Chương 89: Tôi chỉ biết tự hào và kiêu hãnh vì cháu.
Cụ già kích động vô cùng, dù đã uống thuốc trước, nhưng vẫn khiến Văn Tranh và mọi người thót tim, sợ cụ quá xúc động mà xảy ra chuyện.
Nhìn cụ thở hổn hển vì tức giận, Văn Tranh vội vàng tiến lên dỗ dành, vừa xoa ngực cho cụ, vừa ra hiệu cho Tần Hiểu đang co rúm trong góc im như gà, bảo cậu ta mau đi rót cốc nước ấm.
Tần Hiểu cũng nhanh trí, nhận được ám hiệu của đội trưởng, liền cuống quýt chạy đi rót một cốc nước nóng mang tới.
Văn Tranh một tay vẫn xoa ngực cho cụ, tay kia nhận lấy cốc nước, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Đừng giận nữa, đừng giận nữa nhé, vì một lũ súc sinh mà tức hỏng người thì có đáng không nào. Nào, cụ uống ngụm nước ấm cho hạ hỏa."
Cụ già vốn đang tức không muốn uống, kết quả Văn Tranh trực tiếp đưa cốc lên tận miệng cụ, cụ đành hừ một tiếng, uống hai ngụm nước ấm.
Cũng phải nói, hai ngụm nước ấm vào bụng xong, lửa giận của cụ cũng nguôi đi một chút.
Nhưng chỉ một chút thôi.
Đợi cụ dịu lại, lại đập bàn đánh rầm rầm, giận dữ: "Đây là lúc nào rồi, quốc gia đã phá phủ chìm thuyền, đặt cược tất cả, vậy mà còn có kẻ dám vào giờ phút này kéo chân quốc gia sao!"
Nói xong lại trừng mắt nhấy mấy người Đoàn trưởng Triệu, "Mấy cậu nghe đây, tôi mặc kệ thằng hỗn láo đó là em vợ ai, chỉ cần nó làm, tôi dám giết nó."
Mấy người Đoàn trưởng Triệu lập tức cứng đờ sống lưng, tất cả đều ngẩng đầu ưỡn ngực đứng thẳng tắp.
Cụ già: "Triệu Minh Viễn."
Đoàn trưởng Triệu 'bốp' một tiếng đứng nghiêm: "Có mặt."
Cụ già: "Anh lập tức dẫn đủ người đến Nam Sơn thú trường, cho tôi dẹp sạch đám súc sinh đó. Cần mang bao nhiêu người, bao nhiêu vũ khí, tự anh liệu, yêu cầu duy nhất của tôi là cứu được những người dân trên núi, không được để một người dân nào bị thương, còn về đám súc sinh đó, để lại mấy tên cầm đầu mang về, còn lại một tên cũng không chừa."
"Rõ, thủ trưởng." Đoàn trưởng Triệu hô to xong, quay người chạy nhỏ ra ngoài.
Đợi Đoàn trưởng Triệu đi rồi, ánh mắt cụ già nhìn về mấy người khác: "Tiểu Tưởng."
Tưởng Khải Minh cũng lập tức đứng nghiêm: "Thủ trưởng dạy bảo."
"Dẫn người của anh, cầm giấy thông báo họ từng đưa cho anh, đợi Triệu Minh Viễn và mọi người về xong, anh lập tức đi bắt người về cho tôi. Nếu bên đó có ai dám cản, toàn bộ tạm giam giải về."
Tưởng Khải Minh lập tức đáp một tiếng, sau Đoàn trưởng Triệu cũng vội vàng quay người ra khỏi lều.
Còn về phần Chu Thành và Diêm Phong còn lại, khi cụ già nhìn sang thì đã chủ động lên tiếng.
Chu Thành: "Thủ trưởng, tôi lập tức để người của trinh sát doanh tìm ra đồng bọn của hắn, chứng cứ gì cũng sẽ thu thập đầy đủ."
Diêm Phong cũng nói: "Người của tôi phụ trách truy tìm mấy ông chủ thú trường đó, đảm bảo bắt sống mang về."
Cụ già gật đầu: "Chúng ta tuy mạnh tay với người của quan phương, nhưng cũng phải chiếm một chữ 'lý', đợi chứng cứ tìm đủ cả rồi, tôi cũng muốn xem bên đó có ai dám tới nói chuyện giùm không."
Văn Tranh dựa vào bàn, lạnh nhạt lên tiếng: "Người nói giùm chắc chắn có, nhưng ai dám nói giùm thì cùng điều tra luôn đi."
Cụ già nghe vậy nhìn anh, Văn Tranh cười nhẹ: "Tình huống này mà còn dám nói giùm, hoặc là người trong cuộc thậm chí kẻ tham dự, hoặc là con chó săn muốn bán tốt cho nhà họ Phương. Dù là loại trước hay loại sau, để những kẻ này tiếp tục ở lại quan phương, thậm chí tham gia quản lý và xây dựng Thục Thành, chẳng phải chuyện tốt lành gì."
Văn Tranh bình tĩnh nhìn cụ, dịu dàng nói: "Cụ à, tuy cụ không sợ nhà họ Phương ở Yên Kinh, nhưng chuyện này cũng không thể một mình cụ gánh. Cho nên, đợi bác Triệu mang người và chứng cớ về, cụ lập tức liên lạc với Yên Kinh đi, khỏi để chúng ta xa Yên Kinh, để mấy kẻ tiểu nhân ở Yên Kinh bôi nhọ cụ."
"Cụ là người đứng đầu quân khu Thục Thành, lại là một trong những chủ sự của toàn bộ chiến khu Tây Nam, tầm quan trọng của cụ không cần nói nhiều, không thể vì mấy thứ cặn bã mà bị kẻ tiểu nhân hãm hại."
Cụ già cả đời cương trực, gang thép, mấy chuyện trên quan trường không phải không hiểu, chỉ là không thèm làm.
Nhưng cụ cũng hiểu, cụ không làm mấy chuyện mờ ám, nhưng người khác không phải không dùng mấy thủ đoạn đó đối phó cụ.
Như Văn Tranh nói, cụ muốn giữ vững hậu phương Thục Thành, thì không thể xảy ra sai sót nào, đặc biệt là vào thời điểm này, một khi cụ xảy ra chuyện, trước không nói tới cả Tây Nam, thứ nhất gặp vấn đề chính là Thục Thành.
Cụ già trầm mặc một lát, dài thở dài: "Đợi tiểu Triệu mang người và chứng cớ về, tôi sẽ lập tức liên lạc với bên Yên Kinh."
Có câu này của cụ, Chu Thành và Diêm Phong cũng yên tâm, họ chỉ sợ cụ tính tình bướng bỉnh, tự mình xử lý sự việc, lỡ sau này bị người trong Yên Kinh trả thù, thì hối không kịp.
Chu Thành và Diêm Phong yên tâm rời đi, Tần Hiểu co rúm trong góc cũng muốn chạy theo.
Nhưng cậu ta chưa kịp chạy ra, đã bị Văn Tranh gọi lại: "Tần Hiểu."
Tần Hiểu mặt nhăn nhó dừng lại, cứng đờ quay đầu nhìn lại.
Vừa nhìn mới thấy, không chỉ Văn Tranh nhìn cậu ta, mà cả cụ già cũng nhìn chằm chằm.
Đầu Tần Hiểu tê dại, chỉ có thể trong lòng chửi thầm một tiếng, rồi cười cứng ngắc: "Sao vậy đội trưởng?"
Lúc này cơn giận của cụ già cũng tan gần hết, đâu thể không nhận ra thằng nhỏ này đang sợ mình, nhưng cụ thích nhất là nhìn mấy thằng nhóc này sợ hãi cái dáng hèn nhát.
Thế là cụ già vẻ mặt cười như không cười nhìn chằm chằm Tần Hiểu, làm cậu ta da đầu tê dại.
May mà Văn Tranh còn có tình chiến hữu, cười hì hì nhắc: "Cậu đi qua bác sĩ Lý một chuyến, thu xếp ổn thỏa cho luật sư Thích và mọi người, rồi thay tôi nói với Nhan Nhan một tiếng, bảo em ấy một lát nữa tôi quay lại tìm cô ấy."
Tần Hiểu nghe vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nụ cười cũng chân thành hơn nhiều, vội vàng nói: "Rõ, em nhất định sẽ thu xếp ổn thỏa cho luật sư Thích và mọi người." Còn đặc biệt thêm vào câu: "Dù sao cũng nhờ họ, chúng ta mới biết chuyện Nam Sơn thú trường, luật sư Thích vì việc này còn bị thương nặng như vậy."
Quả nhiên, Tần Hiểu vừa dứt lời, cụ già đã nghiêm túc hỏi: "Sao thế? Có dân thường bị thương vì việc này à?"
Tần Hiểu lúc này không còn sợ cụ già nữa, liền 'hời' một tiếng, như đổ đậu kể ra hết mọi chuyện.
"Thủ trưởng, cụ không biết, nếu không nhờ luật sư Thích thì chuyện Nam Sơn thú trường này chúng ta chưa chắc đã biết đâu. Không lâu trước, luật sư Thích các cô ấy đụng độ với đám người Nam Sơn thú trường, bọn chúng thấy hai cô gái xinh đẹp liền muốn bắt chúng."
"Nhưng các cô ấy tất nhiên không chịu, thế là đánh nhau với bọn chúng, rồi một trong hai cô, là luật sư Thích, đã che chắn cho đồng đội và trúng một mũi tên. Bọn chúng dùng cung composite đấy, vai phải của luật sư Thích bị bắn xuyên thẳng. May mà các cô ấy quen đội trưởng, nhân cơ hội cầu cứu đội trưởng. Nếu bị bắt về, hậu quả không dám nghĩ tới."
Sắc mặt cụ già lại khó coi, nhưng vẫn nói: "Là hai cô gái dũng cảm, anh bảo bên quân y viện chữa trị tử tế cho người ta, tuyệt đối không được cẩu thả."
Tần Hiểu gật đầu, cười hì hì nói: "Thủ trưởng yên tâm, cụ không nói em cũng sẽ làm thế, vì mấy ngày trước chia cho chúng ta nhiều vật tư như vậy cũng chính là họ."
Việc này cụ già chưa biết, nghe vậy ngạc nhiên hỏi: "Chia vật tư cho chúng ta?"
Tần Hiểu gật đầu: "Đúng, luật sư Thích các cô ấy tìm thấy một kho vật tư lớn ở Thiên Đãng Sơn, toàn bộ là gạo mì dầu lương thực, thế là họ liên hệ em, em dẫn người mang về. Cả một kho đấy, họ chia cho chúng ta tám phần."
Cụ già chậm rãi 'ồ' một tiếng, cười: "Sao họ lại liên hệ được với anh? Có quen anh không?"
Cụ già cũng không dễ lừa, trực tiếp bắt được trọng điểm, chỉ có điều trọng điểm này cụ già bắt lệch rồi.
Cụ già cười híp mắt hỏi: "Chẳng lẽ một trong hai người là người yêu của anh?"
Trong quân đội, không chỉ lãnh đạo trực tiếp mới thúc giục chuyện cưới xin, cụ già thực ra cũng là một trong số đó, sở thích nhất của cụ là tìm đối tượng cho mấy cậu trai trẻ trong quân, đặc biệt lo mấy đứa dã man này không ai lấy.
Kết quả Tần Hiểu vội xua tay, không ngần ngại bán đứng Văn Tranh: "Không không không, chắc chắn không phải, em cũng lần đó mới quen họ. Chủ yếu là lúc ấy đội trưởng cũng ở đó, nên mới liên hệ được em."
Dứt lời, vẻ mặt chờ mong của cụ già lập tức hụt hẫng, nhưng nhanh chóng lại chờ mong: "Không phải cũng không sao, gặp được cô gái tốt thì đừng nhát, bây giờ không phải, thì em đi theo đuổi, đuổi được chẳng phải thành người yêu em sao."
Tần Hiểu suýt lắc rụng đầu: "Đừng đừng đừng, người ta có người yêu rồi."
Ô hô.
Kỳ vọng của cụ già hoàn toàn rơi xuống, hận sắt không thành thép nói với Tần Hiểu: "Cút mau, nhìn cái bộ dạng vô tích sự này đã tức."
Tần Hiểu bị mắng mà còn vui, cuống quýt bỏ chạy.
Đợi Tần Hiểu đi rồi, trong lều chỉ còn lại cụ già và Văn Tranh.
Cụ già nhìn Văn Tranh dáng vẻ lười biếng, như không có xương, lại nổi giận: "Biết là đến gặp ta, sao không dẫn cả vợ nhỏ đi theo?"
Vừa nãy ông nghe thấy, cô bé đó đang ở quân y viện.
Văn Tranh không hề sợ cụ, cười nhăn nhở: "Chẳng phải đột xuất quá sao, lần sau nhất định dẫn Nhan Nhan đến thăm cụ."
Cụ già không vui trừng mắt: "Còn lần sau gì nữa, bây giờ có thể đi được mà."
Cụ đã bao nhiêu năm không gặp cô bé đó rồi, lần cuối gặp, cô bé mới học cấp ba thôi.
"Được được được, một lát cháu sẽ đi đưa cô ấy đến gặp cụ." Văn Tranh giơ hai tay, đầu hàng: "Thế được chưa ạ?"
Cụ già hài lòng, cụ tỉ mỉ quan sát Văn Tranh, cuối cùng thở dài: "Nói đi, vì sao không về?"
Cụ già cả đời không kết hôn, không con không cái, hiến dâng tất cả cho đất nước, vốn đã tính toán cô độc đến già, ai ngờ năm đó chỉ một cái nhìn đã để mắt tới Văn Tranh khi ấy đến khu quân sự tập luyện.
Lúc ấy Văn Tranh vẫn còn là một thiếu niên không sợ trời không sợ đất, bất kham ngỗ nghịch như một con sói nhỏ, tuổi còn nhỏ mà theo một đám binh lính cùng tập luyện cũng chẳng kém ai, cái dã tính lúc liều mạng, cụ già liền yêu thích con sói nhỏ này ngay từ cái nhìn đầu.
Cho nên năm đó hễ Văn Tranh đến khu quân sự, cụ già nhất định sẽ xuất hiện bên sân tập, đợi cậu tập xong, sẽ vẫy tay gọi cậu, dẫn đi ăn ngon, thậm chí tự tay dẫn cậu đi bắn súng ngắm.
Kết quả cụ già dẫn dắt tiểu Văn Tranh chưa được bao lâu, sau lưng con sói nhỏ lại thêm một cái đuôi nhỏ, là một cô bé vô cùng xinh đẹp dễ thương.
Cụ già nghĩ một con dê cũng chăn, hai con dê cũng chăn, nên dứt khoát đem cả sói nhỏ và đuôi nhỏ của nó cùng dẫn dắt.
Cứ như vậy suốt bao nhiêu năm, cho tới khi Văn Tranh thi đại học vào trường quân đội, sói nhỏ không đến khu quân sự nữa, cả đuôi nhỏ của sói nhỏ cũng không tới.
Dù vậy, cụ già vẫn luôn theo dõi tình hình của Văn Tranh và Hoa Nhan.
Cụ biết con sói nhỏ bị cha nó cưỡng chế đổi nguyện vọng, bị lôi đi học trường quân đội.
Lúc đó cụ còn lo thằng nhỏ phản nghịch phát tác, sẽ chạy ra khỏi trường quân đội, kết quả thằng nhỏ tuy bị ép vào trường quân đội, nhưng lại yên phận ở lại, thậm chí thành tích và biểu hiện trong thời gian học đều xuất sắc nhất.
Cụ cũng biết sau khi sói nhỏ vào trường quân đội, đuôi nhỏ của nó nhảy hai lớp, 16 tuổi đã tham gia kỳ thi đại học, còn đỗ thủ khoa khối tự nhiên, vào trường y hàng đầu trong nước.
Cụ còn biết sói nhỏ vì biểu hiện xuất sắc trong trường, được tuyển đặc biệt vào đội đặc nhiệm.
Cụ đều biết thành tích của sói nhỏ trong đội đặc nhiệm, thậm chí lần sói nhỏ bị thương sau đó, có nặng hay không cũng biết.
Tương tự, năm ngoái sói nhỏ làm nhiệm vụ ở nước ngoài về liền nộp đơn xuất ngũ, cụ già cũng biết.
Nếu không phải cụ nhìn thằng nhỏ lớn lên, tin vào năng lực xử lý của nó, thì ngay khi nó về Thục Thành lần đầu, cụ đã tìm đến tận nơi rồi.
Bất quá bây giờ cũng chưa muộn, cụ già sẽ không chất vấn vì sao nó muốn xin xuất ngũ, cụ tin con sói nhỏ nhất định có nguyên nhân riêng, nhưng cụ vẫn muốn biết nguyên nhân.
Văn Tranh im lặng nhìn cụ già, không thấy trong mắt cụ có sự chất vấn, tức giận hay thất vọng, đôi mắt cụ vẫn mang sự ôn hòa quen thuộc, cùng tình thương ẩn rất sâu.
Văn Tranh từ nhỏ không thân với cha, cũng chưa từng cảm nhận được tình cha trên người ông ấy, tình thương của trưởng bối, ngoài mẹ và ông bà nội cùng ông bà ngoại của Hoa Nhan, thứ cảm nhận được nhiều nhất là từ cụ già trước mắt.
Nhìn ánh mắt ôn hòa của cụ, Văn Tranh tự nhiên không lừa cụ, nên sau một hồi trầm mặc, cúi thấp giọng: "Cụ có biết vì sao quốc gia biết trước được tận thế thiên tai sắp tới không?"
Cụ già ngẩn ra, nhưng rồi nhíu mày, nhìn Văn Tranh: "Liên quan đến cháu?"
"Vâng." Văn Tranh gật đầu: "Là cháu báo cho tướng quân Văn."
Cụ già chấn động: "Làm sao cháu biết được?"
Văn Tranh im lặng một lát, rồi từ từ ngồi xổm bên cạnh cụ, cúi đầu nói: "Vì cháu đã từng trải qua rồi."
Cụ già 'hự' một tiếng đứng bật dậy, nhìn chằm chằm đỉnh đầu Văn Tranh, sau đó cả người loạng choạng, lại đột ngột ngồi xuống.
Cụ già sống gần hết đời, sóng gió gì chưa từng gặp, lại không phải loại già cổ hủ, tự nhiên hiểu được ý câu này của Văn Tranh.
Cụ già đưa tay, run rẩy sờ lên đỉnh đầu Văn Tranh, hồi lâu mới nói: "Nói hết cho cha cháu rồi?"
Văn Tranh 'ừm' một tiếng.
Cụ già hồi lâu cười khổ: "Cháu cũng thật gan nhỉ."
Văn Tranh ngước lên, nhìn cụ cười: "Dù sao cháu cũng là con ruột của ông ấy, mà chuyện này liên quan đến sinh tử của Tung Của, cháu không dám không đánh cược."
Cụ già hít sâu một hơi, nở nụ cười vui mừng: "Đứa ngoan, đây mới là đứa trẻ ngoan của Tung Của chúng ta."
Nhưng giọng nói chuyển hướng, cụ hỏi: "Thế nên cháu xin xuất ngũ là vì cái này?"
"Đúng mà cũng không đúng." Văn Tranh nói: "Cháu cảm thấy mệt mỏi, sống lại một lần cháu chỉ muốn ở bên cạnh Nhan Nhan. Lần trước cháu đến chết cũng không về được, lại không bảo vệ tốt cho cô ấy, lần này cháu chỉ muốn sống vì cô ấy."
Nói xong, Văn Tranh nhìn cụ già, hỏi: "Cụ sẽ thất vọng vì cháu chứ?"
Mắt cụ già đỏ hoe, cụ xoa đầu Văn Tranh, lắc đầu: "Không, ta chỉ biết tự hào và kiêu hãnh vì cháu. Lần trước, cháu xứng đáng với bộ quân phục trên người, lần này, cháu cũng xứng đáng với quốc gia, không ai trách cháu, cũng không ai thất vọng vì cháu. Ngược lại, tất cả chúng ta đều nên cảm ơn cháu, nếu không có cháu, lần này Tung Của sẽ phải chịu tổn thất lớn thế nào không biết."
"Sói nhỏ à, hãy làm điều cháu muốn, ai dám phản đối, ta là người đầu tiên không đồng ý, lần này đến cha cháu cũng không được."
Văn Tranh nhìn cụ già cười, nhớ lại thời niên thiếu, khi ấy Văn Viễn Chinh còn chưa điều về Yên Kinh, mỗi lần cậu chọc giận Văn Viễn Chinh ở khu quân sự, sắp bị đuổi đánh, cụ già đều là người đầu tiên xông ra bảo vệ cậu.
Mỗi lần cụ già chắn trước mặt cậu, bảo vệ cậu như bảo vệ con mình, đồng thời còn có thể mắng cho Văn Viễn Chinh te tua.
Năm đó cụ già bảo vệ cậu cứng cỏi---
"Ông không thích nó nghịch ngợm, tôi thích, con trai có đứa nào không nghịch? Nhưng nó có nghịch cũng biết chừng mực, ông không tin nó nên người, nhưng tôi tin, đứa trẻ này gốc gác chính trực, tương lai nói không chừng còn có tiền đồ hơn cả ông."
"Sói nhỏ của chúng ta học giỏi, đầu óc linh hoạt, nếu ông không muốn đứa trẻ này, tôi muốn."
"Sao có thể không hỏi nguyên nhân đã một mực chửi con đánh con?"
"Nó đánh người thì đã sao? Nó đánh là bọn côn đồ bắt nạt con gái, đánh rồi thì đánh, loại vô lại không học hành, suốt ngày bắt nạt con gái ấy chẳng lẽ không đáng đánh sao?"
"Bắt nạt bạn học? Sói nhỏ, cháu bắt nạt bạn học à?"
"Ồ, là học sinh xấu bắt nạt bạn học, thế thì đánh rồi cũng đáng. Tiểu Văn à, đây là lỗi của ông rồi, sói nhỏ đánh là học sinh xấu bắt nạt bạn, ông làm cha không đến trường chống lưng cho nó, sao còn ngược lại đòi đánh nó?"
"Đi, sói nhỏ, cha cháu cái đồ không biết điều này chúng ta không cần quản, tôi đi với cháu đến trường, chống lưng cho cháu. Tôi muốn xem thử, thầy giáo và hiệu trưởng trường cháu, rốt cuộc làm ăn thế nào, kẻ bắt nạt lại có lý à."
Cụ già bảo vệ năm đó thực sự đã cùng cậu đến trường, không nói làm kinh động thầy giáo và hiệu trưởng, cuối cùng còn kinh động đến lãnh đạo sở giáo dục.
Nhớ lại chuyện cụ già từng bảo vệ mình, Văn Tranh càng cười vui vẻ.
Cụ già nhìn cậu, thấy cậu cười vui vẻ, không biết cậu đang vui gì: "Ngốc à?"
Văn Tranh cười khì: "Không ạ, chỉ là nghĩ tới có cụ làm chỗ dựa, cháu thấy vui."
Cụ già liền khịt một tiếng, rồi cực kỳ ghét bỏ nói: "Mau đứng dậy, còn tưởng mình nhỏ lắm sao, ngồi xổm thế này ra cái gì."
Văn Tranh nghe lời đứng dậy, nhưng vẫn không xương dựa vào bàn.
Cụ già cũng không sửa cậu, chỉ nói: "Đơn xin xuất ngũ của cháu vẫn bị giữ lại đây."
"Cháu biết." Văn Tranh nói: "Tuy không được phê duyệt, nhưng cho cháu một cái cớ 'đang thực hiện nhiệm vụ bí mật, không có lệnh thì không được triệu hồi'."
Cụ già trước 'ồ' một tiếng, cười nói: "Là cha cháu làm đúng không? Lão ta còn có thể làm loại chuyện này cơ à?"
Không trách cụ già nói vậy, dù sao Văn Viễn Chinh đúng là loại người vô tư, chưa từng làm loại chuyện dùng quyền mưu lợi.
Việc duy nhất từng lấy quyền mưu lợi chính là năm đó sửa nguyện vọng thi đại học của Văn Tranh, và bác bỏ đơn xin chuyển về quân khu Thục Thành của Văn Tranh năm đó.
Văn Tranh cũng không biết sự thật, chỉ cho là Văn Viễn Chinh làm, cười khẩy: "Sao ông ấy không thể, cả đời lấy quyền mưu lợi toàn dùng lên người cháu thôi."
Cụ già dở khóc dở cười lắc đầu: "Người ta lấy quyền mưu lợi đều là vớt lợi cho nhà mình, còn hắn thì làm tới mức này, ta chẳng biết nói gì nữa."
Hai ông cháu lại thao thao bất tuyệt, đem vị thượng tướng nào đó ở Yên Kinh ra chỉ trích một hồi.
Bất quá sau khi chửi xong, cụ già lại nhắc nhở Văn Tranh: "Chuyện này người biết hẳn không nhiều, lãnh đạo lớn nhất định đã hạ lệnh phong khẩu. Nhưng cháu cũng đừng nói ra ngoài nữa."
Nói xong lại tiếc hận: "Lúc nãy ta không nên hỏi, cháu cũng không nên nói cho ta."
Nhìn dáng vẻ hối hận của cụ già, Văn Tranh buồn cười nói: "Cháu cả tướng quân Văn cũng dám nói, lẽ nào lại giấu cụ sao?"
Cụ già ngẩn ra.
Văn Tranh cười híp mắt nói: "So với tướng quân Văn, cháu càng tin tưởng cụ hơn nhiều."
Cụ già ngẩn người nhìn Văn Tranh, một lúc sau 'hì' một tiếng, vui vẻ: "Thằng nhỏ, không uổng công thương cháu."
Văn Tranh cười mỉm gật đầu.
Cụ già càng vui, lại hỏi: "Vậy ta hơn cha cháu, đúng chứ?"
Văn Tranh nghe vậy nhịn không được cười, cụ già lại nổi máu thắng thua chết tiệt rồi? Trước đây cụ đã thích so với Văn Viễn Chinh cái này, bây giờ vẫn thích.
Bất quá Văn Tranh vẫn gật đầu: "Chắc chắn rồi, cụ là ai chứ? Là cụ thân nhất của cháu."
Tuy Văn Tranh cố tình dỗ cụ, nhưng lời này cũng không phải nói dối.
So với Văn Viễn Chinh, vị trí của cụ già trong lòng cậu đúng là cao hơn.
Lúc trước nếu không phải sợ đối mặt với sự chất vấn của cụ, cũng sợ thấy cụ lộ ra vẻ thất vọng với mình, thì Văn Tranh đâu có một mực không dám đến gặp cụ.
Bất quá may mà, cụ già vẫn như năm đó, luôn bảo vệ cậu, tin tưởng cậu.
Đợi Văn Tranh dỗ cụ già vui vẻ xong, cậu mới nói: "Bây giờ trời sáng rồi, hay là cụ nghỉ một lát? Cháu nghe cậu lính gác ngoài kia nói, cụ 2 giờ đã dậy, tới giờ vẫn chưa nghỉ."
Cụ già vốn muốn nói không mệt, nhưng Văn Tranh nói tiếp: "Cụ tự biết sức khỏe mình mà. Bây giờ thiên tai mới bắt đầu, cụ không chú ý sức khỏe, sau này làm sao? Cụ là chỗ dựa duy nhất của cháu, nếu cụ ngã xuống, sau này còn ai bảo vệ cháu?"
Cụ già nghẹn lời, Văn Tranh tiếp tục: "Cụ nghỉ trước đi, chiều cháu dẫn Nhan Nhan đến gặp cụ, quên chưa nói với cụ, cháu và Nhan Nhan đã kết hôn rồi, có phải cụ nên chuẩn bị một món quà cho Nhan Nhan không?"
Cụ già lúc này ngồi không yên: "Thằng khốn, kết hôn sao không nói sớm, bây giờ cháu đòi quà, ta đi đâu chuẩn bị. Đồ khốn, không đáng tin!"
Thấy cụ già nóng vội sắp nổi cáu, Văn Tranh lập tức dỗ: "Hì, chuẩn bị gì chứ, cụ phê duyệt một khẩu súng cùng ít đạn là được."
Cụ già im lặng, nhìn chằm chằm cậu: "Là thằng hỗn láo cháu muốn chứ gì?"
Văn Tranh khoát tay nói: "Chà, cháu và Nhan Nhan vợ chồng một thể, đưa cho cô ấy chẳng phải là đưa cho cháu sao."
"Không biết xấu hổ." Cụ già mắng cậu một câu, rồi phẩy tay xua như đuổi ruồi: "Cút cút cút, mau cút. Chiều nhớ dẫn cô bé tới."
Tuy cụ già không nói cho, nhưng Văn Tranh biết cụ đã đồng ý, liền vui vẻ cười, quay người chạy.
"Cụ nhớ nghỉ nhé, chiều chúng cháu lại đến, nếu biết cụ không nghỉ, thì chén trà dâu của cụ, cụ đừng hòng uống."
"Thằng chó con!"
