Chương 93: Đột phá bất ngờ.
Đồng Việt từ Ngân hàng Nhà nước bước ra, trong lòng cứ nghĩ mãi, số tiền lớn trong tay mình phải tiêu xài thế nào đây.
Nếu bảo anh quyên góp hết thì trong lòng lại không nỡ, nhưng nếu không quyên thì có nhiều tiền thế này, sẽ bị người ta để mắt tới. Mà người có thể để mắt tới tiền của anh, quyền lực trong tay họ nhất định không nhỏ, nếu không thì cũng chẳng biết anh có nhiều tiền đến vậy.
Tuy anh là tu tiên giả, nhưng không thể giết hết những kẻ thèm muốn tiền của mình, dù sao anh vẫn còn sống trong đất nước này.
“Bác, cháu muốn quyên một ít tiền cho cơ quan của bác, ngoài ra cháu cũng định quyên thêm cho quân đội, hy vọng có thể tăng thêm tiền trợ cấp cho những chiến sĩ đã hy sinh.”
Đồng Việt đến văn phòng của Đỗ Quốc Huân, nghĩ nên tìm bác thảo luận chuyện quyên góp, dù sao đây cũng là bác họ của Đỗ Lăng Sương, mà chức vụ của bác cũng không thấp, xem bác có đề nghị gì không.
“Cháu muốn quyên góp? Hiện cháu có bao nhiêu tiền? Sao lại nghĩ đến chuyện quyên góp thế?”
Đỗ Quốc Huân không ngờ Đồng Việt tìm mình là để nói chuyện quyên góp, liền vội hỏi nguyên nhân.
“Hôm nay Vương Ty Trưởng nhắc nhở cháu, tiền nhiều sẽ bị người ta để ý, thế là cháu nghĩ đến việc quyên góp. Hiện cháu có hơn 10 tỷ tệ Tung Của.”
“Hơn… 10 tỷ tệ Tung Của?” Đỗ Quốc Huân cũng bị lời anh làm giật mình, số tiền này hơi nhiều thật. Dù tiền này đến một cách chính đáng, nhưng nhiều quá cũng nóng tay!
“Cháu định quyên bao nhiêu? Tiền nhiều quả thực không phải chuyện tốt, nhất là tiền của cháu lại nhiều như vậy, quyên ra một khoản cũng được.”
“Cháu định quyên cho cơ quan của bác 2 tỷ, quyên cho quân đội 5 tỷ, dù sao tiền trợ cấp là dành cho cả gia đình, nên phải quyên nhiều hơn một chút. Nhưng đừng nhắc tên cháu trên báo, cháu không muốn nổi tiếng, tránh phiền phức về sau.”
Đồng Việt biết miền Tây Nam đã đánh nhau mười năm, trong đó có không ít chiến sĩ hy sinh, còn nhiều người bị thương tàn tật. Quyên tiền cho những chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc, trong lòng anh cũng sẵn lòng.
“Được! Chuyện này bác sẽ lên trên bàn bạc. Đây là việc tốt, dù cháu không muốn nổi danh, nhưng nhà nước cũng sẽ không đối xử tệ với cháu. Đến lúc đó cháu chuyển tiền qua là được.”
Đồng Việt giải quyết xong một nỗi lo, rời khỏi văn phòng Đỗ Quốc Huân. Anh đến bưu điện, gửi một bức điện tín quốc tế cho Robert, bảo anh ta sang Tung Của vào năm sau, có việc cần bàn.
Hiện tại Kẻ hủy diệt mới ra phần đầu, còn hai phần sau, hơn nữa anh còn có cả loạt phim Thế giới kỷ Jura. Chỉ cần những bộ phim này được công chiếu, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn gấp mấy lần số tiền hiện tại.
Anh phải gửi tiền vào Ngân hàng Thụy Sĩ, không thể gửi ở trong nước nữa, để tránh bị người ta để ý, khiến mình không thoải mái.
Về đến tứ hợp viện, anh lại kể chuyện này cho Đỗ Lăng Sương.
Đỗ Lăng Sương nghe xong, cô cũng không có ý kiến gì hay, suy nghĩ một lát mới nói: “Thực ra vẫn là tu vi của chúng ta quá thấp, nếu tu vi cao hơn, ai để ý chúng ta thì xử đẹp kẻ đó. Bây giờ chỉ đành tạm thời nhẫn nhịn.”
Đồng Việt gật đầu, nói thì nói thế, nhưng nếu giết nhiều người thật cũng không phải cách, trừ khi họ không sống ở đây nữa.
Nghĩ đến việc không sống ở đây, anh liền nghĩ đến Hồng Kông, có thể mua một căn biệt thự ở đó, có bao nhiêu tiền cũng không sợ bị để ý, đại không thì giết kẻ để ý là xong.
“Chúng ta kiếm cơ hội đi Hồng Kông, mua một căn biệt thự ở đó, có được thẻ căn cước Hồng Kông. Sau này tiền chúng ta có nhiều hơn gấp mấy chục lần cũng không lo bị người ta để ý.”
“Đi Hồng Kông? Đó là ý hay đấy. Vậy phải nhờ bác nghĩ cách, xin giấy thông hành sang Hồng Kông. Tối nay chúng ta đến hỏi bác.” Đỗ Lăng Sương nghe nói đi Hồng Kông, liền nghĩ đến việc nhờ Đỗ Quốc Huân, bác họ của cô.
Đỗ Quốc Huân nghe họ muốn đi Hồng Kông, liền hiểu ý của Đồng Việt. Ông cũng không khỏi khâm phục trí tưởng tượng của Đồng Việt. Đối với việc họ muốn đi Hồng Kông, ông khá ủng hộ, suy nghĩ một lát rồi đồng ý, sẽ xin giấy thông hành cho họ.
“Lão Đỗ, Đồng Việt và Lăng Sương muốn đi Hồng Kông, có phải họ muốn định cư ở đó không?”
Sau khi Đồng Việt và Đỗ Lăng Sương rời đi, bác gái liền nói với Đỗ Quốc Huân.
“Họ không phải định cư ở đó. Đồng Việt muốn có một thân phận Hồng Kông, sau này tiền của nó sẽ gửi ở Hồng Kông, như vậy sẽ không ai để ý tới tiền của nó nữa. Thằng nhỏ này đủ thông minh.
Hơn nữa, một khi chúng có thân phận Hồng Kông, cũng có lợi cho nhà mình. Không nói gì khác, chỉ riêng việc mua hàng ngoại cũng tiện. Huống chi Hồng Kông cũng là đất của đất nước, chỉ có một số luật pháp khác biệt so với nội địa thôi.”
Ngày 26 tháng Chạp, Đồng Việt nhận được giấy thông hành đến Hồng Kông, thời hạn một tháng. Cả hai dự định sau Tết sẽ đi, vì Đồng Việt sắp đột phá lên Luyện Khí tầng tám.
Cầm giấy thông hành từ tay Đỗ Quốc Huân, Đồng Việt tâm trạng rất tốt. Kế hoạch thành công, tâm đạo thông suốt, linh lực trong đan điền tăng vọt, vốn đã sắp đột phá Luyện Khí tầng tám, có cơ hội này, anh lập tức cảm thấy linh lực trong đan điền không thể kìm nén nổi nữa, tự động bùng phát trong cơ thể.
Lúc này đã không kịp vào sâu trong núi, Đồng Việt đành đến Đại học Kinh Thành. Giờ trường đã nghỉ Tết, không có ai trong trường, thời tiết lại lạnh thế này, càng không ai ra ngoài.
Anh trước tiên thi triển Ẩn Thân Thuật, nhảy qua tường rào trường đại học, đến bờ hồ Vị Danh. Vừa ngồi xếp bằng, linh lực tăng vọt trong đan điền đã chạm đến bình chướng của Luyện Khí tầng tám.
Anh vội vã lấy ra một đống linh thạch, bố trí một Tụ Linh Trận, vận chuyển công pháp, dẫn dắt linh lực bùng phát trong đan điền và linh lực trong kinh mạch, xông phá bình chướng ngăn cản Luyện Khí tầng tám.
“Rắc!” Trong cơ thể lại vang lên một tiếng giòn tan, Đồng Việt thích nhất âm thanh này từ trong cơ thể, chỉ khi âm thanh này vang lên, mới là đột phá cảnh giới.
Một luồng khí tức khổng lồ từ trong cơ thể tỏa ra, lan ra bốn phía.
Bùn đất và tuyết trên bờ hồ Vị Danh lập tức bị thổi bay tung tóe, lấy Đồng Việt làm trung tâm, trong phạm vi trăm trượng, tuyết, bụi và một số cỏ dại khô héo đều bị làn sóng xung kích này dọn sạch.
Hơn một giờ sau, Đồng Việt mới đứng dậy, nhìn qua tạp chất bài tiết ra trên người, ít hơn trước rất nhiều, chỉ lác đác vài chỗ. Thả thần thức quét qua, phát hiện khoảng cách thăm dò đã đạt tới hơn một nghìn năm trăm mét.
“Ai ở đó? Mau ra đây!” Đồng Việt đang kiểm tra linh lực trong đan điền thì nghe thấy có người ở xa la lên. Anh đoán lúc nãy đột phá, tuyết bay mù mịt bị nhân viên bảo vệ phát hiện, nên đến kiểm tra.
Anh thi triển Ẩn Thân Thuật, nhảy qua tường rào trường, sau đó lại tiếp tục thi triển Ngự Phong Thuật, mấy lần nhảy đã về đến tứ hợp viện.
Tắm rửa sạch sẽ, thấy Đỗ Lăng Sương vẫn đang tu luyện trong phòng, không qua quấy rầy cô, liền vào bếp chuẩn bị nấu bữa tối.
“Anh yêu, anh đột phá lên Luyện Khí tầng tám rồi à? Đột phá lúc nào thế? Sao em không phát hiện ra?”
Trong bữa tối, Đỗ Lăng Sương cảm nhận được sự biến đổi khí tức trên người anh, mới phát hiện hôm nay anh đã đột phá lên Luyện Khí tầng tám, liền tò mò hỏi dồn.
“Chiều nay, anh lấy được giấy thông hành đi Hồng Kông, có lẽ tâm niệm thông suốt, linh lực trong đan điền đột nhiên bùng phát, không kịp vào sâu trong núi, đành phải đến bờ hồ Vị Danh để đột phá.”
“Thì ra là vậy, em cứ tưởng sao anh đột nhiên không có dấu hiệu báo trước mà lại đột phá lên Luyện Khí tầng tám. Có bị nhân viên bảo vệ phát hiện không?”
“Không, nghe tiếng la, anh liền nhảy qua tường rồi đi.”
“Vậy thì tốt. Chúng ta tiếp tục tu luyện thôi! Em nghĩ chắc trước Tết không thể đột phá, có lẽ phải tu luyện đến tháng Giêng mới đột phá được.”
Đỗ Lăng Sương thu dọn bát đũa trên bàn ăn, cả hai cùng về phòng ngủ, ngồi xếp bằng trên thảm tiếp tục tu luyện.
