Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Ập Đến Tôi Tích Trữ Vật Tư, Chỉ Muốn Lén Nút Sống Đến Già > Chương 92

Chương 92

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 92: Cảm ơn em, Nhan Nhan.

 

Nhân lúc Tần Hiểu và mọi người chưa đến, Văn Tranh thả hai con lợn rừng trong không gian ra. Thấy vậy, Hoa Nhan cũng ném mấy con thỏ rừng cô săn được bên cạnh.

 

Thế nên khi Tần Hiểu dẫn người tới, cái đầu tiên hắn thấy là hai con lợn rừng to đùng, rồi niềm vui trên mặt chẳng giấu nổi.

 

“Oa, đội trưởng và chị dâu săn được lợn rừng rồi à?”

 

Văn Tranh nghiêng đầu nhìn. Tần Hiểu thì chẳng sao, nhưng hai chiến sĩ trẻ đi cùng hắn lại xách đầy chiến lợi phẩm, buộc chặt bằng dây. Hai anh chàng vốn bảnh bao giờ trông như dã nhân.

 

Tần Hiểu vòng quanh hai con lợn rừng trên mặt đất, vừa ngắm vừa nói: “Con này chắc ít nhất cũng phải hơn ba trăm cân, béo ghê.”

 

Văn Tranh chẳng thèm để ý, chỉ ngước mắt nhìn về mấy hướng khác.

 

Tần Hiểu ngắm lợn xong, ngẩng lên thấy vẻ mặt anh, liền hiểu: “Ba tiểu đội kia cũng đang tới đây.” Nói xong, hắn hỏi ngay: “Đàn hươu hai người phát hiện đâu?”

 

Hoa Nhan chỉ về phía vách đá trước khu rừng: “Ngay dưới vách đá đó.”

 

Tần Hiểu phấn khích, xoa tay: “Để em xem trước, là đàn nhỏ hay đàn lớn?”

 

Hoa Nhan không để ý, chỉ nói: “Lúc nãy liếc qua, chắc khoảng hai ba chục con.”

 

“Vậy là đàn nhỏ rồi.” Tần Hiểu thấy vẻ mặt thắc mắc của Hoa Nhan, giải thích: “Hồi nãy đi mượn xe, em có tiện tìm hiểu về thú trường này. Nghe nói trước khi mở cửa, người ta thả vào một đàn hươu sao nuôi, số lượng tới bốn năm trăm con. Đấy là năm ngoái, năm nay chắc có thêm con mới.”

 

Hoa Nhan gật đầu. Tần Hiểu lén lút như ăn trộm, mò tới vách đá.

 

Chờ ba tiểu đội khác lục tục tới đủ, Tần Hiểu mới quay lại.

 

Vừa về, hắn nói với mọi người: “Tôi vừa đếm, dưới đó có khoảng ba mươi sáu con hươu sao.” Đoạn hắn liếc qua tất cả, nói tiếp: “Muốn ăn hết đám này, chúng ta phải tản ra bao vây từ nhiều hướng, không thì chúng chạy mất.”

 

Mọi người không ý kiến, giao cho Tần Hiểu sắp xếp.

 

Tần Hiểu chia tất cả thành bốn đội, rồi bao vây từ bốn hướng.

 

Đội của Hoa Nhan có năm người, bao gồm Tần Hiểu và hai chiến sĩ trẻ. Họ phụ trách xuống từ chính diện. Ba đội kia lần lượt từ ba hướng bao vây.

 

Tần Hiểu: “Đợi mọi người tới vị trí, chúng ta sẽ trực tiếp xuống đây. Một khi xuống, chắc chắn sẽ kinh động đàn hươu. Lúc đó, ba đội kia mới ra bao vây.”

 

Hoa Nhan và mọi người tự kiểm tra súng. Tần Hiểu tiếp: “Đừng làm mấy trò vô bổ, cứ nổ súng thẳng thôi. Mỗi đội lo con chạy về phía mình. Ai để lọt một con, về tự tập thêm.”

 

Các chiến sĩ đương nhiên không muốn tập thêm, ai nấy phấn chấn. Kiểm tra súng xong, ba đội lần lượt mò xuống bãi cỏ phía dưới từ ba hướng.

 

Hoa Nhan và Văn Tranh theo Tần Hiểu lặng lẽ lên vách đá mai phục, chờ đợi. Mãi đến khi ba đội đều tới điểm phục kích định sẵn, họ mới trượt xuống từ vách đá.

 

Tưởng rằng khi xuống sẽ kinh động đàn hươu gần đó, ai ngờ đàn hươu phát hiện ra họ nhưng chẳng sợ người, vẫn ung dung gặm cỏ.

 

Tần Hiểu lạ: “Mấy con hươu này không sợ người à? Thấy chúng ta rồi mà không chạy?”

 

Một chiến sĩ bên cạnh cũng thắc mắc: “Hay vì là hươu nuôi nên không sợ người?”

 

“Thế mở thú trường này chẳng lỗ chết à.” Tần Hiểu tặc lưỡi: “Con mồi không sợ người, mà lại là loại lớn thế này, khách tới chơi tùy tiện săn cũng được. Lâu dần, họ không lỗ à?”

 

“Anh biết thú trường này là hội viên chế không?” Hoa Nhan bỗng lên tiếng.

 

Tần Hiểu ngẩn ra, ngơ ngác hỏi: “Hội viên chế?”

 

“Phải. Chỉ ai có thẻ hội viên mới vào được, không nhận khách lẻ.” Hoa Nhan cười không ra cười: “Phí thẻ năm ở đây là 200 nghìn tệ. 200 nghìn đó chưa bao gồm tiền con mồi. Mỗi loại động vật đều gấp ba giá thị trường bên ngoài, tính theo cân.”

 

Tần Hiểu: “...”

 

Chiến sĩ trẻ cũng hít một hơi lạnh.

 

Hoa Nhan tiếp: “Sau khi trả tiền, có thể mang con mồi về, hoặc nhờ đầu bếp ở đây chế biến, nhưng phí chế biến tính riêng. Phí khách sạn và thuê xe cũng riêng. Vũ khí dùng như cung tên thì miễn phí, nhưng số lượng tên có hạn, quá hạn phải trả thêm tiền. Còn súng ống phải trả phí, đạn cũng tính riêng.”

 

Tần Hiểu ngỡ ngàng một hồi, rồi lơ mơ hỏi: “Vậy 200 nghìn đó để làm gì? Phí hội viên thuần túy à? Chỉ để làm một cái thẻ?”

 

Hoa Nhan mỉm cười: “Có thể nói thế. Vậy anh còn nghĩ chủ thú trường lỗ không?”

 

Khóe miệng Tần Hiểu run rẩy hồi lâu, rồi ghen tị: “Mẹ kiếp, nghèo hạn chế trí tưởng tượng của mình. Mấy người giàu có tiền thừa chắc?”

 

Chiến sĩ trẻ cũng mặt đầy vẻ mới biết: “Phí hội viên 200 nghìn một năm! Lương và phụ cấp một năm của em cũng chưa tới 200 nghìn.”

 

Văn Tranh liếc hai người, an ủi một cách hời hợt: “Giờ các cậu được vào đây săn miễn phí, muốn săn bao nhiêu cũng được.”

 

Tần Hiểu nhìn anh, nói thẳng: “Đội trưởng, an ủi hay đấy, lần sau đừng an ủi nữa.”

 

Bởi hắn chẳng thấy được an ủi chút nào.

 

Văn Tranh hiếm khi an ủi người ta một lần, ai ngờ không được lòng, liền vứt bỏ tình đồng đội quý giá, hừ một tiếng: “Làm việc chính thôi.”

 

Tần Hiểu xoa mạnh mặt một cái, lẩm bẩm: “Khác biệt giữa người với người thật lớn, ông trời chẳng công bằng chút nào.”

 

Một chiến sĩ ít nói khác bỗng đổ gà tô: “Phó liên trưởng, cũng có công bằng mà. Trước sinh tử, mọi người đều như nhau.”

 

Tần Hiểu: “...”

 

Mọi người: “...”

 

Chiến sĩ sờ mũi, vẻ mặt ngây thơ nhìn mọi người: “Em nói sai à?”

 

Hoa Nhan bị chọc cười, nhưng vẫn nói: “Sai rồi.”

 

Chiến sĩ nhìn cô ngây thơ. Hoa Nhan cười: “Trước sinh tử, cũng chẳng có công bằng. Bởi người giàu có thể mời đội ngũ y tế giỏi nhất, gắng gượng kéo dài mạng sống một thời gian. Còn người nghèo mắc bệnh nặng, nhiều người chỉ biết tuyệt vọng chờ chết.”

 

Hoa Nhan thu ánh mắt lại, nhẹ nhàng nói: “Vậy nên trên đời này, chưa bao giờ có công bằng. Công bằng chỉ là thứ để lừa người ta.”

 

Văn Tranh bất đắc dĩ nhìn Hoa Nhan, thở dài: “Chúng ta đến săn bắn hay đến triết học đây?”

 

Tần Hiểu giật mình, vội nói: “Săn săn săn, mặc kệ công bằng hay không, dù sao đàn hươu giờ là của chúng ta rồi.”

 

Hắn hơi quái lạ nhìn chị dâu, thấy cái miệng chị dâu hơi gây trầm cảm. Nhưng hắn không dám nói: Nói hay đấy, lần sau đừng nói nữa.

 

Tần Hiểu lấy lại tinh thần, dẫn người tiến gần đàn hươu.

 

Còn 200 mét, đàn hươu không động tĩnh.

 

150 mét, đàn hươu vẫn không động tĩnh.

 

100 mét, đàn hươu bắt đầu cảnh giác nhìn họ.

 

50 mét, đàn hươu đã có chút náo loạn.

 

20 mét… đàn hươu động.

 

Nhưng trong lúc đàn hươu động, năm người đồng loạt giơ súng.

 

Tiếng súng vang lên. Mấy con hươu sao ngã xuống, cả đàn bắt đầu tứ tán chạy trốn.

 

Hoa Nhan mặt vô cảm, tay lại rất vững. Mỗi phát súng là một con hươu ngã.

 

Tần Hiểu hơi ngạc nhiên trước tài bắn súng của cô. Hắn nghiêng đầu nhìn Hoa Nhan luôn đứng cùng Văn Tranh, thấy vẻ mặt lạnh lùng đến tột cùng, hắn sững sờ.

 

Văn Tranh như nhận ra ánh mắt hắn, hơi nghiêng đầu nhìn sang.

 

Tần Hiểu chuyển mắt, chạm phải ánh mắt Văn Tranh. Rồi thấy Văn Tranh khẽ lắc đầu với hắn.

 

Tần Hiểu chau mày, nhưng không nhìn Hoa Nhan nữa, nhanh chóng dồn sự chú ý vào đàn hươu.

 

Đồng thời, khi đàn hươu tứ tán chạy, ba đội kia cũng vừa bắn vừa chặn đàn hươu đang chạy.

 

Tiếng súng không vang lâu. Khi con cuối cùng ngã xuống, bốn bề bỗng yên tĩnh.

 

Nhưng yên tĩnh chưa được mấy giây, mấy chiến sĩ trẻ đã reo hò phấn khích.

 

“Phó liên trưởng, tối nay chúng ta được ăn thịt hả?”

 

“Nhiều hươu quá!”

 

Tần Hiểu cũng cười tươi, nói lớn: “Bấy nhiêu ăn gì? Tiểu Dương!”

 

Một chiến sĩ dạ một tiếng.

 

Tần Hiểu bảo: “Cậu lái xe tới trạm dịch vụ tìm đoàn trưởng Triệu, kêu ổng gọi thêm mấy anh em tới, mang số chiến lợi phẩm này về trước.”

 

Chiến sĩ tên Tiểu Dương lập tức dạ rồi chạy về phía rừng.

 

Tần Hiểu xách súng ngắm mấy con hươu sao: “Máu hươu không được phí, thứ này đại bổ.” Nói xong, gọi thêm một chiến sĩ: “Tiểu Lý, cậu ở đây canh lũ hươu này với mấy con ở trong rừng, đợi Tiểu Dương dẫn người tới, cậu và nó tìm chúng tôi.”

 

Chiến sĩ Tiểu Lý dạ một tiếng.

 

Tần Hiểu nhìn mọi người còn lại, cười: “Mấy người còn lại, theo tôi đi săn tiếp. Cố gắng trời tối trước tìm thêm một đàn hươu nữa, hoặc vài con lợn rừng to.”

 

Số chiến sĩ còn lại đồng thanh hưởng ứng, ai nấy phấn khích không thôi.

 

Tuy nhiên, Văn Tranh giơ tay xem giờ, nói: “Anh và Nhan Nhan không đi nữa.”

 

Tần Hiểu giật mình, mắt nhìn Hoa Nhan rồi nhanh chóng quay sang Văn Tranh: “Sao thế đội trưởng?”

 

Văn Tranh cười: “Hôm qua đã hẹn với ông, chiều nay đưa Nhan Nhan qua thăm ổng.”

 

Tần Hiểu “ờ” một tiếng. Quả thật không thể cùng đi săn tiếp, vì ông quan trọng hơn.

 

Văn Tranh liếc mắt qua đám hươu trên mặt đất, rồi chọn một con nhỏ, nói với Tần Hiểu: “Anh mang con này cho ông trước, cùng mấy con thỏ rừng ở trên kia. Lợn rừng để lại cho các cậu.”

 

Tần Hiểu và mọi người đương nhiên không ý kiến. Nhưng khi thấy Văn Tranh chỉ chọn con nhỏ nhất, Tần Hiểu nhíu mày: “Có nhỏ quá không? Hay anh chọn con to mang đi.”

 

Văn Tranh lắc đầu: “Đủ rồi. Mang con này về cho ông bồi bổ. To quá cũng khó xử lý.”

 

Con hươu kia nhìn lắm cũng chưa tới 100 cân. Sau khi lột da, bỏ xương và nội tạng, chắc chỉ còn sáu bảy mươi cân.

 

Nhưng Tần Hiểu biết chuyện Văn Tranh đã quyết không thay đổi, nên thôi không tranh, chỉ vẫy tay với anh và Hoa Nhan: “Thôi được, đội trưởng và chị dâu ra ngoài cẩn thận.”

 

Văn Tranh ừ một tiếng, xách con hươu lên dẫn Hoa Nhan đi.

 

Hai người men theo lối cũ trèo dốc lên vách đá. Phía sau, ánh mắt Tần Hiểu vẫn dán trên người Hoa Nhan.

 

Cho đến khi bóng hai người biến mất, Tần Hiểu mới thu mắt, giấu đi sự nặng nề trong đáy mắt.

 

…

 

Hoa Nhan và Văn Tranh rời khỏi khu rừng. Ngoài bìa rừng, họ thấy mấy chiếc xe việt dã họ lái tới, nhưng lúc này đã thiếu một chiếc.

 

Hai người lên một chiếc. Hoa Nhan lo lắng: “Chúng ta lái một chiếc đi, lát Tần Hiểu họ về sợ không đủ xe.”

 

“Không sao. Người của chú Triệu không phải sắp tới à, tí họ lái lại là được.” Văn Tranh nổ máy, đánh lái quay đầu, cười với Hoa Nhan: “Ở đây dù sao cũng là thú trường tư nhân, động vật trong đó chẳng nhiều. Sau này tìm cơ hội, chúng ta lên núi sâu mà xem.”

 

Hoa Nhan nghe vậy cũng cười: “Được, mai chờ cực hàn tới thì đi. Nhưng phải nghĩ trước chỗ nào.”

 

Văn Tranh nghĩ một lát, tay chống vô lăng, trầm ngâm: “Đi A Bá, núi Cô Nương.”

 

Hoa Nhan nhướn mày: “Được đấy.”

 

Đường không quá xa, đi về cũng chẳng mất mấy ngày.

 

Hai người vừa bàn đường đi vừa về tới trạm dịch vụ, vừa gặp đoàn trưởng Triệu đang dặn người theo Tiểu Dương ra khu rừng mang đồ về.

 

Văn Tranh và Hoa Nhan xuống xe, tiện tay xách chiến lợi phẩm trong cốp, rồi giao xe cho Tiểu Dương họ lái về.

 

Đoàn trưởng Triệu thấy Văn Tranh xách con hươu nhỏ, “Ồ” một tiếng: “Mang về thêm bữa à?”

 

“Vâng, tí nữa mang qua cho ông.” Văn Tranh cười.

 

Đoàn trưởng Triệu nghe nói cho ông, mặt tiếc rẻ: “Thế chú chắc chắn không được ăn rồi, tiện cho lão Tưởng bọn nó.”

 

“Chưa hỏi được lời khai?” Văn Tranh nhíu mày.

 

Đoàn trưởng Triệu trợn mắt: “Xem thường chú à? Chú tự ra tay thì có gì hỏi không ra?”

 

Văn Tranh liếc ông một cái: “Thế chú nói không được ăn.”

 

Đoàn trưởng Triệu tặc lưỡi: “Chẳng phải mang theo lời khai và nhân chứng về cũng ở lại được bao lâu đâu.” Nói xong, ông như nhận ra gì, khoái chí: “Nhưng lão Tưởng cũng không được ăn, ha ha ha ha… nó phải cùng lão đây đi bắt người.”

 

Văn Tranh bất lực nhìn ông, không hiểu nổi tình đồng đội kiểu “tao ướt cũng phải xé ô của mày” giữa mấy bác chú này.

 

Đoàn trưởng Triệu giả vờ không thấy vẻ mặt bất lực của anh, tươi cười nhìn Hoa Nhan: “Cháu gái, đi săn vui không?”

 

Thấy đoàn trưởng Triệu còn coi mình như cô bé ngày trước, Hoa Nhan cũng cười: “Vui lắm ạ. Nếu tí nữa không phải đi thăm ông, cháu còn chẳng muốn đi.”

 

Đoàn trưởng Triệu tức khắc vui vẻ: “Ối giời, có gì đâu. Bao giờ cháu muốn đến thì cứ đến, chú ở đây.”

 

“Vâng, lần sau cháu lại tới, chú đừng đuổi cháu nhé.” Hoa Nhan cười tít mắt.

 

Đoàn trưởng Triệu bị câu nói của cô chọc vui: “Đương nhiên là không. Lần sau đến, chú sẽ sắp xếp thời gian tự tay dẫn cháu đi.”

 

Nói xong, ông lại trừng mắt với Văn Tranh: “Thằng nhóc, chú không nói nhiều. Tự con cũng hiểu, tình hình hiện tại, con phải chăm sóc cháu gái tử tế.”

 

Tuy Văn Tranh rất muốn lườm một cái, nhưng vẫn nhịn, gật đầu: “Chú yên tâm.”

 

“Được rồi, hai đứa còn phải về gặp ông, chú không giữ.” Đoàn trưởng Triệu vẫy tay: “Bao giờ rảnh, hai chú cháu mình cùng uống một ly, nói chuyện tâm tình.”

 

“Vâng, chú, cháu và Nhan Nhan đi trước đây.” Văn Tranh không khách sáo, cười: “Cháu có khá nhiều rượu ngon, đợi mấy bác rảnh, cháu tới tìm mấy bác uống.”

 

Đoàn trưởng Triệu nghe vậy mừng lắm, cười ha hả: “Vậy nhé, chú chờ rượu ngon của con đấy.”

 

Chào đoàn trưởng Triệu xong, Văn Tranh và Hoa Nhan xuống núi.

 

Chiếc xuồng xung kích họ đi vẫn còn ở chỗ cũ. Hai người lên một chiếc, khởi động rời khỏi núi Nam Sơn.

 

Nam Sơn thú trường ngoài một nửa ngập nước thì chẳng còn gì. Nhìn quanh bốn bề là biển nước mênh mông.

 

Văn Tranh lái thuyền, Hoa Nhan ngồi đối diện, vừa ngó quanh vừa hỏi: “Định là chú Triệu muốn nhân lúc tin tức ở Nam Sơn chưa truyền ra, đêm nay đi bắt người à?”

 

“Ừ, kẻo hắn nhận được tin mà chạy,” Văn Tranh nói. “Lúc này để chạy thì khó bắt lắm.”

 

Hoa Nhan “ừ” một tiếng, lại hỏi: “Lúc nãy sao anh không nói là phải đi thăm ông?”

 

“Vốn định nói, ai ngờ Tần Hiểu tìm tới, tạm thời không nói. Vì không biết tình hình ở đây, sợ bị chậm trễ,” Văn Tranh giải thích. “Giờ thấy Nam Sơn mọi thứ tốt, cũng không ảnh hưởng việc về sớm.”

 

Hoa Nhan không nói gì, chỉ im lặng nhìn mặt nước, như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc sau mới nói: “Sáng nay anh nói sức khỏe ông không tốt lắm?”

 

“Ừ,” Văn Tranh nhíu mày. “Bệnh người già, mấy vết thương cũ từ trẻ, cộng thêm quá lao lực.”

 

Văn Tranh thở dài: “Lại thêm tình hình này, ổng càng nghỉ không ngon. Tối hôm qua chúng ta qua, ổng hơn 2 giờ sáng vẫn còn xem báo cáo tai họa các nơi.”

 

Hoa Nhan im lặng giây lát, hỏi: “Tối qua ông không hỏi anh gì sao?”

 

Văn Tranh nhìn cô: “Kiểu như tại sao anh ở Thục Thành.”

 

“Ừ.”

 

Văn Tranh khẽ thở dài: “Ổng biết anh đã nộp đơn giải ngũ.”

 

“Cũng phải,” Hoa Nhan cười nhẹ. “Ông luôn để ý anh. Có chuyện gì xảy ra chắc ông còn biết trước cả bố anh. Ông không hỏi tại sao sao?”

 

Văn Tranh gật: “Hỏi.”

 

Chưa kịp để Hoa Nhan mở miệng, anh nói tiếp: “Anh cũng nói rồi.”

 

Hoa Nhan không cảm thấy bất ngờ. Dù sao ông thực sự rất tốt với Văn Tranh. Với tính của Văn Tranh, có thể giấu ai chứ không thể giấu ông.

 

Thế nên Hoa Nhan cười hỏi: “Không làm ông sợ chứ?”

 

Văn Tranh cũng cười: “Ông cả đời gặp bao trận gió to sóng lớn, chuyện này sao dọa được ông.”

 

“Cũng đúng, nhưng chắc ông xót chết mất.” Hoa Nhan giọng nhẹ nhõm, rồi bắt chước giọng ông: “Con sói nhỏ của ta chịu khổ rồi…”

 

Văn Tranh bật cười không ngừng. Phải công nhận, vợ anh học ông y như đúc.

 

Hoa Nhan liếc anh, tiếp tục học: “Sói nhỏ lại đây ta xem, gầy rồi, nhất định là không ăn uống đàng hoàng.”

 

Văn Tranh cười đến run cả người, vừa cười vừa nói: “Ông không nói được mấy lời sến súa thế đâu.”

 

“Ồ, em đang học tâm tư ông đấy,” Hoa Nhan nhướn mày. “Ngoài miệng không nói được, nhưng trong lòng ông nghĩ thế đó.”

 

Văn Tranh cười, lời này không thể phản bác vì anh cũng nghĩ vậy.

 

Hoa Nhan thở dài, rồi lại cười: “Ông luôn thương anh, từ nhỏ đã thương.”

 

Văn Tranh cười “ừ”. Ông thương anh, chẳng ai không biết, bởi ông chưa bao giờ che giấu sự thiên vị với anh.

 

“Cho nên…” Hoa Nhan mỉm cười nhìn Văn Tranh, thành khẩn nói: “Ông không được xảy ra bất trắc gì.”

 

Văn Tranh khựng lại. Hoa Nhan cười, nói: “Anh ơi, cho ông dùng nước Linh Tuyền đi.”

 

Văn Tranh ngây người nhìn Hoa Nhan. Suy nghĩ đầu tiên là không được, nhưng câu “không được” nghẹn trong cổ họng không thể nói ra.

 

Ánh mắt Hoa Nhan rất dịu dàng, nhưng kiên định: “Dù thế nào, em hy vọng trên đời này, ngoài em ra, còn có thêm một người thương yêu và thiên vị anh.”

 

“Ông tuổi đã cao, sức khỏe lại không tốt. Ngày tháng sau này quá nhiều bất trắc và nguy hiểm. Em không muốn vì bảo vệ em, anh lại mất đi một người trưởng bối thực lòng thương yêu và thiên vị anh.”

 

“Đồng thời, quân khu Thục Thành cũng không thể mất đi cây cột trụ này.”

 

“Dù là vì anh, hay vì quân khu Thục Thành, ông không thể xảy ra chuyện gì.”

 

Văn Tranh dừng xuồng xung kích, im lặng nhìn Hoa Nhan hồi lâu, rồi đột nhiên dang tay ôm chặt lấy cô.

 

Một hồi lâu, mới nghe giọng Văn Tranh hơi khàn: “Cảm ơn em, Nhan Nhan.”

 

Hoa Nhan cũng từ từ ôm lại anh, mỉm cười: “Cảm ơn gì chứ. Ông cũng đối tốt với em mà, em cũng không muốn mất vị trưởng bối này.”

 

Văn Tranh nghiêng đầu, vùi mặt vào hõm cổ Hoa Nhan, hồi lâu mới nói: “Anh sẽ tự cho ông uống nước Linh Tuyền và tìm một lời giải thích hợp lý.”

 

Hoa Nhan chẳng lo lắng chút nào, còn cười: “Em nghĩ khi anh đưa nước Linh Tuyền cho ông, ông sẽ mắng anh một trận, rồi giấu chuyện này kín mít, còn lo hơn cả anh sợ bị lộ.”

 

Văn Tranh nghe vậy khẽ cười. Anh thực sự tin ông sẽ làm vậy. Đại khái sẽ nổi khùng mắng anh “thằng nhóc khốn kiếp”, rồi nhất định cảnh cáo anh không được cho người thứ ba biết.

 

Dù nước Linh Tuyền không phải linh đan diệu dược, cũng không có tác dụng nghịch thiên như cải tử hồi sinh, nhưng tác dụng tẩy tủy phạt gân cũng đủ khó tin.

 

Nếu người kia không phải là ông, Hoa Nhan tuyệt đối sẽ không mở miệng.

 

Từ khi biết sức khỏe ông không tốt, cô thực ra đã cân nhắc vấn đề này trong lòng.

 

Nhưng dù cân nhắc thế nào, cô đều thấy sức khỏe của ông cần được giải quyết càng sớm càng tốt.

 

Như cô đã nói, dù là vì Văn Tranh, hay vì sự ổn định của quân khu Thục Thành, ông không thể có chuyện.

 

Huống hồ, với sự thương yêu ông dành cho Văn Tranh và nhân cách của ông, Hoa Nhan tin dù biết tác dụng của nước Linh Tuyền, ông cũng chỉ giấu kín việc này, không tiết lộ cho ai, dù là quốc gia.

 

Cả đời ông dâng hiến cho đất nước, nhưng ông sẽ không bao giờ giao Văn Tranh, đứa cháu ông thương yêu bao năm như cháu ruột, cho quốc gia.

 

Văn Tranh, có lẽ là sự ích kỷ duy nhất trong đời ông.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích