Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Ập Đến Tôi Tích Trữ Vật Tư, Chỉ Muốn Lén Nút Sống Đến Già > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56: Rảnh rỗi hiếm hoi.

 

Hoa Nhan khóa cửa lớn rồi vào nhà.

 

Ngẩng đầu lên đã thấy Tiểu Bạch và Tuyết Bảo ở đầu cầu thang tầng hai đang lấp ló nhìn xuống, cái bộ dạng lén lút đó khiến cô bật cười.

 

Cô vẫy tay với hai đứa: “Xuống đây đi.”

 

Tiểu Bạch và Tuyết Bảo trước sau đi xuống, hai đứa vòng quanh Hoa Nhan, ra vẻ muốn nhào vào người cô nhưng lại không dám.

 

Hoa Nhan làm như không thấy, tối qua hai nhóc này chơi với cô hưng phấn quá, nhất thời không kiểm soát được đồng thời nhào vào cô, kết quả là đè cô ngã, nếu không phải phòng khách trải thảm thì chắc chắn gáy cô sẽ nổi cục u.

 

Tiếng ngã lớn đến nỗi Văn Tranh từ trong bếp lao ra, rồi Tiểu Bạch và Tuyết Bảo bị Văn Tranh thuyết giáo một hồi.

 

Chắc lúc đó mặt mũi và giọng điệu của Văn Tranh dữ quá, Tiểu Bạch và Tuyết Bảo đều bị dọa, nên giờ nhớ bài, chỉ dám vòng quanh Hoa Nhan, không dám nhào vào người cô nữa.

 

Nhưng nhìn bộ dạng Tiểu Bạch và Tuyết Bảo thận trọng vòng quanh mình, Hoa Nhan lại thấy không nỡ, liền dắt hai đứa vào không gian, thả chúng vào rừng để tự chơi.

 

Thả Tiểu Bạch và Tuyết Bảo ra ngoài chơi xong, Hoa Nhan tự xách một cái giỏ đến khu đất đen.

 

Trước hết là xem lúa nước trồng trên đó.

 

Đất đen đúng là đỉnh, 50 mẫu lúa nước không những sống được mà còn phát triển rất đáng mừng.

 

Lại đi xem khoai lang và khoai tây, cũng lớn rất tốt.

 

Ngoài ra còn đi xem thửa thuốc 10 mẫu, cũng tràn đầy sức sống.

 

Trên mặt Hoa Nhan hiện ra nụ cười, bỗng nhiên dâng lên một cảm giác thành tựu.

 

Xem xong các loại cây trồng, cô xách giỏ đến khu 'vườn cây ăn quả', khu vườn chưa đến 2 mẫu, tuy nhỏ nhưng chủng loại cây ăn quả trồng thì đủ loại.

 

5 cây vải đã ra trái, mỗi cây vải có giống khác nhau.

 

Hoa Nhan hái mỗi cây một ít, rồi quay ra phía sau.

 

Phía sau là cây đào, những quả đào mọng nước lại hồng, vừa đi đến đã ngửi thấy mùi thơm ngọt.

 

Hoa Nhan chỉ hái 4 quả đào, rồi quay sang hái nhãn.

 

Đi một vòng dưới các cây ăn quả khác nhau, khi ra, giỏ trên tay Hoa Nhan đã đầy.

 

Xách một giỏ đầy trái cây về biệt thự, Hoa Nhan trực tiếp vào bếp, rửa sạch trái cây, lấy một nửa ra đĩa, nửa còn lại cô gọt vỏ bỏ hạt, rồi cho vào máy xay sinh tố xay nước ép.

 

Sau khi xay xong, cô lấy từ kho không gian ra loại chai thủy tinh chuyên đựng đồ uống đã mua trên mạng, lấy liền 10 chai, rồi cho nửa chai đá viên vào mỗi chai, đổ nước ép đã xay vào, cuối cùng vặn chặt nắp chai, bỏ vào khu 'đồ uống' trong kho không gian, để tiện lúc muốn uống có thể lấy ra bất cứ lúc nào.

 

Rửa sạch máy xay sinh tố, Hoa Nhan bưng đĩa trái cây ra ngoài tìm Văn Tranh.

 

Văn Tranh vẫn nằm trên ghế ngoài sân, Hoa Nhan đi qua không lên tiếng, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh anh, rồi một tay bưng đĩa, một tay cầm nĩa nhỏ xiên một miếng trái cây đưa đến môi Văn Tranh.

 

Văn Tranh khẽ cười, không mở mắt, trực tiếp há miệng để Hoa Nhan đút cho.

 

Hai người, một người đút, một người nhắm mắt ăn, chẳng mấy chốc đã đút hết nửa đĩa.

 

Văn Tranh: “No rồi.”

 

Hoa Nhan nhìn nửa đĩa còn lại, không lãng phí, liền tự mình ăn hết.

 

Vừa ăn vừa nói với Văn Tranh: “Lúc nãy nhân viên cộng đồng đến đăng ký.”

 

Văn Tranh vừa tập trung vừa nói chuyện với cô: “Rồi sao?”

 

“Người họ chuyển đi không phải đưa đến căn cứ ở khu đại học, mà đưa đến trại tạm cư trên núi Bảo Tháp.”

 

Văn Tranh ngạc nhiên, “Ủa, sao lại đưa đến đó? Căn cứ an toàn chưa chuẩn bị mở ngay à?”

 

“Chắc vậy.” Hoa Nhan ăn một miếng đào, nói: “Chắc phải đợi đến khi cực hàn mới bắt đầu mở căn cứ. Lúc nãy nhân viên cộng đồng còn hỏi chúng ta có muốn chuyển không, em từ chối rồi.”

 

Văn Tranh không nhịn được cười: “Cư dân tầng thượng như chúng ta chẳng cần chuyển, nếu chỗ này mà ngập thì bên núi Bảo Tháp cũng không giữ được.”

 

“Em cũng nói với nhân viên thế đấy.” Hoa Nhan nói: “Bây giờ chỗ nào cũng ngập, sau này muốn mua đồ phải liên hệ với nhân viên cộng đồng, họ sẽ ghi lại rồi đi mua tập trung, sau đó sẽ có người giao đồng loạt.”

 

“Em nghĩ sau này chúng ta cũng phải mua ít đồ, chứ cứ không mua thì không ổn lắm.”

 

Văn Tranh “ừ” một tiếng: “Đúng vậy.”

 

“Nhân viên của một cộng đồng có bao nhiêu người, mà khu dân cư trong một cộng đồng lại nhiều thế, em đoán chẳng bao lâu nữa họ sẽ tuyển tình nguyện viên.” Hoa Nhan nói: “Giống như người chạy việc hay tài xế giao hàng, chúng ta nhờ họ mua đồ thì phải trả phí giao hàng, còn phí giao hàng đó là lương của các tình nguyện viên.”

 

“Cũng có thể có quân đội tham gia giao hàng.” Văn Tranh nói: “Quân dân hợp tác, như vậy có thể chăm sóc được nhiều người hơn, cũng ngăn chặn được bạo động xảy ra do những người không thể ra ngoài mà trong nhà không còn lương thực.”

 

Hoa Nhan ăn hết trái cây trên đĩa, quay lại nhìn Văn Tranh, thấy anh nhắm mắt, một bộ dạng không phòng bị, cô nghịch ngợm nhanh chóng chùi lên mặt anh một lượt, đem nước trái cây dính trên môi lau hết lên mặt anh.

 

Thấy Văn Tranh mở mắt nhìn, Hoa Nhan lập tức cười chạy đi.

 

Văn Tranh mỉm cười nhìn cô, không gọi cô lại, chỉ nói: “Nhan Nhan, có nghe câu ‘chạy được thân chạy không khỏi chùa’ không?”

 

Hoa Nhan chẳng quan tâm chạy được hay không, miễn là sau khi làm việc xấu, bây giờ chạy thoát là được.

 

Biết Văn Tranh bây giờ không rảnh để xử mình, Hoa Nhan không sợ hãi về biệt thự, trước rửa đĩa trái cây, rồi từ từ đi ra ngoài, đứng cách Văn Tranh 10 mét, nói với anh: “Em ra biển chơi đây, anh từ từ dọn kho nhé.”

 

Nói xong, không đợi Văn Tranh mở miệng, Hoa Nhan một cái chớp mắt đã ra biển.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích