Chương 10: Tiếp tục tích trữ.
Phải nói là đông người thì sức mạnh lớn, sau khi kêu thêm 37 người để đủ 100 người, tốc độ lắp ráp quả nhiên nhanh hơn hẳn. Mãi đến chín giờ tối, một nghìn cái kệ hàng đã được lắp ráp xong, xếp thành từng dãy trong kho, nhìn rất hoành tráng.
Hoa Nhan cười tươi lấy điện thoại ra trả tiền cho các thợ, mỗi người còn cho thêm 300 tệ: “Vất vả rồi, ai cũng vất vả hết, 300 tệ thêm này coi như bao lì xì cho mọi người nha.”
Hoa Nhan hào phóng, các thợ cũng vui, chỉ làm nửa ngày mà kiếm được 2300 tệ, công việc thế này họ mong ngày nào cũng có.
Tiễn các bác thợ cười tươi rời đi, Hoa Nhan quay lại kho, đóng cửa lại, rồi mới thu hết tất cả các kệ hàng vào kho không gian.
Còn camera giám sát trong kho, Hoa Nhan tạm thời không bật, dù sao cũng là kho trống.
Đợi Hoa Nhan lái xe về đến nhà đã gần 11 giờ, cô vội thả Tiểu Bạch trong không gian ra, nhóc con vừa ra ngoài đã đói kêu ầm ĩ.
Quên mất!
Cô không ngờ sẽ làm đến muộn thế, chưa kịp chuẩn bị bữa tối cho Tiểu Bạch. Vì không chắc Tiểu Bạch có ăn được đồ dầu mỡ mặn hay không, dù trong kho không gian có đồ ăn ngoài, cô cũng không dám cho nó ăn.
Vội vàng vào bếp, lần này cô hấp ba con cá cho Tiểu Bạch một lần. Đợi cá lên nồi, cô nhanh chóng lấy sữa cho nó uống tạm để lót dạ.
Còn bản thân Hoa Nhan lười nấu cơm, liền lấy một phần mạo thái và cơm ra, ngồi ở phòng ăn mà ăn luôn.
Đợi cô ăn xong, cá hấp của Tiểu Bạch cũng chín, lấy bát ăn riêng của nó ra, bỏ cá vào rồi đưa cho nó.
Nhóc con đúng là đói quá, ăn ngấu nghiến.
Hoa Nhan nhìn con thú con đang ăn cá ngấu nghiến, vừa lấy điện thoại liên lạc với người tên John – một người Hán Tư.
Cô trực tiếp nói muốn mua xe, và tất cả xe đều phải độ lại.
Một hơi đặt John năm chiếc Hummer, ba chiếc Conqueror T, đưa yêu cầu độ xe cho John, nhấn mạnh lại lần nữa là cô cần gấp những xe này, rồi đặt cọc 10 triệu tệ.
Nhận được tiền cọc, John cam đoan tất cả xe sẽ được độ xong trong vòng ba tháng, và hỏi Hoa Nhan muốn vận chuyển về Tung Của bằng kênh nào.
Hoa Nhan bảo không cần vận chuyển, đợi xe độ xong, cô sẽ tự đến lấy.
Liên lạc xong với John, Hoa Nhan dẫn Tiểu Bạch đã ăn no lên tầng hai.
Đầu tiên rửa bốn cái chân hồng phấn của Tiểu Bạch, lại dùng khăn nhỏ riêng của nó lau mặt, xong Hoa Nhan mới đi tắm.
Nhưng sau khi xả nước xong, cô chợt nhớ trong không gian của mình có suối nước nóng mà.
Hoa Nhan liền quyết định về không gian tắm suối nước nóng, và dẫn cả Tiểu Bạch vào, mặc cho nó tự chơi, cô đứng bên bờ bát quái trì, thử thò chân xuống thử nhiệt độ.
Thoải mái!
Nhiệt độ vừa phải.
Hoa Nhan mừng rỡ cởi khăn tắm, trườn như cá vào hồ suối nước nóng. Còn suối lạnh bên kia, cô bảo đợi lúc nào nóng quá sẽ chiều chuộng nó sau.
Trong suối nước nóng cô cũng không dám ngâm lâu, nhiều nhất hai mươi phút là ra, rồi đi lên phòng ngủ chính tầng hai của biệt thự trong không gian, lại đi tắm vòi sen, tiện thể gội đầu, xong mới quấn khăn tắm dẫn Tiểu Bạch ra khỏi không gian.
Lúc này nhóc con đã có vẻ buồn ngủ, Hoa Nhan vội đóng cửa phòng tắm, dùng máy sấy sấy khô tóc, lại rất qua loa lấy đồ dưỡng da bôi bôi lên mặt, vừa ngáp vừa ngã xuống giường.
Hai ngày sau không phải đến kho nhận hàng, nhưng Hoa Nhan cũng không rảnh. Trước hết cô đi mua một chiếc xe tải nhỏ cũ, rồi lái xe tải nhỏ cũ đi khắp thành phố. Là người Thục Thành, cô đương nhiên biết tiệm lẩu nào ngon nhất, cô lái xe chạy hơn chục tiệm lẩu, mỗi tiệm đặt 50 bàn ngoại mang tự đến lấy, gọi hết các món trong thực đơn, rồi nhân với 50 phần. Chỉ riêng hành, tỏi, ngò rí, ớt hiểm, v.v. cũng đựng riêng bốn cái hộp lớn nhất.
Xong các tiệm lẩu, cô vẫn chưa dừng, lại tìm mười tiệm nướng, cũng gọi hết các món, nhân với 50 phần, rồi các loại sốt chấm cũng lấy 100 phần, cô mới chịu dừng.
Trong lúc đi nhận đồ ăn ngoài từng tiệm, cô còn tranh thủ ghé mấy tiệm trà sữa, cà phê, tráng miệng gần đó, cũng mỗi loại 50 phần đóng gói.
Dù Hoa Nhan mệt lả, nhưng nhìn kho không gian chất đầy thức ăn trên kệ, lòng cô vui vẻ và thực sự cảm thấy an toàn.
Chuyến đi này kéo dài cả ngày, tối về nhà, Hoa Nhan vẫn không nghỉ, sau khi tắm xong thì ngồi trên giường mở điện thoại, bắt đầu tìm nhà máy đặt mua quần áo.
Cô định nhân lúc còn ở Thục Thành đến tháng Một, còn chút thời gian, sẽ mua một đợt quần áo, đồ dùng hàng ngày, v.v., sau này ra nước ngoài còn có thể mua tiếp.
Và cô còn định trước khi xuất ngoại sẽ nhờ một người trông kho giúp nhận hàng, đợi từ nước ngoài về, cũng vừa kịp thu hết hàng.
Tìm nhà máy đặt quần áo, Hoa Nhan không kén chọn lắm. Bây giờ là mùa đông, cô tiện thể giúp nhà máy thanh lý tồn kho quần áo mùa hè.
Quần áo mùa hè ngoài áo phông ra thì là áo ba lỗ, dù sao cô không thể mặc váy trong tận thế, sẽ thành bia ngắm. Cô yêu cầu nhà máy gửi mẫu trước, theo số đo của cô và Văn Tranh, mỗi loại áo tay ngắn, áo không tay mà cô chọn, nam nữ mỗi loại 2000 chiếc. Quần short thể thao và quần dài thể thao mỏng nam nữ mỗi loại 2000 chiếc.
Áo mau khô cũng mỗi loại 2000 chiếc, áo chống nắng mỗi loại 2000 chiếc.
Tiếp theo là áo khoác chống thấm nam nữ mỗi loại 2000 chiếc, áo chống lạnh nam nữ mỗi loại 2000 chiếc, bộ thể thao nam nữ mỗi loại 2000 bộ, áo len lông cừu nam nữ mỗi loại 2000 chiếc, áo len dày nam nữ mỗi loại 2000 chiếc, quần lót cashmere nam nữ mỗi loại 2000 chiếc, đồ giữ ấm nam nữ mỗi loại 2000 bộ.
Áo lông vũ cô không mua, cô định đến nhà máy Canada Goose lấy hàng trực tiếp, nhưng cô lại đặt một đợt áo quân đội và quần áo bông dày.
Hoa Nhan chuyển 1 triệu tệ tiền cọc cho nhà máy, yêu cầu gửi hàng nhanh nhất.
Rồi cô lại tìm nhà máy giày, theo số giày của cô và Văn Tranh, đặt mua giày tuyết, giày leo núi, giày chạy bộ, dép lê mùa hè, dép bông, v.v., mỗi loại nam nữ 2000 đôi.
Còn tất bông dày, loại có lót lông, nam nữ mỗi loại 20000 đôi, tất mỏng mùa hè nam nữ cũng 20000 đôi.
Áo lót thể thao mua 2000 chiếc, quần lót cotton nữ 100000 chiếc, quần lót nam theo số Văn Tranh cũng 100000 chiếc. Lúc này không câu nệ kiểu dáng hay nhãn hiệu, muốn kiểu dáng và nhãn hiệu thì sau này vào trung tâm thương mại mua sau.
Còn mũ che nắng, mũ che nắng có quạt gió nhỏ, mũ chống gió tuyết, khăn quàng cổ, găng tay bông, bịt tai giữ ấm, bọc đầu gối lót lông giữ ấm, nam nữ mỗi loại 1000 chiếc.
Ừm… chăn lông ngỗng, chăn lông vịt, chăn bông to 10 cân và 15 cân, chăn len cashmere, mỗi loại 1000 chiếc; chăn điều hòa, chăn hè, chăn mỏng hè, mỗi loại 1000 chiếc; rồi bộ ga trải giường… bộ tơ tằm mùa hè, bộ chiếu mát, bộ nhung san hô mùa đông, mỗi loại 1000 bộ; thêm 1000 cái ruột gối.
Tìm nhà máy đồ dùng hàng ngày, mua kem đánh răng, bàn chải đánh răng, nước súc miệng, xà phòng, xà bông, xà phòng lưu huỳnh, bột giặt, nước giặt, nước giặt đồ lót, nước rửa chén và nước vệ sinh bồn cầu, mỗi loại 2000 thùng.
Còn dầu gội, dầu xả, sữa tắm, mặt nạ tóc, sữa dưỡng thể, Hoa Nhan trực tiếp tìm nhà máy của mấy nhãn hiệu cô hay dùng, đặt mỗi loại 5000 thùng.
Còn mỹ phẩm dưỡng da, cô không mua online, định sau này đến Hương Cảng sẽ mua số lượng lớn.
Đương nhiên, khi đi các nước gặp cửa hàng miễn thuế hoặc trung tâm thương mại lớn cũng có thể vào mua một đợt.
Sau đó là giấy vệ sinh, năm thứ hai tận thế rất khó tìm thứ này, nỗi khổ không có giấy vệ sinh, ai từng chịu mới hiểu.
Vì vậy cô trực tiếp đặt nhà máy 50000 thùng giấy cuộn xách tay, mỗi xách 12 cuộn, 10 xách một thùng. 50000 thùng giấy rút, loại 400 tờ một gói, mỗi thùng 100 gói.
Kèm theo khăn giấy ướt 50000 thùng, giấy vệ sinh ướt 50000 thùng, khăn mặt dùng một lần 50000 thùng, giấy bếp 20000 thùng.
Quần lót dùng một lần, tã người lớn mỗi loại 2000 thùng, băng vệ sinh và tampon tìm nhà máy mấy nhãn hiệu cô hay dùng, mỗi loại đặt 5000 thùng, đủ dùng đến kiếp sau mãn kinh.
Dù đã mua nhiều trên mạng như vậy, Hoa Nhan tiện thể mua luôn nồi niêu xoong chảo. Cô còn đặt riêng mười cái chảo sắt lớn chuyên dùng trong tiệc làng, kiểu các đầu bếp hay dùng, và loại thùng inox lớn thường thấy ở căn tin trường học, đặt 500 cái.
Hộp cơm dùng một lần và hộp đóng gói các loại size, mỗi loại 200000 bộ. Rồi túi rác đặt 20000 thùng. Tiếp theo là bật lửa, hộp quẹt, nến, mỗi loại 50000 thùng. Kéo, bấm móng tay, hộp kim chỉ, những thứ lặt vặt không thể thiếu, mỗi loại 300 thùng.
Hoa Nhan không ngừng review trong đầu, không ngừng kiểm tra thiếu sót, phát hiện còn nhiều thứ chưa mua.
Cô liền lấy máy tính xách tay, ghi lại những thứ đã mua và số lượng, rồi mở một file khác, ghi lại những thứ chưa mua nhưng nhất định phải mua.
Cứ mua mua, ghi ghi như thế, đợi Hoa Nhan làm xong hết rồi nhìn thời gian, đã hơn 2 giờ sáng.
Cô vội lưu file, định mai in ra, rồi tắt máy, chui vào chăn nhắm mắt ngủ.
