Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Ta Vét Sạch Vương Phủ Rồi Đi Lưu Đày - Chu Vân Xu > Chương 45

Chương 45

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 45: Chỉ Là Để Chạy Thoát Thân

 

Sáng sớm trời vẫn còn se lạnh, vì thế khi Chu Vân Thù bước ra khỏi xe ngựa, Xuân Tước liền khoác lên người nàng một chiếc áo choàng màu xám.

 

“Có chuyện gì thế?”

 

Xe của Lương chưởng quỹ đỗ không xa xe của Chu Vân Thù, khi nàng vừa xuất hiện, hắn liền tiến lại gần, vừa kịp nghe thấy câu hỏi của nàng.

 

“Tôi nghe nói hình như bên đám Hồng Liên Sứ thiếu người, họ nghi ngờ chúng ta giấu người.” Lương chưởng quỹ chẳng có thiện cảm gì với Hồng Liên Sứ, nên nói: “Tôi thấy bọn chúng chắc chắn có mục đích khác!”

 

Chu Vân Thù kéo nhẹ áo choàng, vừa nghe Lương chưởng quỹ nói vừa bước về phía hai nhóm người đang đối đầu. Hổ Tử và ba người thợ săn tự giác đi theo sau nàng.

 

Tiếng cãi vã càng lúc càng lớn khi Chu Vân Thù đến gần.

 

“Anh nói là sao? Mắt đội tuần tra chúng tôi mù chắc? Có thêm hai người mà không phát hiện ra à!” Đỗ Nhị chỉ thẳng vào mặt tên Hồng Liên Sứ đối diện gầm lên.

 

“Không phải các người thì còn ai? Ở đây chỉ có chúng ta, không chạy sang chỗ các người, chẳng lẽ chạy lên núi sao? Đây là dưới vách núi mà!”

 

Không có đường lên núi, làm sao họ lên được!

 

“Chẳng lẽ không thể chạy về phía trước hay phía sau sao?” Đỗ Nhị chỉ về phía đường cũ, nơi đó xuất hiện vài bóng người, nhìn dáng vẻ loạng choạng của họ, hẳn là đã đuổi theo từ nãy đến giờ.

 

Những người mới đến khiến Đỗ Nhị và đám Hồng Liên Sứ im lặng một chốc. Sau khi nhận ra họ không phải là hai kẻ đã bỏ trốn đêm qua, tên Hồng Liên Sứ lại nói: “Người biến mất ở đây, chúng tôi phải khám xét!”

 

Vệ Trung cười lạnh, tay cầm đao bước lên một bước, nhìn tên Hồng Liên Sứ nói: “Mày tính là cái thá gì? Muốn khám xét thì hỏi cây đao này của tao trước đã!”

 

Tên Hồng Liên Sứ bị sát khí của Vệ Trung và những người bên cạnh hắn dọa cho giật mình, lùi lại một bước nhưng vẫn nói: “Chúng tôi là Hồng Liên sứ giả, các, các người…”

 

“Mặc kệ mày là Hồng Liên hay Bạch Liên, dám nói nhảm nữa tao đánh vỡ mặt mày! Cút!”

 

“Cút!”

 

Tiếng “cút” vang như sấm khiến tên Hồng Liên Sứ siết chặt thanh đao trong tay, hắn nhìn đám lưu dân trước mắt với ánh mắt căm phẫn. Từ khi lên phía bắc, hắn chưa bao giờ chịu uất ức như thế này.

 

Hắn hận thù nhìn từng khuôn mặt của đám người này, có bản lĩnh thì đừng xuống phía nam!

 

Nếu để hắn gặp lại bọn chúng trên địa bàn của Hồng Liên Giáo, hắn nhất định sẽ bắt hết, đánh cho một trận rồi ném vào mỏ đá!

 

Đội tuần tra nhìn chằm chằm vào đám Hồng Liên Sứ ăn mặc kỳ dị, mãi đến khi chúng bàn bạc xong rồi đánh xe ngựa rời đi, mới thu lại thanh đao.

 

Suốt thời gian đó, Chu Vân Thù đứng bên cạnh không nói gì, nàng không thể lúc nào cũng ra mặt được.

 

Vệ Trung và Đỗ Nhị xử lý xong việc liền đến bên Chu Vân Thù. Nhìn hai gia đình đang ôm nhau khóc lóc ở đằng xa, Đỗ Nhị nói: “Mấy người đuổi kịp là người của chúng ta.”

 

Chu Vân Thù gật đầu, rồi hỏi: “Bên kia mất tích những ai?”

 

“Hình như là một ả đào và một người đàn bà.”

 

Nghe đến “ả đào”, Chu Vân Thù liền nghĩ đến Liễu Phù Y, còn người đàn bà… chẳng lẽ trùng hợp đến vậy, lại là con gái của tri huyện An Sơn?

 

Dù sao trong tuồng và phim ảnh cũng thường diễn như thế.

 

Thực tế chứng minh, Chu Vân Thù không xem tuồng và phim ảnh một cách uổng phí. Hai kẻ bỏ trốn quả thật là Liễu Phù Y và con gái tri huyện An Sơn.

 

Còn vì sao họ biết, là bởi Liễu Phù Y đã dẫn Vạn Lệ Thanh, con gái tri huyện An Sơn, chủ động xuất hiện trước mặt họ.

 

Vậy nên đám Hồng Liên Sứ trước đó không oan uổng bọn họ, Liễu Phù Y và Vạn Lệ Thanh quả thật đã trốn trong đội ngũ của họ.

 

Theo lý mà nói, chuyện này không nên xảy ra trong đội ngũ của họ, dù sao đội tuần tra vẫn luôn đi tuần và canh gác. Nhưng dù có tuần tra thế nào cũng không ngăn được người trong đội chủ động che giấu cho hai người Liễu Phù Y.

 

Đỗ Ma Tử đứng đối diện Chu Vân Thù như một đứa trẻ làm sai, hai tay dâng lên một thỏi vàng trước mặt nàng: “Tiên sinh, đây là chỗ tốt mà hắn cho con.”

 

Chu Vân Thù liếc qua Liễu Phù Y đang cúi đầu nép bên cạnh Đỗ Ma Tử và Vạn Lệ Thanh mặt đầy hoảng sợ, cuối cùng nhìn về phía Đỗ Ma Tử.

 

“Anh đúng là có tiến bộ đấy.”

 

Mặt Đỗ Ma Tử vui mừng, Chu tiên sinh đang khen anh ta sao?

 

“Đều là nhờ Chu tiên sinh dạy dỗ cả!”

 

Chu Vân Thù: “…”

 

Hổ Tử bất lực nhìn Đỗ Ma Tử, ngay cả hắn, kẻ chẳng có đầu óc, cũng nghe ra Chu tiên sinh đang mỉa mai, vậy nên đầu óc của Đỗ Ma Tử có phải bị lừa đá không?

 

“Tôi thấy anh rảnh quá, vậy thời gian này anh hãy đi tuần cùng đội tuần tra đi.”

 

Chu Vân Thù cầm thỏi vàng trong tay Đỗ Ma Tử, tiện tay ném cho Xuân Tước bên cạnh: “Còn về phần lương khô và nước uống của anh, thấy anh có lòng tốt thế, thì chia cho hai người họ đi.”

 

Đỗ Ma Tử nghe xong mặt xanh như tàu lá: “Chu tiên sinh!”

 

Chu Vân Thù nở một nụ cười lịch sự: “Có ý kiến gì không?”

 

Đỗ Ma Tử nhìn vào mắt Chu Vân Thù, tự dưng nhớ đến thanh đao từng kề vào cổ mình hôm đó, hắn nuốt nước bọt lắc đầu: “Không ạ.”

 

Đúng lúc Đỗ Ma Tử ủ rũ quay người chuẩn bị đến đội tuần tra báo danh, giọng Chu Vân Thù lại vang lên sau lưng hắn.

 

“Đỗ Ma Tử.”

 

Đỗ Ma Tử vội vàng quay lại, nhìn Chu Vân Thù với nụ cười nịnh nọt.

 

Nhưng Chu Vân Thù không biểu cảm gì nhìn hắn nói: “Nếu còn lần sau, tôi sẽ ném anh ra khỏi đội.”

 

Nụ cười trên mặt Đỗ Ma Tử cứng đờ, mắt lộ ra vẻ sợ hãi. Hắn biết Chu Vân Thù không phải đang nói đùa với hắn, nàng thực sự nghĩ vậy và cũng thực sự sẽ làm vậy.

 

Đỗ Ma Tử lập tức cúi người thật sâu trước Chu Vân Thù: “Con biết rồi, Chu tiên sinh, con không dám nữa!”

 

“Ừ.”

 

Nghe thấy tiếng đáp lại của Chu Vân Thù, Đỗ Ma Tử mới cảm thấy thanh đao trên cổ mình được nhấc đi. Hắn lập tức loạng choạng chạy về phía đội tuần tra, hắn không dám hám lợi nhỏ nữa!

 

Sau khi Đỗ Ma Tử rời đi, Chu Vân Thù nhìn hai người Liễu Phù Y vẫn chưa nói câu nào từ nãy đến giờ, nói: “Liễu tiên sinh quả là tinh mắt.”

 

Vừa nhìn đã tìm ra kẻ ham tiền nhất và dễ bị mua chuộc nhất trong đội.

 

Liễu Phù Y nhìn Chu Vân Thù, nghiêm túc nói: “Chỉ là để chạy thoát thân thôi.”

 

“Chẳng lẽ người của Hồng Liên Giáo còn lấy mạng các người sao?”

 

“Tuy không lấy mạng, nhưng sẽ khiến chúng tôi sống không bằng chết.”

 

Liễu Phù Y không phải lớn lên trong gánh hát từ nhỏ. Nhà hắn trước đây cũng là một gia đình thư hương, nếu không phải gia đạo suy sụp, gặp phải cướp, hắn cũng không đến nỗi rơi vào chốn lầu son, trở thành một kẻ hát phục vụ người khác.

 

Dù đã trở thành kẻ hát, hắn vẫn có giới hạn của riêng mình.

 

“Chúng tôi không có yêu cầu gì khác, chỉ mong Chu tiên sinh cho chúng tôi đi nhờ một đoạn. Chỉ cần ra khỏi Lô Châu, chúng tôi sẽ dâng hậu lễ.”

 

Khi Liễu Phù Y đang thương lượng với Chu Vân Thù, Vạn Lệ Thanh cứ nắm chặt áo hắn, rụt rè nhìn Chu Vân Thù, như thể vô cùng tin tưởng Liễu Phù Y.

 

Chu Vân Thù đứng dậy, nói với Liễu Phù Y, người cao hơn nàng nửa cái đầu: “Tôi không có ý kiến gì.”

 

“Còn về việc hai người có thể ở lại hay không, hãy đi hỏi người đứng đầu đội ngũ này, bác Đỗ Nhị.”

 

Chu Vân Thù nói xong liền dẫn Xuân Tước và Hổ Tử rời đi, để lại Liễu Phù Y thở phào nhẹ nhõm và Vạn Lệ Thanh đầy vẻ nghi hoặc.

 

“Liễu lang, chúng ta có thể ở lại rồi sao?”

 

Liễu Phù Y nắm tay Vạn Lệ Thanh cười nói: “Được rồi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn