừa ăn uống no nê, vừa ung dung nhấm nháp rượu.
“À! Đúng rồi!”
Ăn được nửa bữa, Hách Văn Tĩnh chợt nhớ ra một chuyện.
