Chương 50: Người gọi bất ngờ.
Hoa Nhan ngạc nhiên, nhưng vẫn bắt máy, vì cô thực sự tò mò không biết tại sao vị tiên sinh này lại chủ động liên lạc với mình, dù cô nghĩ sau lần giao dịch đó, hai bên sẽ không còn qua lại nữa.
“Ali Mu tiên sinh, buổi chiều tốt lành.” Hoa Nhan cười chào hỏi.
Phải, người gọi chính là đại gia dầu mỏ nước Sa – Ali Mu.
Giọng Ali Mu vui vẻ vọng từ điện thoại: “Buổi chiều tốt lành, Hoa tiểu thư. Không biết tôi có làm phiền cô không?”
“Sao có thể ạ.” Hoa Nhan cười ha hả, giọng mang vài phần vui mừng rõ rệt, nhưng có bao nhiêu phần là thật thì chỉ mình cô biết.
“Ali Mu tiên sinh trong lòng tôi là một người bạn đáng quý, tôi rất vui được nhận cuộc gọi của ngài.” Hoa Nhan cười nói.
Ali Mu nghe vậy cười lớn: “Hoa tiểu thư và Văn tiên sinh đối với tôi cũng là hai người bạn khó có được, vì vậy hễ có chuyện tốt là tôi không nhịn được mà chủ động tìm hai vị.”
“Ồ? Ali Mu tiên sinh có chuyện tốt gì vậy?” Hoa Nhan ngạc nhiên.
Ali Mu cười hỏi: “Không biết Hoa tiểu thư và Văn tiên sinh có cần thêm nhiên liệu không?”
Nụ cười trên mặt Hoa Nhan khựng lại, nhưng giọng vẫn mang ý cười: “Ali Mu tiên sinh lại dư ra nhiều nhiên liệu hàng không?”
“Không chỉ nhiên liệu hàng không.” Ali Mu nói: “Xăng, dầu diesel cũng có không ít. Lần giao dịch trước, tôi thấy Hoa tiểu thư và Văn tiên sinh dường như không từ chối số lượng nhiên liệu, nên lần này muốn hỏi hai vị còn cần không.”
Ali Mu cũng nói thật trong điện thoại: “Tôi sẽ không nói lời hư ảo với Hoa tiểu thư. Lô nhiên liệu này thực ra là chuẩn bị cho một khách hàng cũ hợp tác lâu dài, nhưng người bạn cũ đó dường như không muốn tuân thủ điều kiện hợp tác, vậy nên tôi đã thu hồi lô hàng này.”
“Hiện tại tin tức này bị tôi đè xuống, nên những người bạn khách hàng khác của tôi chưa biết…”
Ali Mu nói đến mức này, Hoa Nhan còn gì không hiểu.
Nhiên liệu của Ali Mu không thiếu người mua, hủy bỏ một đối tác, vẫn còn nhiều đối tác khác có thể lấp đầy chỗ trống, nhưng anh ta lại đè tin tức xuống và chủ động gọi cho cô, chứng tỏ trong lòng Ali Mu muốn bán lô nhiên liệu này cho cô và Văn Tranh.
Cô và Văn Tranh quả thật đã có khá nhiều nhiên liệu, nhưng thứ này không bao giờ là thừa, chỉ có điều Hoa Nhan lo lắng làm sao để mang lô nhiên liệu về, vì theo kinh nghiệm kiếp trước, đêm nay chính là thời điểm bắt đầu mùa mưa bão.
Nhưng cô lại thực sự bị lô nhiên liệu này hấp dẫn.
Vậy nên sau một hồi suy nghĩ, cô hỏi: “Ali Mu tiên sinh, không biết lần này ngài có bao nhiêu nhiên liệu?”
“20 vạn tấn nhiên liệu hàng không, xăng 92, 95, 98 mỗi loại 10 vạn tấn, dầu diesel các loại cũng mỗi loại 10 vạn tấn.”
Hoa Nhan hít một hơi. Ali Mu trong điện thoại cười hỏi: “Không biết Hoa tiểu thư và Văn tiên sinh có cần không?”
Hoa Nhan ép mình bình tĩnh lại, trước hết nói với Ali Mu: “Ali Mu tiên sinh có thể đợi tôi 10 phút được không? 10 phút sau tôi sẽ gọi lại và trả lời ngài.”
Ali Mu sảng khoái đáp: “Không vấn đề, vậy 10 phút sau chúng ta liên lạc lại.”
Hoa Nhan cúp máy, lập tức quay vào không gian.
Lô nhiên liệu lớn như vậy, nếu có thể lấy về, sau này trong tận thế cô và Văn Tranh càng không phải lo lắng, huống hồ tiền trong thẻ cô còn rất nhiều, không tiêu hết thì chỉ phí phạm.
Nhưng nếu thực sự muốn, thì làm sao mang về đây?
Giờ bay sang nước Sa à?
Nhưng Tung Của đã phong tỏa xuất nhập cảnh, bây giờ muốn ra nước ngoài, khó đây.
Hoa Nhan mặt đầy nghiêm trọng trở về biệt thự, sắc mặt đó làm Văn Tranh giật mình. Văn Tranh vừa định hỏi cô có chuyện gì, nhưng chưa kịp mở miệng, Hoa Nhan đã nói nhanh: “Anh, em vừa nhận được điện thoại của Ali Mu.”
Văn Tranh lộ vẻ ngạc nhiên: “Ali Mu?”
“Hình như anh ta cãi nhau với một đối tác, hiện giờ trong tay đang tích trữ một lô nhiên liệu.” Hoa Nhan nói.
Chỉ cần nói đến đây, Văn Tranh còn gì không hiểu: “Vậy Ali Mu muốn bán lô nhiên liệu đó cho chúng ta? Có bao nhiêu?”
Hoa Nhan hít sâu một hơi: “20 vạn tấn nhiên liệu hàng không, xăng 92, 95, 98 mỗi loại 10 vạn tấn, dầu diesel các loại mỗi loại 10 vạn tấn.”
“Ái chà, nhiều vậy sao?” Văn Tranh vui mừng.
“Anh ta tạm thời đè tin tức xuống, chưa cho các đối tác khác biết, chủ động gọi cho em, chính là muốn bán lô nhiên liệu này cho chúng ta.”
“Mua, đều đưa tới tận cửa rồi, đương nhiên phải mua hết.” Văn Tranh nói: “Đúng lúc chúng ta còn đang lo không tiêu hết tiền trong thẻ, buồn ngủ gặp chiếu man, thế này chẳng phải đúng lúc sao.”
“Em cũng muốn mua, nhưng với tình hình hiện tại, chúng ta phải làm sao để mua?” Hoa Nhan lo lắng: “Trong nước đã phong tỏa xuất nhập cảnh, cộng thêm sắp tới mùa mưa bão…”
Văn Tranh nắm tay Hoa Nhan: “Cái này tính là gì? Phong tỏa xuất nhập cảnh thì không ra ngoài được sao? Thế lô vàng và vũ khí mà anh kiếm về trước đây từ đâu ra?”
Văn Tranh cười với cô: “Anh có thể từ Vân Điền vượt biên sang Miến, rồi từ Miến bay sang nước Sa. Mùa mưa bão tính là gì, chỉ cần máy bay bay được là được. Lần này anh đi một mình, em ở nhà, đợi anh lấy được nhiên liệu, trực tiếp vào không gian, em sau đó gọi anh ra là được.”
“Nhưng nếu giữa đường…” Hoa Nhan do dự.
Chưa để Hoa Nhan nói xong, Văn Tranh ngắt lời: “Không có nếu, nếu giữa đường thực sự có gì, chẳng phải còn không gian để giữ mạng sao? Thực sự đến lúc không được, anh cũng sẽ không cố.”
Không gian đúng là thủ đoạn giữ mạng, bất kể có chuyện gì xảy ra, chỉ cần Văn Tranh kịp quay về không gian, cô đều có thể đưa anh về.
Hoa Nhan cũng không phải tính cách do dự, lô nhiên liệu đó cô thực sự muốn, nếu có cơ hội, sao không đánh cược?
Thế là Hoa Nhan gật đầu: “Vậy chúng ta ra ngoài trước, em đã nói với Ali Mu đợi 10 phút sẽ trả lời.”
“Được, chúng ta ra ngoài.”
Văn Tranh và Hoa Nhan lập tức ra khỏi không gian.
Ra ngoài, Văn Tranh đưa tay về phía Hoa Nhan: “Cục cưng, đưa điện thoại cho anh, để anh liên lạc với anh ta.”
Hoa Nhan đưa chiếc điện thoại luôn cầm trong tay cho Văn Tranh.
Văn Tranh gọi điện cho Ali Mu, đợi đầu bên kia bắt máy, anh cười nói: “Ali Mu tiên sinh, buổi chiều tốt lành.”
Ali Mu nghe giọng Văn Tranh thì liền cười: “Buổi chiều tốt lành, Văn tiên sinh. Xem ra ngài và Hoa tiểu thư đã có quyết định rồi?”
“Đúng vậy, Ali Mu tiên sinh.” Văn Tranh cười: “Ngài chủ động gọi cho chúng tôi, chúng tôi rất vui, và lô nhiên liệu của ngài, chúng tôi cũng rất muốn. Tuy nhiên… Ali Mu tiên sinh có thể đảm bảo tôi đến nước Sa trong ngày là có thể lấy hàng được không?”
“Đương nhiên có thể, vì ở đây tôi đều là hàng có sẵn.” Ali Mu cười nói.
Văn Tranh: “Chắc ngài cũng biết, hiện tại Tung Của đã phong tỏa xuất nhập cảnh gần nửa năm rồi, tôi muốn ra ngoài không hề dễ dàng, vậy nên nếu không có gì bất ngờ, tôi cần khoảng năm ngày.”
“Không vấn đề.” Ali Mu chân thành nói: “Chỉ cần ngài và Hoa tiểu thư xác nhận muốn lô hàng này, bao nhiêu ngày tôi cũng sẽ đợi ngài.”
“Vậy thì quyết định như thế.” Văn Tranh nói: “Tôi sẽ lên đường tối nay, đến nước Sa rồi sẽ liên lạc lại với ngài.”
Hoa Nhan nghe vậy, vội vàng dùng tay làm động tác bắn súng.
Văn Tranh hiểu ý cô, liền đổi giọng: “À, đúng rồi, đã tôi phải đến chỗ ngài, chi bằng Ali Mu tiên sinh nhân mấy ngày này chuẩn bị thêm cho tôi một lô vũ khí, được chứ?”
Ali mu đương nhiên không từ chối, cười ha hả nói: “Không biết Văn tiên sinh lần này cần bao nhiêu?”
“Hàng trị giá 5 tỷ tệ.” Văn Tranh nhìn Hoa Nhan một cái, Hoa Nhan lập tức gật đầu.
Ali Mu cười đáp: “Được, vũ khí sẽ cùng với nhiên liệu, xuất hiện đúng giờ trong kho.”
“Được, vậy khi đó chúng ta sẽ liên lạc lại.” Văn Tranh mỉm cười.
Hai người nói thêm vài câu rồi cúp máy.
Văn Tranh đưa điện thoại cho Hoa Nhan, nét cười trên mặt thu lại: “Anh đi ngay bây giờ, Nhan Nhan ở nhà ngoan ngoãn chờ anh.”
Hoa Nhan gật đầu, hiểu rằng lần này cô không thể và không được đi cùng Văn Tranh, cô phải ở lại đây, như vậy mới đảm bảo Văn Tranh có thể an toàn trở về.
Văn Tranh nhanh chóng lên lầu thay đồ ra ngoài, không cần chuẩn bị hành lý, trực tiếp ra cửa tay không.
“Nhan Nhan, anh đi đây, chúng ta liên lạc qua điện thoại bất cứ lúc nào.”
Nhìn Văn Tranh lấy chìa khóa xe, Hoa Nhan tiễn anh ra cửa, dặn dò: “Nếu mưa lớn quá thì đừng cố, sẵn sàng quay về.”
“Rõ.” Văn Tranh bấm thang máy, quay lại ôm Hoa Nhan hôn thật mạnh: “Em ngoan ngoãn ở nhà, anh sẽ về không lâu đâu.”
“Ừm.”
Hoa Nhan nhìn anh vào thang máy, đợi cửa thang máy đóng lại, cô nhìn theo xuống dưới, cho đến khi thang máy dừng ở tầng hầm, Hoa Nhan mới quay vào nhà, rồi băng qua phòng khách ra ban công.
Quả nhiên, chẳng đợi bao lâu, cô đã thấy chiếc Hummer đen của Văn Tranh lái ra khỏi Thanh Lan Quán Cảnh.
