Chương 43: Anh có thấy em máu lạnh không?
Năm thứ hai của cực hàn, một số người đã biến thành súc sinh, thậm chí bắt đầu ăn thịt đồng loại.
Văn Tranh nhìn thấy sương lạnh đột nhiên xuất hiện trên mặt Hoa Nhan, tuy không biết cô lại nghĩ gì, nhưng vẫn lên tiếng gọi: “Nhan Nhan, mau lấy cho anh thêm hai ngọn đèn dầu, anh chuẩn bị nhặt lông đây.”
Hoa Nhan hồi thần, theo bản năng lấy hai ngọn đèn dầu từ kho không gian, khi xách đèn đi tới mới chợt nhớ: “Anh tự lấy được, sao còn gọi em?”
Văn Tranh nghe vậy cười, giơ hai tay ra nói: “Không phải vừa rửa tay xong, tay toàn nước đây sao.”
Nói rồi lại hướng về phía chậu thủy tinh hất hàm: “Tối om om thế này mỏi mắt quá, này… để hai ngọn ra bên cạnh.”
Hoa Nhan khẽ nhếch môi, nhưng vẫn làm theo, sau khi đặt xong thì thêm dầu và bấc, châm hai ngọn đèn, gian bếp quả nhiên sáng trưng.
Hoa Nhan cúi đầu liếc nhìn tổ yến đang ngâm trong chậu thủy tinh, không ngẩng đầu lên nói: “Em thấy loại yến này mình mua, dường như chẳng có lông gì để nhặt cả.”
Dù sao cũng là yến cao cấp, tuy không ngon bằng loại thượng hạng họ mua ở Mã Lai, nhưng cũng được xử lý khá sạch sẽ rồi.
Văn Tranh đến đẩy cô sang bên cạnh: “Kỹ càng một chút vẫn nhặt ra được.”
Hoa Nhan bị đẩy ra cũng không tranh, trực tiếp nhường ra cửa, vừa để ý nước trên bếp ngoài kia, vừa tán gẫu với Văn Tranh, không hiểu sao lại xoay chuyển chủ đề sang Thích Thiên Âm.
“Em thật không ngờ chủ hộ tầng 29 lại là luật sư Thích, vậy kiếp trước, cô ấy và người yêu sao không chuyển tới đây?”
“Hoặc là lúc đó không ở Thục Thành, hoặc là không ở trong nước thôi.” Văn Tranh tùy ý nói: “Luật sư mà, nhiều khi cũng phải chạy đông chạy tây, nếu vụ của thân chủ ở nước ngoài, còn phải thường xuyên ra nước ngoài xử lý.”
Hoa Nhan gật đầu: “Người yêu của cô ấy nhìn nhỏ quá, giống sinh viên mới vào đại học.”
Kết quả Văn Tranh quay đầu liếc cô một cái, cười nửa miệng: “Cục cưng à, người ta mang mặt baby đó, tuổi thực còn lớn hơn em 2 tuổi đấy.”
Lớn hơn em 2 tuổi, vậy chẳng phải bằng tuổi anh Văn Tranh sao?
Hoa Nhan ngạc nhiên, rồi có chút ghen tị: “Mặt baby đúng là được ưa chuộng, mãi 18 tuổi.”
Văn Tranh bị câu này của cô chọc cười, vừa cười vừa nhắc: “Đừng ghen tị nữa, nước của em sôi rồi kìa.”
Hoa Nhan lập tức quay người, thấy nước trong nồi thực sự sôi, vội vàng bỏ gừng thái lát, táo tàu và đường đỏ vào.
Cô vừa đậy nắp nồi, vừa như nghĩ ra gì đó, chợt nói: “Anh ơi, trời sáng rồi em muốn đi tìm chú Chu.”
Nói xong cô quay người, nhìn Văn Tranh: “Lúc trước chú Chu giúp em xử lý xong cổ phần, em có ám chỉ nhắc nhở ông ấy, sau đó bận rộn tích trữ hàng, thành ra chưa liên lạc lại. Em muốn xem ông ấy chuẩn bị có chu toàn không, nếu được thì muốn gửi ít đồ cho ông ấy.”
“Kiếp trước, khi tận thế vừa đến, chú Chu còn đội mưa lớn đến gửi cho em một lần vật tư. Nhưng đến thời kỳ cực hàn, cả nhà chú Chu đều không qua khỏi.”
Vẻ mặt Văn Tranh dần trở nên nghiêm túc: “Trời sáng anh đi cùng em. Chú Chu vốn cẩn thận chu đáo, có lời em nhắc trước, chắc chắn ông ấy sẽ chuẩn bị thỏa đáng. Lúc đó chúng ta có thể xem thử, nếu thiếu gì chúng ta cũng có thể cho thêm.”
Hoa Nhan im lặng gật đầu, rồi nhanh chóng liếc Văn Tranh một cái, do dự nói: “Anh có thấy em quá máu lạnh không? Kiếp trước chú Chu từng giúp em, nhưng em chỉ nhắc ông ấy, chưa bao giờ nghĩ đến việc mang theo chú Chu và gia đình ông ấy cùng đi.”
Văn Tranh nghe vậy nhíu mày, mấy bước đi tới, nhẹ nhàng xoa đầu cô, nói: “Nhan Nhan sao lại nghĩ mình như vậy? Lời nhắc nhở đó còn chưa đủ sao? Em đã nhắc trước cho chú Chu cả mười tháng, em biết điều đó quan trọng thế nào với người bình thường không biết gì không?”
“Hơn nữa chuyện không gian quá đỗi hệ trọng, nếu cứ mang chú Chu và mọi người bên cạnh, lâu ngày khó tránh bị người phát hiện. Tuy chúng ta đều tin tưởng con người chú Chu, nhưng tận thế nhiều bất ngờ, ai dám đảm bảo lòng người không đổi, huống hồ cho dù chú Chu không đổi, nhưng gia đình chú ấy thì sao?”
“Không mang chú Chu họ bên cạnh mới là đúng, điều này không chỉ vì sự an toàn của em, mà còn vì sự an toàn của họ. Anh không muốn nhìn thấy sau tận thế vì vật tư hay vì sống sót mà phải đối mặt với những người quen biến dạng, càng không muốn tự tay giải quyết người quen.”
“Nhan Nhan em biết đấy, nếu một khi để người ta phát hiện không gian của em, anh sẽ không quan tâm người đó là ai, đều sẽ ra tay xử lý họ ngay lập tức.”
Văn Tranh khom người xuống, nhìn vào mắt Hoa Nhan, dịu dàng nói: “Nhan Nhan không mang chú Chu họ bên cạnh, thực ra cũng có lo lắng như vậy phải không.”
Nhìn ánh mắt dịu dàng của Văn Tranh, Hoa Nhan mím môi, gật đầu: “Đúng vậy, tận thế quá đáng sợ, ai cũng muốn sống, ai cũng vật lộn để sống. Không gian quá mức khó tin, một khi lộ ra, em sẽ trở thành cái đích cho mọi người nhắm tới, em không dám đánh cược vào lòng người, dù là chú Chu họ, em cũng không dám, đồng thời cũng không muốn thấy những người quen biến dạng vì không gian.”
Vì vậy ngay từ đầu, Hoa Nhan đã ngăn chặn chuyện này, chỉ cần không mang người bên cạnh, sẽ không để ai biết cô có không gian, cũng sẽ không để không gian trở thành nguyên nhân khiến người quen trở nên dữ tợn đáng sợ.
Văn Tranh nhìn cô cười, nhẹ nhàng vỗ đầu cô, đứng dậy nói: “Cho nên, cục cưng đừng cảm thấy có lỗi, chúng ta đúng là không thể mang người bên cạnh, nhưng cũng có thể giúp đỡ họ lúc khó khăn. Hơn nữa…”
Giọng hắn chuyển hướng, nghiêm sắc mặt nói: “Em cũng đừng coi thường con trai chú Chu, lúc em nhắc chú Chu chắc cũng đã bảo ông ấy gọi người về đúng không?”
Hoa Nhan gật đầu, cô đúng là đã nhắc chú Chu, bảo ông gọi con trai từ nước ngoài về sớm.
Văn Tranh cười nói: “Con trai chú Chu là nghiên cứu sinh của trường đại học hàng đầu xứ Mỹ, học ngành kỹ thuật thiết kế phần mềm, còn theo một giáo sư cực kỳ siêu, vị giáo sư đó là đầu ngành, mà con trai chú Chu theo vị giáo sư đó có lẽ vừa về nước đã bị người của nước ta để mắt tới.”
“Nước ta nhờ có lời nhắc nhở của chúng ta, trong bóng tối cũng đang chuẩn bị, bây giờ họ cần nhất là những nhân tài tinh anh trong các ngành nghề. Tuy tuổi con trai chú Chu chưa đến mức trụ cột, nhưng tuyệt đối là nhân tài được quốc gia bảo vệ trọng điểm, bởi có học thức có kỹ thuật lại trẻ, đó là tương lai của đất nước.”
“Vậy nên, chỉ cần anh ấy về nước, quốc gia nhất định sẽ tìm đến anh ấy. Mà với tư cách là gia đình anh ấy, chú Chu họ cũng sẽ được quốc gia bảo vệ.”
Hoa Nhan chìm trong suy nghĩ, rồi gật đầu.
Con trai chú Chu tuy cô chưa gặp mấy lần, nhưng cũng biết là một thanh niên khá lợi hại.
Kiếp trước là vì quốc gia không chuẩn bị, bị tận thế đánh cho trở tay không kịp, con trai chú Chu cũng không về nước được, nếu không thì gia đình chú Chu cũng không đến nỗi không qua nổi thời kỳ cực hàn.
Nghĩ tới đây, Hoa Nhan dường như yên tâm hơn, nhưng vẫn nói với Văn Tranh: “Trời sáng chúng ta qua xem trước, nếu con trai chú Chu thực sự đã được quốc gia tuyển dụng, thì em cũng yên tâm hơn nhiều. Nhưng… em vẫn muốn để lại cho chú Chu ít vũ khí phòng thân, bây giờ căn cứ không biết ở đâu, có bắt đầu xây dựng chưa, nhà họ ở ngoài, cẩn thận vẫn hơn.”
Văn Tranh cũng không phản đối quyết định của Hoa Nhan, gật đầu: “Được, có vũ khí phòng thân đúng là an toàn hơn.”
Hai người nói xong, trước hết nhìn nhau cười, rồi lại bận rộn việc riêng.
Canh gừng và nước táo đỏ long nhãn nấu xong trước, Hoa Nhan lấy từ kho không gian ra hai thùng bình giữ nhiệt, hai người rửa sạch tất cả bình, rồi lần lượt đổ canh gừng và nước táo đỏ long nhãn vào bình.
Sau đó đợi yến hầm xong, lại lấy ra mấy chục chén sứ trắng nhỏ, cho yến vào từng chén, cuối cùng cùng với canh gừng và nước táo đỏ long nhãn bỏ vào kho không gian.
Làm việc cả đêm, hai người lên lầu tắm rửa rồi đi ngủ, thậm chí lười mang Tiểu Bạch và Tuyết Bảo trong không gian ra ngoài nữa.
