Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Ập Đến Tôi Tích Trữ Vật Tư, Chỉ Muốn Lén Nút Sống Đến Già > Chương 24

Chương 24

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 24: Xả thân nổ hố phân, giấu công danh.

 

Ngủ một đêm ngon lành, hôm sau Hoa Nhan dậy sớm.

 

Nhân lúc Hoa Nhan đi vệ sinh, Văn Tranh tự giác vào không gian làm bữa sáng cho Tiểu Bạch và Tuyết Bảo, không chỉ làm bữa sáng mà còn chuẩn bị trước bữa trưa cho hai đứa nhỏ.

 

Cho hai đứa nhỏ ăn xong, lại chuẩn bị trước bữa trưa cho chúng, sau đó Văn Tranh dùng thuấn di đến đồng cỏ, cho lũ 'dự trữ lương thực' thả rông trên đồng cỏ ăn. Cho ăn xong thì ra khỏi không gian để vệ sinh.

 

Trong khi anh ta bận rộn trong không gian, Hoa Nhan đã thu dọn vali xong. Đợi Văn Tranh vệ sinh xong, hai người kéo vali đến nhà hàng trong khách sạn ăn sáng, rồi trả phòng và bắt taxi ra sân bay.

 

Máy bay lúc 10:20, bay gần năm tiếng, hai người đến sân bay quốc tế Malaysia.

 

Đầu tiên bắt taxi đến khách sạn đã đặt trước, cất vali, Hoa Nhan và Văn Tranh tách ra hành động riêng.

 

Văn Tranh liên lạc bạn bè lấy vũ khí, Hoa Nhan đi tìm môi giới thuê kho.

 

Một kho lớn 2000 mét vuông, thêm một kho lạnh 1000 mét vuông.

 

Cô không chỉ tiếp tục tích trữ trái cây, mà còn tích trữ thêm một đợt gạo tẻ, gạo nếp, bột mì và hải sản, lần này cô sẽ bỏ một nửa hải sản vào biển trong không gian.

 

Đồng thời còn có các món ăn đặc sắc của Malaysia: như món Mã Lai, món Nyonya, món Thái Lan, và các quán hải sản vỉa hè, đồ ăn vặt đặc sắc, tráng miệng, bánh ngọt... Hoa Nhan gần như không ngừng tích trữ.

 

Đặc biệt ở quán hải sản vỉa hè, sau khi ăn thử cá đuối nướng, cô lập tức mê mẩn, liền đặt 200 suất mang về, và quyết định trong thời gian ở Malaysia, ngày nào cũng gọi 200 suất.

 

Còn chợ đêm càng khiến Hoa Nhan mê mẩn, vừa mua sắm vừa không quên lấy máy ảnh ra chụp liên tục.

 

Trước đó ở Saudi Arabia và Thái Lan, Hoa Nhan cũng chụp rất nhiều ảnh, cô muốn dùng ống kính lưu lại sự phồn hoa và văn minh này.

 

Hai người ở lại Malaysia bảy ngày, cũng chụp mấy bộ ảnh cưới phong cách khác nhau, thu hoạch được lượng lớn trái cây, gạo mì, hải sản và đồ ăn, Hoa Nhan còn tích trữ 5000 cân yến sào các loại.

 

Ừm, dĩ nhiên cũng không quên các trung tâm thương mại lớn, cửa hàng miễn thuế và siêu thị kho.

 

Bảy ngày sau, hai người lại lên máy bay, bay đến Nhật Bản.

 

Theo lời Văn Tranh, đã sắp diệt quốc rồi thì thế nào cũng phải vớt thêm một mẻ. Người ở đó tuy không ra gì, nhưng một số cảnh đẹp vẫn đáng được lưu lại, họ còn có thể chụp vài bộ ảnh cưới Hán phục ở đó.

 

Hoa Nhan: ......

 

Chụp ảnh cưới Hán phục trên đất Nhật, cũng được đấy.

 

Huống chi Văn Tranh đã lo quan hệ mua 500 con bò Wagyu ở bên đó, giờ chắc đã xử lý xong hết, chỉ chờ họ đến nhận.

 

Không chỉ nhận bò Wagyu, Hoa Nhan còn cần tích trữ một lô máy ảnh chuyên nghiệp và ống kính, cùng các loại máy chơi game và card game của Nhật, đó là lương thực tinh thần cho tương lai.

 

Vì vậy, vừa đến Nhật, Văn Tranh đi trước nhận 500 con bò Wagyu đã đặt và xử lý, Hoa Nhan thì ở các khu điện tử bắt đầu chế độ quét hàng điên cuồng.

 

Máy chơi game S nào đó, 200 cái.

 

Các loại card game, mỗi loại 50 bộ.

 

Máy chơi game của các hãng khác, mỗi loại 100 cái.

 

VR all-in-one, 100 cái.

 

Các loại máy ảnh kỹ thuật số, ống kính dài ngắn, 200 cái, máy in ảnh tức thì 200 cái, giấy ảnh mua theo thùng, mua 5000 thùng.

 

Các loại máy làm đẹp mỗi loại 200 cái, máy sấy tóc 200 cái, dao cạo râu điện mà Văn Tranh cần 200 cái, dao cạo tay mua 100 cái, riêng lưỡi dao mua 50 thùng, bàn chải điện nam nữ mỗi loại 100 cái, kèm 500 thùng đầu thay thế.

 

Còn các loại đồ gia dụng lớn, đồ gia dụng nhỏ, Hoa Nhan cũng không bỏ qua, vì mua quá nhiều nên người bán có thể hỗ trợ giao hàng, cô liền để lại địa chỉ kho mà Văn Tranh đã thuê trước.

 

Rồi cô đến cửa hàng điện thoại, mua 200 cái điện thoại, nam nữ mỗi loại 100, máy tính bảng 200 cái, laptop 200 cái.

 

Sạc dự phòng dung lượng lớn nhất 1000 cái.

 

Đợi Văn Tranh nhận bò Wagyu xong, Hoa Nhan ở khu điện tử cũng mua gần xong, hai người lần lượt bắt taxi về khách sạn.

 

Bữa tối ăn tại một quán đồ gần khách sạn, Hoa Nhan thấy nguyên liệu của quán này khá tốt, bèn sau khi ăn xong lại gọi 50 suất mang về.

 

Sáng mai, khu điện tử sẽ giao hàng đến kho, nên hai người không định đi dạo nữa, trực tiếp về khách sạn.

 

Sáng hôm sau, Văn Tranh đi kho chờ nhận hàng, Hoa Nhan bắt đầu đặt nhiều suất ăn tại các quán ăn, nhà hàng lớn.

 

Đồng thời Hoa Nhan chạy liền mấy siêu thị lớn, tích trữ các loại đồ ăn vặt và đồ uống địa phương. Ra khỏi siêu thị, cô lại rẽ sang tiệm thuốc, mua một lô các loại thuốc và thực phẩm chức năng có thể mua.

 

Ra khỏi tiệm thuốc, Hoa Nhan lại đến trung tâm thương mại bên cạnh, mua kha khá mỹ phẩm, nước hoa ở quầy mỹ phẩm.

 

Rồi cũng chạy hai cửa hàng mỹ phẩm dược.

 

Đi dạo cả nửa ngày, Hoa Nhan thấy chán, vì ngoài mấy con bò Wagyu và đồ điện tử, thực ra cô không thấy đất nước nhỏ bé này có gì đáng tích trữ lắm, còn các món ăn địa phương...

 

Thực ra Hoa Nhan không thích lắm, mua tượng trưng một tí là được, không cần tích trữ số lượng lớn như trước.

 

Còn hải sản ở đây...

 

Ờ, thôi bỏ đi, cô không dám ăn... không phải, cô không muốn tranh giành tài nguyên sinh tồn với người Nhật, vì cô tốt bụng.

 

Văn Tranh có lẽ cũng thấy Hoa Nhan không hứng thú lắm với đồ ở đây, bèn sau khi nhận hết hàng trong kho, hỏi cô: "Cục cưng, hay là chụp ảnh cưới xong thì đổi chỗ nhé?"

 

Hoa Nnan gật đầu: "Được, vậy ở thêm hai ba ngày, em tích trữ thêm ít bánh ngọt và mì ramen ở đây, chụp ảnh xong thì đi."

 

"Okay." Văn Tranh nghĩ một lát: "Trạm tiếp theo thẳng đến Hàn Quốc, dù sao cũng gần."

 

Hoa Nhan hơi nhăn mặt, mang chút chán ghét: "Họ còn thua Nhật Bản, đến đó làm gì? Mua kim chi à?"

 

Đã vậy kim chi cũng không ngon bằng dưa muối Thục thành của họ.

 

Vẻ ghét bỏ không che giấu của cô làm Văn Tranh bật cười: "Em có thể tích trữ ít đồ nướng và mì gói, còn mỹ phẩm, mặt nạ nữa."

 

Hoa Nhan nghĩ ngợi, lười biếng nói: "Cũng được."

 

Rồi hôm sau, đến lúc Hoa Nhan đi tiệm bánh ngọt tích trữ các loại bánh, cô còn ghé mấy tiệm ramen và sushi, rồi mấy tiệm nướng.

 

Đã định tích trữ đồ nướng ở Hàn Quốc, thì đồ nướng Nhật Bản cũng phải tích trữ một ít.

 

Liền hai ngày, tích trữ xong bánh ngọt, đồ nướng, ramen và sushi, nhân lúc sau chụp ảnh cưới còn chút thời gian, Hoa Nhan lại quét một trung tâm thương mại. Cô và Văn Tranh vẫn tách ra hành động, lúc cô đang quét hàng thì Văn Tranh đã về kho nhận hàng.

 

Hoa Nhan vừa mua sắm vừa phân tâm kiểm tra kho không gian, trong lòng còn thắc mắc anh mua cái gì mà gửi kho nhanh thế.

 

Kết quả vừa quét kho không gian, suýt thì sặc nước miếng.

 

Tên đàn ông chết tiệt mua mấy trăm thùng bao cao su nhỏ????

 

Anh ta dùng hết nổi không, trước đó cô đã mua 5000 thùng trên mạng rồi mà!.

 

Nhưng Hoa Nhan nhìn kỹ, lại thấy chỗ không ổn, size của mấy thùng bao cao su đó... đều là cỡ nhỏ và vừa.

 

Hoa Nnan: "?????"

 

Xem ra không phải xài cho mình, size không hợp.

 

Tuy biết không phải để dùng cho anh ta, nhưng Hoa Nhan vẫn muốn chọc một câu, liền lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.

 

Hoa Nhan: Anh ơi, anh nhỏ lại rồi hả?

 

Văn Tranh trả lời rất nhanh, có lẽ đàn ông không chịu nổi câu này, liền gửi một chuỗi '!!!!!' qua.

 

Tiếp theo là một tin nhắn thoại, giọng Văn Tranh nghiến răng, nhưng lời nói thì ngông cuồng: "Hoa tiểu Nhan, tối qua vừa dùng xong, em chắc là nhớ không nổi? Nếu em thực sự nhớ không nổi, anh không ngại tối nay giúp em ôn lại thật kỹ."

 

Hoa Nhan lập tức xin tha: "Xin lỗi, em sai rồi ạ."

 

Không dây vào được, cô thực sự không dây vào được.

 

Văn Tranh gửi một tiếng cười lạnh, rồi gửi tiếp tin thứ hai.

 

"Bảo bối, mấy cái bao cao su đó là vật tư đấy, trước đó em mua nhiều bao size của anh quá, tương lai không dễ giao dịch. Phải biết không phải đàn ông nào cũng dùng được, mà đa số đàn ông, chỉ dùng được cỡ nhỏ và vừa, nên bao cao su cỡ nhỏ và vừa sau này sẽ là hàng hot nhất."

 

Hoa Nhan: "........"

 

Anh cứ ngông đi, tuy biết anh nói thật, nhưng cái kiểu lén khen mình như này thật sự rất đáng ghét.

 

Văn Tranh ngông cỡ nào, Hoa Nhan rõ nhất, khi ảnh ngông lên thì chèo thuyền cũng không cần mái chèo.

 

Tối về khách sạn, Hoa Nhan nghĩ mình sẽ bị 'xử lý', ai ngờ ban ngày còn nói phải cho cô ghi nhớ, tối lại ngoài dự kiến rất ngoan.

 

Nhưng sự ngoan ngoãn này cũng không kéo dài lâu, nửa đêm Hoa Nhan bị ai đó đánh thức, mở mắt ra phát hiện Văn Tranh đã mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị lẻn ra ngoài.

 

Hoa Nhan lặng lẽ nhìn anh, đợi đến khi Văn Tranh sắp chạm tới cửa, mới lạnh lùng lên tiếng: "Sao thế, đi ăn trộm hả?"

 

Đi ăn trộ... không phải, Văn Tranh đang định lẻn ra ngoài thì bị Hoa Nhan đột nhiên lên tiếng làm giật mình, quay lại thấy Hoa Nhan đã ngồi dậy, ôm chăn vào ngực, vô cảm nhìn anh.

 

Văn Tranh: "......."

 

Bảo bối ngoan của anh từ khi nào biết dọa người thế?

 

Hoa Nhan lấy điện thoại ra xem, 1 giờ sáng, sáng mai 9 giờ họ bay Hàn Quốc.

 

Văn Tranh nhìn biểu cảm của Hoa Nhan, chột dạ: "Bảo bối, anh ra ngoài làm chút việc, trước khi trời sáng sẽ về."

 

Hoa Nhan không nao núng, lạnh nhạt hỏi: "Đi đâu?"

 

Văn Tranh ho nhẹ, mắt đảo qua, giọng lơ lửng: "Đi... nổ hố xí."

 

Hoa Nhan: "........"

 

Cái quái gì đi nổ hố xí!.

 

Nửa đêm, làm cô tỉnh hẳn.

 

Nhưng Hoa Nhan không ngăn, chỉ nhìn anh một hồi rồi nằm lại, hừ nhẹ: "Cẩn thận nhé."

 

Văn Tranh liền đáp một tiếng, trước khi ra cửa lại nói: "Bảo bối, em ngủ tiếp đi, ngủ dậy nhớ vào không gian đưa anh ra."

 

Anh định không về thẳng.

 

Hoa Nnan nhẹ nhàng 'hừ' một tiếng, coi như đồng ý.

 

Nhưng sau khi Văn Tranh đi, Hoa Nhan không ngủ tiếp, tuy tin tưởng năng lực của anh, nhưng vẫn lo lắng.

 

Thế là Hoa Nhan ngồi trên giường lấy điện thoại ra, lại bắt đầu mua sắm trên mạng, mua thêm 10 vạn que xiên inox thực phẩm, sau này dùng nướng thịt.

 

Đến gần 3 giờ sáng, bên ngoài vọng lại tiếng nổ lớn, tiếp theo là các loại báo động.

 

Đêm vốn yên tĩnh bỗng náo loạn.

 

Hoa Nhan bật TV, chẳng bao lâu thấy tin khẩn cấp chèn vào.

 

Một khu đặc biệt xảy ra khủng bố, nhà vệ sinh thần bị nổ.

 

Hoa Nhan trầm ý thức quét không gian, vị anh hùng vô danh xả thân nổ hố xí không có trong đó.

 

Đến gần 5 giờ, Văn Tranh cuối cùng cũng xuất hiện trong không gian, không chỉ người về mà kho không gian còn có thêm khá nhiều thứ.

 

Hoa Nhan không xem kỹ đống đồ trong kho, trực tiếp chớp mắt vào không gian.

 

Văn Tranh ngạc nhiên nhìn cô, rồi cau mày: "Không ngủ à?"

 

Hoa Nhan liếc anh: "Anh nghĩ em ngủ được không?"

 

Văn Tranh bất lực nhìn cô, còn Hoa Nhan thì kéo anh kiểm tra kỹ lưỡng.

 

Văn Tranh: "Yên tâm, không bị thương."

 

"Sao giờ mới về?" Hoa Nnan buông anh ra, tò mò hỏi: "Đồ trong kho thừa ra là gì?"

 

Nhắc đến đồ trong kho không gian, Văn Tranh cười ngay, nhướng mày: "Nổ hố xí xong thấy còn sớm, tiện thể đi dạo mấy chỗ khác, lấy được một lô kim loại hiếm và nguyên vật liệu."

 

Hoa Nhan nhếch miệng, dùng ý thức xem kho không gian, phát hiện ngoài lô kim loại hiếm và nguyên vật liệu Văn Tranh nói, còn có núi sắt thép, ống thép, vòng thép, kính, xi măng,...

 

Hoa Nhan: "......."

 

Mục tiêu rõ ràng thế này, rõ ràng là đã 'thám thính' trước rồi.

 

Văn Tranh cười nheo mắt: "Không vớt thì phí, dù sao cũng sắp diệt quốc rồi, để lại cho họ cũng lãng phí."

 

Hoa Nhan nghĩ thấy đúng, liền giơ ngón tay cái với anh.

 

Văn Tranh làm một vụ lớn về, cả hai không ngủ nữa, Hoa Nhan đưa anh ra khỏi không gian, giục đi tắm, rồi hai người ngồi trên giường lướt điện thoại.

 

Lúc này không chỉ mạng nước ngoài xôn xao, mà cả Tung Của cũng nhận được tin.

 

Nhà vệ sinh thần của Nhật bị nổ, mạng nước ngoài bàn tán ai làm, còn netizen Tung Của thì một mảng thái bình.

 

Họ thái bình tươi đẹp đăng ảnh thống nhất trên mạng -- pháo hoa.jpg.

 

Netizen Tung Của không nói một câu, chỉ thái bình, vô tranh vô đoạt đăng ảnh pháo hoa và bật nhạc -- "Ngày Tốt Lành".

 

Ừm, ai hiểu thì hiểu.

 

Còn hai vị giấu công danh ấy, sáng 7 giờ dùng bữa sáng ở khách sạn xong, thong thả bắt taxi ra sân bay.

 

Tuy Kyoto đã giới nghiêm khắp nơi, xe cảnh sát và cảnh sát có mặt mọi chỗ, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến Hoa Nhan và Văn Tranh lên máy bay rời đi.

 

Hơn hai tiếng sau, Hoa Nhan và Văn Tranh đã đứng trên đất Hàn Quốc.

 

Theo lệ, đến khách sạn đã đặt trước, lần này hai người không ra ngoài, mà ở lại phòng nghỉ ngơi.

 

Ngủ đến tối cả hai mới tỉnh. Bữa đầu tiên ở Hàn, Hoa Nhan và Văn Tranh đi ăn thịt nướng.

 

Vì ngủ đủ ban ngày, nên sau bữa tối hai người không vội về khách sạn, mà đi dạo quanh.

 

Theo lời Văn Tranh thì trước hết thám thính, ngày mai tích trữ có mục tiêu rõ ràng.

 

Thực ra họ cũng chẳng tích trữ được bao nhiêu ở đây, chỉ là các suất ăn giao tận nơi từ các quán nướng, cơm trộn đá, cua sốt tương, các loại mì gói, mì tương đen, bánh gạo cay, bánh ngọt các loại từ tiệm bánh, đồ ăn vặt địa phương, nước uống, rượu các loại.

 

Đồ ăn chỉ có thế, ồ, còn gà rán...

 

Rồi một ít mỹ phẩm và mặt nạ.

 

Hai người ở ba ngày, tích trữ đủ một lô hàng rồi bay ngay sang New Zealand, thậm chí không có hứng thú ở lại chụp ảnh cưới.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích