Chương 48: Chúng Tôi Bị Ép Buộc
“Con của ta.”
Đứa trẻ ở ngay trước mắt, người phụ nữ thu lại vẻ điên cuồng, giọng nói cũng trở nên dịu dàng.
Vệ Trung vẫn luôn cầm dao đứng bên cạnh Chu Vân Thù, ánh mắt cảnh giác nhìn người đàn bà điên trước mặt, sẵn sàng ra tay kết liễu ả nếu ả có bất kỳ động tĩnh gì.
Nhưng người đàn bà đó không hề nổi điên, ả chỉ tràn đầy yêu thương nhìn đứa con của mình, nâng niu như trân bảo trong lòng bàn tay, ôm vào lòng, hôn lên trán nó.
“Con ngoan của mẹ, Đồng Nhi ngoan của mẹ.”
Người đàn bà hôn đứa con mình, thì thầm dịu dàng: “Đồng Nhi không đau, là lỗi của mẹ, tất cả đều tại mẹ không tốt, từ nay mẹ đi đâu cũng mang con theo nhé, mẹ sẽ không bao giờ buông tay con nữa, Đồng Nhi của mẹ, Đồng Nhi.”
Hai người đàn ông đứng sau lưng ả thấy ả dường như đã bình tĩnh lại, lại thấy Vệ Trung luôn canh giữ bên cạnh Chu Vân Thù, liền buông ả ra.
Không còn bị trói buộc, người đàn bà ôm con mình lại cuộn tròn trong góc cột, những lời thì thầm biến thành bài đồng dao vô danh, nghe như điệu hát dân ca Kim Lăng nào đó.
Vệ Trung ngăn cách Chu Vân Thù và người đàn bà đó, người đàn bà ấy xem chừng đã hóa điên, vì an toàn của Vương phi, tốt nhất đừng để họ tiếp xúc với nhau.
Vệ Trung nhìn Chu Vân Thù nói: “Chu tiên sinh, chỗ này bẩn quá, hay là ngài đến bên xe ngựa nghỉ ngơi trước đi.”
Những việc dơ bẩn nặng nhọc này cứ để bọn họ làm, nếu có thể, Vệ Trung không muốn để Chu Vân Thù nhìn thấy nhiều thảm cảnh trên đời như vậy, lỡ nàng có chuyện gì, hắn không biết ăn nói thế nào với chủ tử của mình.
Chu Vân Thù lắc đầu, quay người nhìn cái vại lớn ngoài sân nói: “Lấp đất xong thì chôn tại chỗ đi.”
Vệ Trung thở ra một hơi nặng nhọc, nhìn cái vại nói: “Đáng lẽ phải thế.”
Khi Chu Vân Thù bước qua ngưỡng cửa và chạm mắt với Đỗ Lão Trang trong sân, Đỗ Lão Trang và mấy người bên cạnh sợ hãi dời tầm mắt đi chỗ khác.
Trước đây họ chỉ coi Chu Vân Thù là một thư sinh yếu đuối không gánh nổi, không xách nổi, ai ngờ nàng lại tàn nhẫn quyết đoán như vậy, trực tiếp cầm dao đâm xuyên người kia.
Còn có dáng vẻ thản nhiên nhặt cái đầu lên, Đỗ Lão Trang nuốt nước bọt đánh ực, ông thực sự già rồi, đáng lẽ nên nhường chỗ cho người tài.
Chu Vân Thù thấy Đỗ Lão Trang và mấy người né tránh mình cũng không nói gì, nàng cứ đứng trong sân như vậy, mùi thịt thơm dần biến mất theo lớp đất phủ lên, không khí dần trở nên trong lành.
Những người bị trói còn sống đều bị đuổi ra sân, họ co rúm lại với nhau, vì Chu Vân Thù đột nhiên ra tay trước đó, nên không ai dám lên tiếng cầu xin.
Chu Vân Thù lướt qua một lượt, ngoài hai tên đã chết, còn có mười hai người đàn ông, bốn người phụ nữ và một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi cuộn tròn trong góc tường.
Mười hai người đàn ông đó không ngoại lệ đều là đồng bọn, còn bốn người phụ nữ…
Chu Vân Thù nhìn hai người phụ nữ có thân hình khỏe mạnh hơn, hỏi: “Các người đều cùng một bọn?”
Những người phụ nữ co rúm trong góc không nói một lời, có lẽ người phụ nữ ôm con quá căng thẳng, sức mạnh quá lớn khiến đứa trẻ phát ra tiếng kêu như mèo con.
“Không nói, ta coi các người là cùng một bọn.”
Lúc này Chu Vân Thù, không còn chút thương xót nào dành cho đứa trẻ như vừa nãy, lạnh lùng đến mức khiến người ta rùng mình.
Do dự một lúc, người phụ nữ ôm con loạng choạng bước lên một bước, ôm con quỳ xuống đất, thẫn thờ nói: “Tôi đã uống canh.”
Giọng người phụ nữ run rẩy: “Tôi… tôi muốn sống, dù chỉ một ngày!”
Cô ta ôm con ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt tuyệt vọng nhưng đầy kiên cường nhìn Chu Vân Thù: “Xin ngài hãy để tôi sống!”
Người phụ nữ ôm con dập đầu thật mạnh trước mặt Chu Vân Thù.
Ba người phụ nữ còn lại có lẽ thấy Chu Vân Thù im lặng tưởng nàng mềm lòng, nên vội vàng quỳ xuống dập đầu với Chu Vân Thù.
“Chúng tôi cũng bị ép buộc thôi quan nhân, xin ngài hãy nhìn chúng tôi là đám đàn bà yếu đuối, tha cho chúng tôi đi, chúng tôi thực sự bị ép buộc!”
“Quan nhân, chỉ cần ngài thả tôi ra, bảo tôi làm gì cũng được, tôi biết nhiều thứ lắm, quan nhân, quan nhân!”
Chưa kịp để người đàn bà đó xé áo bò đến bên Chu Vân Thù, Vệ Trung đã cầm dao chắn trước mặt Chu Vân Thù.
“Vậy ra, các người là cùng một bọn.” Giọng nói lạnh lùng của Chu Vân Thù vọng ra từ sau lưng Vệ Trung.
Người phụ nữ ôm con nghe thấy câu này của Chu Vân Thù, tuyệt vọng ôm con phủ phục trên mặt đất.
Đôi giày bông dính máu bước ra từ sau người đàn ông cao lớn, người phụ nữ gần nhất khi thấy Chu Vân Thù gầy yếu bước ra, tay cầm một mảnh sứ vỡ, ánh mắt hung ác lao về phía Chu Vân Thù.
Chỉ là chưa kịp chạm vào góc áo của Chu Vân Thù, đôi giày bông dính máu đã nhanh hơn một bước đạp cô ta bay ra ngoài, giây tiếp theo, con dao trong tay Hổ Tử không chút do dự đâm thẳng vào tim người đàn bà.
Những người còn lại nhìn người đàn bà chết không nhắm mắt, cơ thể không tự chủ được run rẩy.
Lần này, bọn họ thực sự chết chắc rồi.
“Chúng tôi, không phải cùng một bọn.”
Khi những người bị bắt sợ hãi không biết nói gì, người phụ nữ ôm con lại lên tiếng.
“Tôi bị bọn họ bắt đến đây một tháng trước.”
Cô ta chỉ vào người đàn bà vừa bị Hổ Tử giết chết nói: “Ả ta dẫn theo hai con đĩ này và một mụ già trước đó, giả vờ mang thai bị thương, lừa gạt lòng tin của chúng tôi, rồi bỏ thuốc vào đồ ăn của chúng tôi.”
“Khi người trong đội của chúng tôi bị tiêu chảy đến nỗi không đứng dậy nổi, bọn người này từ trong mương nhảy ra, giết sạch đàn ông trong đội không chạy thoát, chỉ để lại đàn bà trẻ em.”
“Lần đầu, là bọn chúng đổ vào miệng tôi.” Giọng người phụ nữ bình tĩnh và tuyệt vọng: “Tên súc sinh mà ngài giết nói, nuôi dê, không thể để dê chết đói, cũng không thể để dê ăn no.”
“Lần thứ hai, là lúc tôi hôn mê bị đổ vào.”
“Lần thứ ba, là tôi tự uống, vì ả ta nói…” Người phụ nữ ôm con chỉ vào người đàn bà đã chết: “Lúc đó đội chúng tôi bị lừa, là vì có người trong đội làm nội ứng.”
“Kẻ làm nội ứng là chồng ở rể của tôi và em họ của hắn, vì vậy, cả đội chỉ có hai kẻ đó chạy thoát.”
Cô ta mãi mãi không quên được sự tuyệt vọng khi bị bỏ rơi, càng không quên được kẻ đã khiến gia đình cô tan nát, khiến cô rơi vào cảnh này vẫn đang ung dung ngoài vòng pháp luật.
Vì vậy, cô không thể chết, dù có biến thành quái vật không ra người không ra ngợm, cô cũng phải sống!
Sống mới có thể báo thù, sống mới có thể đem chúng ra băm vằm!
“Tôi muốn sống, tôi phải sống, tôi nhất định phải sống!” Người phụ nữ nhìn Chu Vân Thù, trong mắt như có ngọn lửa hừng hực.
Cô ta lại ôm con dập đầu: “Xin ngài hãy để tôi sống!”
