Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Ập Đến Tôi Tích Trữ Vật Tư, Chỉ Muốn Lén Nút Sống Đến Già > Chương 52

Chương 52

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 52: Văn Tranh, kẻ không nương tay.

 

Văn Tranh ăn xong trong biệt thự không gian, dọn dẹp sạch sẽ rồi mới ra ngoài trở về căn phòng nhỏ của nhà nghỉ cũ kỹ.

 

Còn phía bên kia, Hoa Nhan sau khi ra khỏi không gian thì không lên lầu ngủ mà lặng lẽ ngồi trong phòng khách, nhìn chăm chăm vào màn đêm bên ngoài cửa sổ.

 

Tiểu Bạch và Tuyết Bảo ngoan ngoãn nằm bên cạnh cô, thỉnh thoảng dùng đuôi quét qua người Hoa Nhan.

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua...

 

1 giờ 10 phút sáng, bên ngoài không có động tĩnh gì.

 

Sau 1 giờ 30 phút, bên ngoài vẫn im lìm.

 

2 giờ sáng, bên ngoài vẫn không có gì...

 

Hoa Nhan nhíu mày, sắc mặt nặng nề đẩy cửa kính ra ban công, nhìn lên bầu trời đen kịt.

 

Cơn mưa lớn đã không đến!

 

Kiếp trước, vào thời điểm này đã bắt đầu mưa rồi.

 

Thế nhưng kiếp này, vẫn không có động tĩnh.

 

Sắc mặt Hoa Nhan dần trở nên tồi tệ, cho đến 2 giờ 23 phút sáng, nơi chân trời xa bỗng nhiên loé lên ánh sáng trắng, rồi chuyển thành màu xanh, từ xanh sang tím, sau đó đỏ...

 

Hoa Nhan từ từ mở to mắt, nhìn những tia sáng rực rỡ trên bầu trời, không thể tin nổi: "Đó là... cực quang?"

 

Thục Thành, vậy mà lại xuất hiện cực quang?!

 

Sự xuất hiện của cực quang không chỉ Hoa Nhan phát hiện, các chiến sĩ canh gác siêu thị chỉ định bên ngoài cũng thấy, và cả những "cú đêm" không ngủ được.

 

Hoa Nhan nhanh chóng lấy điện thoại lên mạng tìm kiếm, quả nhiên chưa đầy vài phút, trên mạng đã xuất hiện rất nhiều ảnh chụp cực quang.

 

Không chỉ Thục Thành, các thành phố khác của Tung Của cũng có cực quang.

 

Đây là chuyện chưa từng xảy ra ở kiếp trước!

 

Hoa Nhan lướt điện thoại một lúc, lại ngước lên nhìn cực quang trên trời, nhanh chóng nhắn cho Văn Tranh một tin qua WeChat, kèm theo ảnh chụp cực quang.

 

Hoa Nhan: "Mưa lớn không đến, nhưng cả nước xuất hiện hiện tượng cực quang."

 

Văn Tranh bên kia trả lời rất nhanh: "Miến Điện cũng có."

 

Kèm theo một tấm ảnh cực quang.

 

Hoa Nhan nhìn bức ảnh Văn Tranh gửi tới, mày nhíu chặt: "Kiếp trước không có cực quang."

 

Văn Tranh: "Kiếp này đã khác kiếp trước rồi, nên kinh nghiệm kiếp trước cũng không thể tham khảo hoàn toàn."

 

Sau đó Văn Tranh lại gửi thêm một tin: "Nhưng mà Nhan Nhan, mưa lớn không đến là chuyện tốt với chúng ta, ít nhất cho chúng ta thêm chút thời gian."

 

Hoa Nhan thì không lạc quan như Văn Tranh, cô lo liệu hiện tượng cực quang kỳ lạ này có báo hiệu một thảm họa nào đó mà cô chưa biết sẽ đến sớm hay không.

 

Cô chia sẻ nỗi lo của mình với Văn Tranh, nhưng Văn Tranh vẫn còn tâm trạng cười an ủi cô, nhưng anh cũng không nói sai: những gì họ cần làm, có thể làm, đều đã làm rồi. Họ là người, không phải thần, cho dù thực sự có thảm họa không lường trước được xảy ra, họ cũng không thể ngăn cản, chỉ còn cách tùy cơ ứng biến.

 

Và sự 'tùy cơ ứng biến' đó kéo dài đến tận sáng.

 

Cực quang biến mất khi bình minh lên, nhưng mưa lớn vẫn chưa đến.

 

Còn phía Văn Tranh thì đổi chuyến bay, vì cực quang xuất hiện, anh cũng không chắc có chuyện gì xảy ra, nên cố tình ở lại thêm một ngày.

 

Nhưng ngày ở lại này anh cũng không lãng phí, sáng sớm đã trả phòng, rồi biến mất trong dòng người.

 

Văn Tranh nhớ rằng, ngay huyện bên cạnh thị trấn nhỏ này có một thế lực vũ trang phi pháp, thường xuyên buôn bán người và ma túy, từng giao tranh nhiều lần với quân chính phủ địa phương, nhưng quân chính phủ không làm gì được, thậm chí còn từng đề nghị Tung Của hỗ trợ.

 

Nếu không phải tận thế ập đến, nhiệm vụ tiếp theo của Văn Tranh chính là đến đây.

 

Bây giờ cũng không muộn, anh có thể tiện tay mà 'đánh lén' một chuyến.

 

'Đánh lén' của Văn Tranh hơi lớn một chút: không chỉ vét sạch kho vũ khí của bọn chúng, trước khi rời đi còn tốn ít xăng, phóng hỏa đốt sạch cánh đồng thuốc phiện bên ngoài.

 

Rõ ràng có thể đến lặng lẽ và đi lặng lẽ, nhưng anh nhất định phải đốt một mồi lửa, mà xăng dùng để đốt còn là xăng lấy trộm từ kho của chúng.

 

Nghe tiếng chửi rủa và la hét sau lưng, Văn Tranh lặng lẽ chui vào rừng, biến mất không tung tích. Còn những kẻ ẩn náu trong các điểm tối trong rừng, đã sớm bị anh một nhát dao cắt đứt cổ họng.

 

Lần này Văn Tranh không chần chừ nữa, sau khi rút lui hơn 10 km, anh lấy ra một chiếc xe Jeep ăn cắp từ bọn chúng, xóa sạch ký hiệu và biểu tượng trên xe, rồi phóng thẳng đến sân bay quốc tế gần nhất.

 

Hoa Nhan không biết Văn Tranh ở lại Miến Điện thêm một ngày và còn làm một vụ lớn bên đó. Lúc này cô đang ngồi trong phòng khách vừa ăn tôm hùm đất vừa thỉnh thoảng chú ý động tĩnh bên ngoài.

 

Cả ngày trôi qua, mưa lớn vẫn chưa đến.

 

Hoa Nhan đã 'phật' rồi, cả người bình thản, thậm chí mang tâm thế 'cứ vừa ăn ngon vừa lặng lẽ chờ nó đến'.

 

Chờ thêm hai ngày nữa, Văn Tranh đã đến nước Sa, và tối hôm đó có thể đi lấy hàng, nhưng Hoa Nhan vẫn không thấy mưa lớn.

 

Nhân lúc Văn Tranh nghỉ ngơi trong khách sạn chờ đêm xuống, hai người gặp nhau trong không gian để trao đổi.

 

Văn Tranh nói, nếu mưa lớn mãi không đến, sau khi lấy hàng anh sẽ không về nhà vội, dù sao đã ra ngoài rồi, bây giờ mỗi lần ra ngoài không dễ, chi bằng để anh 'đi dạo' thêm vài vòng bên ngoài.

 

Hoa Nhan nghĩ đến đống vũ khí và vật tư thêm vào trong kho, dùng đầu ngón chân cũng biết Văn Tranh 'đi dạo' thêm sẽ gây ra chuyện gì.

 

Nhưng Hoa Nhan không ngăn cản, dù sao ra ngoài một lần thực sự không dễ, mưa lớn cứ chưa đến, chi bằng để anh ở bên ngoài 'gây họa', đến khi mưa hoặc thiên tai khác đến thì anh về nhà cũng không muộn.

 

Hai bên đạt được đồng thuận. Tối hôm đó, sau khi Văn Tranh lấy hàng, anh như một con Husky không dây cương, hoàn toàn thả mình tự do.

 

Văn Tranh mua vé máy bay từ nước Sa bay sang nước Mỹ ngay trong đêm, lên máy bay đúng giờ.

 

Trên đường tới sân bay, Hoa Nhan đã chuyển nốt số tiền còn lại cho Ali Mu.

 

Còn về nước Mỹ, Văn Tranh đã liên hệ trước với tay buôn vũ khí ở chợ đen lần trước, đặt thêm một đơn hàng trị giá 50 tỷ.

 

Chỉ có điều gần đây nước Mỹ không ổn định, không biết từ đâu lan truyền tin đồn về ngày tận thế, trên đường phố đầy người biểu tình, thậm chí còn xảy ra đập phá và cướp bóc.

 

Ngày Văn Tranh đến nước Mỹ, anh đã tận mắt chứng kiến một vụ cướp bóc.

 

Văn Tranh ngồi trong taxi, mắt nhìn về phía xa nơi xảy ra vụ cướp, có lẽ... anh cũng có thể học theo?

 

Văn Tranh chia sẻ ý định này với Hoa Nhan, Hoa Nhan trả lời anh bằng một chuỗi dấu chấm lửng, rồi ngay sau đó thêm một câu 'Chú ý an toàn'.

 

Rõ ràng Hoa Nhan cũng đã 'thả rông' anh hoàn toàn.

 

Văn Tranh nhìn câu 'Chú ý an toàn', khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.

 

Đến khách sạn đã đặt trước, Văn Tranh trước tiên liên hệ với người bán, xác định thời gian, và sau khi chuyển một phần tiền đặt cọc, đối phương nhanh chóng gửi tới một địa chỉ và mật mã.

 

Văn Tranh liếc nhìn, cất điện thoại, gọi cho lễ tân khách sạn gọi đồ ăn, rồi nhắm mắt lại, vừa chờ đồ ăn mang tới vừa nhanh chóng lên kế hoạch đường đi trong đầu.

 

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ trước đây, anh đã ghi nhớ vài kho tiếp tế chiến lược ở Mỹ, trong đó có một cái gần đây.

 

Tuy anh rất muốn ghé thăm tất cả những kho mình biết, nhưng mấy cái kia xa quá.

 

Văn Tranh đành chấp nhận lựa chọn thứ yếu, bỏ qua các mục tiêu xa, chỉ lấy cái gần nhất này.

 

Kho tiếp tế chiến lược của một quốc gia không dễ xâm nhập như kho của mấy thế lực vũ trang phi pháp: chỉ riêng mật mã cửa vào đã có vài trăm tổ hợp, lại còn thay đổi theo từng khoảng thời gian.

 

Nhưng loại mật mã này Văn Tranh cũng không phải chưa từng phá giải, anh có kha khá 'dụng cụ phạm tội' trong tay, chỉ cần một chút thời gian giải mã. Nhưng sau khi phá được mật mã cửa, bước vào bên trong mới là lúc cần chú ý và cảnh giác nhất.

 

Thời gian, lộ trình, và đường lui, anh đều phải lên kế hoạch kỹ lưỡng, nếu không một khi thất bại, anh chỉ còn cách thu kho chiến lược rồi lập tức trở về không gian, còn ý định 'đi dạo' kia cũng chỉ còn nước bỏ.

 

Để có thể đi dạo khắp nơi, nên nói thế nào anh cũng không được thất bại.

 

11 giờ đêm.

 

Văn Tranh đến gần nhà kho ngoại ô, trước tiên cẩn thận kiểm tra xung quanh có người trốn không, sau khi xác nhận không có ai, mới xuất hiện đi tới cửa kho, nhanh chóng nhập mật mã mở cửa.

 

Vào bên trong, Văn Tranh lại lấy máy dò siêu nhỏ ra, quét toàn bộ kho, không phát hiện camera ẩn hay thiết bị theo dõi, liền bắt đầu thu hàng ngay.

 

Thu xong hàng, Văn Tranh khóa cửa kho, lái xe nhanh chóng rời đi trong đêm, nhưng không quay về khách sạn theo đường cũ, mà thẳng tiến đến kho chiến lược mà anh biết.

 

Kho chiến lược này là dạng kho ngầm ẩn, nhìn từ bên ngoài chỉ là một nhà kho tư nhân lớn, nhưng bên dưới có một tầng hầm khổng lồ.

 

Bên ngoài không có người canh gác, vì là loại ẩn náu, nên để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết, họ cũng không bố trí nhân viên bảo vệ.

 

Nhưng nếu nghĩ vậy mà có thể đường hoàng xông vào, thì chết lúc nào không hay.

 

Bên ngoài kho đúng là không có người canh, nhưng xung quanh đều có camera và báo động ẩn.

 

Một khi có người xâm nhập vào khu vực giám sát, báo động sẽ reo ở đầu bên kia, người giám sát sẽ phát hiện ngay, và chỉ trong vài phút, một lượng lớn quân đội sẽ xuất hiện bao vây nơi này.

 

Văn Tranh lấy ra một chiếc máy tính siêu nhỏ dùng trong các nhiệm vụ trước, nhanh chóng xâm nhập hệ thống phòng thủ ở đây, đóng băng hình ảnh từ camera vào thời điểm hiện tại, đồng thời gây nhiễu tất cả các thiết bị báo động xung quanh.

 

Sau khi hack xong hệ thống phòng thủ, Văn Tranh thay một bộ quần áo che kín từ đầu đến chân, kính nhìn đêm, và mặt nạ, rồi nhanh chóng băng qua khu vực giám sát, mở khóa trực tiếp vào trong kho.

 

Bên trong kho cũng có camera và báo động, nhưng Văn Tranh đã gây nhiễu từ bên ngoài, nên anh không lo vào sẽ chạm báo động.

 

Cánh cửa kho bên ngoài chỉ là ngụy trang, cửa vào thật sự nằm dưới một máy công cụ lớn.

 

Văn Tranh nhẹ nhàng đẩy máy công cụ ra, rồi lấy dụng cụ bắt đầu giải mã.

 

Anh chỉ có nửa tiếng đồng hồ, một khi quá thời gian, biện pháp gây nhiễu vừa thực hiện sẽ bị phát hiện, đồng thời kích hoạt báo động.

 

Vì vậy Văn Tranh lặng lẽ nhìn những con số nhảy trên thiết bị giải mã, trong lòng dù muốn nó nhanh hơn, nhanh hơn nữa, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như không.

 

Bảy phút sau, mã giải thành công.

 

Một tấm sàn kêu cạch một tiếng, từ từ mở ra, lộ ra bậc thang dẫn xuống dưới.

 

Văn Tranh không chút do dự nhanh chóng chui xuống, rồi vừa cẩn thận quan sát xung quanh vừa dùng máy tính thực hiện một lần gây nhiễu xâm nhập thứ hai.

 

Cho đến khi xuống sâu gần 10 mét, trong kính nhìn đêm xuất hiện những đường viền xanh lục rộng lớn.

 

Những đường viền xanh đó chính là đủ loại vật tư chiến lược tích trữ trong hầm.

 

Không chỉ có vũ khí đạn dược với số lượng lớn, còn có xe chiến đấu, máy bay, cùng một lượng lớn lương khô và các loại đồ hộp.

 

Văn Tranh không có thời gian để xem xét chi tiết, hễ thấy thứ gì là anh thu hết vào kho trong không gian.

 

20 phút thực sự không đủ để Văn Tranh thu hết những thứ này, nhưng Văn Tranh đúng là một kẻ tàn nhẫn: để có thể thu toàn bộ vào không gian, anh gần như vận dụng tối đa khả năng thu cách không trong phạm vi 15 mét, và thực sự trong 20 phút đã thu sạch một kho chiến lược rộng lớn.

 

Văn Tranh thở dốc một hồi, rồi không quản gì nữa, xoay người chạy ngược trở ra.

 

Ngay khi vừa mở cửa kho, biện pháp gây nhiễu mất hiệu lực, báo động vang lên.

 

Nhưng Văn Tranh như một con báo, ngay lúc báo động chạm vào đã lao vọt ra ngoài. Tranh thủ lúc đại đội quân chưa tới, anh còn vài phút chạy thoát, Văn Tranh chạy từng giây từng phút.

 

Rõ ràng, kế hoạch của Văn Tranh không có sơ hở, anh đã chạy thành công và trốn thoát khỏi cuộc truy tìm.

 

Sau khi tránh khỏi vòng vây, cách hiện trường vài km, Văn Tranh lái một chiếc xe cổ ăn cắp, lắc lư tiến về cảng Mỗ Ước.

 

Anh còn phải làm một vụ lớn nữa trước khi trời sáng.

 

Cảng Mỗ Ước, một trong những cảng lớn nhất nước Mỹ, chất đống hàng nghìn hàng vạn container hàng hóa, không thể đếm xuể.

 

Xâm nhập gây nhiễu hệ thống giám sát ở đây dễ dàng hơn kho chiến lược vừa rồi nhiều: bên kia chỉ gây nhiễu được nửa tiếng, còn ở đây anh có thể gây nhiễu cho đến khi trời sáng rõ, lúc họ phát hiện hình ảnh giám sát và thời tiết bên ngoài không khớp nhau.

 

Sau khi dễ dàng hack hết camera của cảng và khu vực lân cận, Văn Tranh lập tức bắt đầu thu dọn các container chất đống ở đây.

 

Anh không thèm nhìn bên ngoài container dán nhãn chứa gì, cứ thu hết tất cả, sau này khi rảnh rỗi, anh và Nhan Nhan ở trong không gian không có việc gì làm thì mở container chơi, coi như đoán hộp mù.

 

Cảng này có rất nhiều container, Văn Tranh phải đến tận khi trời tờ mờ sáng mới thu xong lô cuối cùng.

 

Anh nheo mắt nhìn chiếc tàu chở hàng đậu ngoài khơi không xa, thực ra rất muốn thu luôn, nhưng không còn thời gian, đành tiếc nuối bỏ qua.

 

Khi rời cảng, anh vứt chiếc xe cổ đã lái tới tại chỗ, rồi chạy được một đoạn lại lấy ra một chiếc xe bán tải ăn cắp, tiếp tục lắc lư rời khỏi nơi này.

 

Đi thêm một đoạn, anh lại bỏ xe giữa đường, trước khi bỏ xe thì thay một bộ quần áo khác, rồi mới xuống xe đi bộ rời đi.

 

Hôm đó, nước Mỹ nổ tung.

 

Tin tức về vụ trộm kho chiến lược bị chỉ huy quân sự cấp cao giấu nhẹm, nhưng chuyện một đêm mất tích bao nhiêu container ở cảng Mỗ Ước thì không thể giấu nổi.

 

Trong lúc nước Mỹ khắp nơi giới nghiêm truy tìm, Văn Tranh đã ở trong sân bay, lúc này đang lấy vé chuẩn bị lên máy bay.

 

Còn về nơi anh sẽ đến tiếp theo, Hoa Nhan sau khi nhận được tin nhắn của anh, khóe miệng suýt co giật.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích