Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Về Ngày Đại Hồng Thủy, Tôi Đoạt Lại Cơ Duyên Tu Tiên Bị Cướp Mất > Chương 48

Chương 48

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48: Cứu người trong hố băng.

 

Đỗ Lăng Sương ngoài miệng nói lời cứng rắn, nhưng khi hôn lại đặt lên môi Đồng Việt, hai người ôm nhau hôn say đắm rất lâu mới buông ra.

 

“Vợ à, em xem trong nhà mình còn thiếu gì không? Mua hết đi, đến kỳ nghỉ đông là chuyển đến ở.”

 

Đỗ Lăng Sương nghe Đồng Việt gọi mình là vợ, mặt đỏ lên, nhưng cũng không phản bác, liền xem xét trong nhà, vừa đi vừa nói: “Cần mua vài bộ chăn đệm dày, mùa đông lạnh, đừng để bị cảm. Còn phải mua than tổ ong, để sưởi ấm trong nhà. Rồi bếp núc cũng thiếu đồ…”

 

Đỗ Lăng Sương như một người chủ nhà, kiểm tra hết phòng chính, lại vào bếp xem thiếu thứ gì, còn cẩn thận lấy giấy ghi lại hết.

 

Buổi tối hai người ra ngoài ăn sủi cảo nhân tam tiên. Đỗ Lăng Sương cũng không đạp xe về nhà, cô chưa biết nói với gia đình thế nào, dù sao cô đang đi học, gia tộc cũng sẽ không ép cô kết hôn.

 

Kế hoạch của Đỗ Lăng Sương là, đến năm cuối đại học sẽ nói với gia đình chuyện của cô và Đồng Việt. Nếu gia đình không đồng ý, cô sẽ không về nữa.

 

Đồng Việt đạp xe đưa Đỗ Lăng Sương về tận cửa nhà rồi mới quay đi.

 

Buổi tối anh không về ký túc xá, mà trở về tứ hợp viện, lấy vài miếng vật liệu, búng ra một ngọn lửa, bắt đầu luyện chế cờ trận.

 

Trận đạo của anh đã lên cấp ba, tốc độ khắc trận văn cũng nhanh hơn nhiều. Hiện tại trong tay không có lò luyện khí, nên tạm dùng cái vạc sắt lớn thay thế. Có linh lực bao bọc, không lo vạc bị cháy hỏng.

 

Hơn nữa cờ trận anh luyện bây giờ là loại đơn giản nhất, trận văn khắc trên đó chỉ dùng cấp hai, vì sợ khắc cấp ba sẽ hủy hoại cờ trận.

 

Mất cả đêm, anh mới luyện chế được chín mặt cờ trận. Trong quá trình khắc trận văn, có mặt cờ bị hỏng, phải luyện lại. Cái vạc sắt tuy có linh lực bao bọc, nhưng cũng đã chảy thành sắt lỏng.

 

Xem ra anh còn phải đi tìm nguyên liệu luyện chế lò. Không biết trên hành tinh này có nguyên liệu thích hợp không, hay ra chợ đen xem có bán lò cổ nào không, mang về cải tạo làm lò luyện.

 

Anh đem chín mặt cờ trận đánh xuống đất theo phương vị, bố trí một trận pháp cách ly đơn giản bên ngoài ba gian phòng chính, cách ly không khí lạnh. Sau này trong nhà sẽ ấm áp như mùa xuân, không cần đốt lò sưởi, tránh bị trúng than độc.

 

Nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ, Đồng Việt khóa cửa nhà, đi về phía trường đại học.

 

Sau Tết Dương lịch, thời tiết càng ngày càng lạnh. Sau một đêm gió bấc, nhiệt độ càng thấp hơn. Người trẻ tuy có sức chịu lạnh nhưng cũng không chịu nổi nhiệt độ thấp thế này.

 

Trong lớp, gần như lúc nào cũng có tiếng học sinh dậm chân. Một số bạn trên tay và mặt đã bị nẻ, đặc biệt là những vết nứt trên tay, nhìn đã thấy đau, mà khi ấm lên lại ngứa kinh khủng.

 

Trong điều kiện khó khăn ấy, các bạn vẫn chăm chỉ học tập, chẳng ai xin nghỉ. Ai nấy đều hấp thụ kiến thức, xây dựng nền tảng cho tương lai.

 

Sau khi có thần thức, trí nhớ của Đồng Việt càng mạnh mẽ. Thầy giảng trên lớp một lần là anh nhớ hết, không cần như các bạn khác phải ôn đi ôn lại.

 

Hiện giờ anh đã bắt đầu viết cuốn sách thứ hai. Cuốn này anh định viết khoa học viễn tưởng, tên là (Hạm đội Ngân Hà - Phần Một). Anh dự tính viết xong sẽ đến đại sứ quán tìm người nước ngoài, phát hành ở nước ngoài, kiếm tiền của Tây mới là đúng.

 

Kiếp trước anh xem nhiều phim viễn tưởng nước ngoài, ghép các tình tiết trong đó lại là thành một cuốn tiểu thuyết hoàn chỉnh.

 

Dù sao những bộ phim viễn tưởng đó còn mười hai năm nữa mới xuất hiện, cho nên ở nước ngoài cũng chẳng ai bảo anh ăn cắp.

 

Anh còn định đổi tên Harry Potter, nhưng nội dung sẽ không thay đổi nhiều. Hiện tại tác giả Harry Potter nước ngoài mới học cấp hai, thời gian vẫn còn kịp.

 

Còn mấy bộ Công viên kỷ Jura, Kẻ hủy diệt, Rambo… thì bây giờ còn chưa ra, đúng là thời cơ tốt để viết những cuốn sách này, rồi để mấy tay đạo diễn Tây dựng thành phim, mình ngồi nhà thu tiền. Nghĩ thôi đã thấy sướng, may mà được tái sinh, không thì làm gì có cơ hội này.

 

Ngày mười hai tháng Chạp, buổi trưa, Đỗ Lăng Sương được các bạn cùng phòng xúi giục và cổ vũ, chạy theo họ ra hồ Vị Danh trượt băng.

 

Đồng Việt đến bờ hồ Vị Danh, thấy Đỗ Lăng Sương đi trượt băng, nhớ lại kiếp trước cô rơi xuống hố băng, vừa định gọi cô quay lại thì đã thấy Đỗ Lăng Sương trượt ra giữa hồ.

 

Anh cũng không dám thi triển Ngự Phong Thuật giữa đám đông, đành phải cởi giày bông, mở cúc áo pháp y linh khí, chuẩn bị sẵn sàng để cứu cô, kẻo lại suýt bị tê cóng như kiếp trước.

 

Vừa chuẩn bị xong thì nghe thấy tiếng hét của các bạn. Các bạn đang trượt băng vội vàng chạy vào bờ, Đồng Việt biết là xảy ra chuyện rồi.

 

“Có người rơi xuống hồ rồi! Mau cứu với…” Các bạn nữ la hét ầm ĩ, các bạn nam thì đều lánh xa hồ Vị Danh. Thời tiết lạnh thế này, chẳng ai dám nhảy xuống hồ cứu người.

 

Đồng Việt vội cởi quần áo trên người, chỉ còn mặc mỗi quần đùi, trượt băng ra. Thần thức của anh quét qua, đã phát hiện Đỗ Lăng Sương đang giãy giụa trong làn nước băng giá.

 

Quần áo bông của cô ngấm nước hồ càng trở nên nặng nề, khiến cô càng chìm nhanh.

 

Trong khoảnh khắc ấy, Đỗ Lăng Sương cảm thấy tuyệt vọng sâu sắc. Nghĩ đến những kỷ niệm với Đồng Việt, cô không cam tâm chết đuối như vậy, nhưng lại bất lực, thấy quần áo bông càng lúc càng nặng, như có ai đó ở dưới hồ kéo cô xuống.

 

“Ùm!” một tiếng, nước tung tóe. Đồng Việt nhảy xuống hồ, có linh lực bảo vệ cơ thể, anh không cảm thấy nước lạnh. Anh bơi lại, nắm lấy áo bông của Đỗ Lăng Sương, thấy mặt cô tím tái, biết là do thiếu oxy.

 

Đồng Việt không dám chần chừ, đưa miệng bịt lên môi Đỗ Lăng Sương, thấy môi cô lạnh ngắt, không chút hơi ấm. Anh thổi mấy hơi cho cô, lại dùng linh lực bao bọc cơ thể cô, hộ vệ tâm mạch.

 

Đỗ Lăng Sương trong cơn thiếu oxy, cảm thấy có oxy truyền từ môi, vội thở mấy hơi. Tiếp theo cô thấy không lạnh nữa, một luồng hơi ấm bao bọc lấy mình.

 

Cô mở mắt ra, thấy một đôi mắt quen thuộc – đôi mắt của Đồng Việt. Cô đã nhìn đôi mắt trong sáng ấy không biết bao nhiêu lần.

 

“Không sao đâu, có anh đây.” Đồng Việt bịt miệng Đỗ Lăng Sương, dùng ánh mắt nói với cô.

 

Đỗ Lăng Sương xúc động giơ tay ra, ôm lấy cổ Đồng Việt, hôn một cách cuồng nhiệt.

 

Đồng Việt biết không thể ở lâu dưới nước, vội dùng ánh mắt ra hiệu cho cô, bây giờ không phải lúc hôn. Anh nắm áo bông của Đỗ Lăng Sương, bơi về phía miệng hố băng, trước tiên đẩy cô lên lớp băng, rồi đẩy cô ra xa vài mét trên băng, sau đó mới trèo lên khỏi hồ.

 

Các bạn cùng phòng của Đỗ Lăng Sương thấy Đồng Việt nhảy xuống hồ thì chạy đến gần hố băng, vừa chờ vừa hét to, định vị trí cho họ.

 

Thấy Đỗ Lăng Sương lên khỏi hồ, mấy người bạn lập tức đỡ cô dậy, dìu cô chạy về ký túc xá.

 

“C… còn người.” Đỗ Lăng Sương vội ngăn các bạn. Các bạn và Đỗ Lăng Sương quay lại thấy Đồng Việt đã lên bờ, cũng chưa kịp cảm ơn, lại dìu Đỗ Lăng Sương chạy ra khỏi hồ Vị Danh, về ký túc xá thay quần áo.

 

Đồng Việt lên bờ, thu hồi linh lực, cơ thể nổi da gà, mặt tái nhợt, môi tím tái.

 

Một nam sinh đã ôm quần áo của anh chạy lại: “Này bạn, đúng là đàn ông! Tôi phục bạn.”

 

Đồng Việt mặc quần áo, đưa tay phủi mái tóc có chút băng vụn, lắc đầu.

 

“Nước hồ lạnh vãi. Tôi về ký túc xá sưởi ấm, tạm biệt.”

 

“Ê, bạn học khoa nào đấy? Tôi là Lưu Hồng Cương, khoa Vật lý.” Anh chàng này còn gọi với theo, tự giới thiệu.

 

“Khoa Kinh tế, tôi là Đồng Việt.” Đồng Việt vừa chạy vừa đáp lại.

 

Chuyện Đỗ Lăng Sương rơi xuống hố băng, việc Đồng Việt liều mình nhảy xuống hồ cứu người nhanh chóng được lãnh đạo trường biết.

 

Mấy vị lãnh đạo vội đến thăm hỏi, còn bảo nhà bếp nấu gừng tươi. Thấy Đỗ Lăng Sương và Đồng Việt không sao, các vị lãnh đạo mới yên tâm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích