Chương 14: Ngoan đến mức khiến người ta xót xa
Giọng nói mềm mại, nũng nịu mang theo chút van nài.
Con chỉ muốn được nhìn thấy ba ngay khi ba về nhà thôi.
Bị cô bé nhìn như vậy, quản gia nhanh chóng mềm lòng, nhưng vì không yên tâm nên ông quay vào lấy thêm một chiếc chăn mỏng đắp cho cô bé.
“Cháu cảm ơn ông ạ.”
Nguyễn Thù được quấn trong chiếc chăn, lễ phép cảm ơn rồi tiếp tục háo hức chờ đợi.
Chỉ là chờ mãi đến mười giờ tối vẫn không thấy ba về, cô bé gật gù buồn ngủ nhưng vẫn không muốn vào nhà.
Quản gia nhìn cô bé đã chờ mấy tiếng đồng hồ mà không hề kêu mệt hay kêu khổ, không khóc không nháo, thì ra ngoan ngoãn như vậy lại khiến người ta xót xa đến thế.
“Tiểu thư, vào nhà thôi. Nguyên soái phải quản lý rất nhiều việc, có khi không về nhà là chuyện bình thường.”
Nửa tiếng trước, vì thương cô bé, ông đã nhắn tin cho gia chủ nhưng mãi không thấy gia chủ hồi âm, chắc là có việc gì đó bận nên không kịp xem tin nhắn.
Lần này Nguyễn Thù ngoan ngoãn “vâng” một tiếng, rồi nắm tay quản gia đi vào nhà.
Chỉ là cả người nhỏ bé trông có vẻ hụt hẫng, đôi mắt đẹp tựa lam bảo thạch cũng trở nên ảm đạm.
Nguyễn Thù viện cớ chưa buồn ngủ, muốn xem tivi một chút, rồi lại ngồi đợi thêm một tiếng nữa trong phòng.
Mười một giờ, đã qua giờ đi ngủ của cô bé từ lâu. Nguyễn Thù dựa vào chiếc sofa mềm mại ngáp dài, khóe mắt ươn ướt vì nước mắt sinh lý khi ngáp.
“Hắt xì!”
Cô bé xoa xoa chiếc mũi nhỏ rồi hắt hơi, cái đầu bông xù gật gù.
Cuối cùng không chịu nổi, cô bé dựa vào sofa ngủ thiếp đi.
Quản gia rời đi giải quyết một số việc, khi quay lại thì thấy cô bé đang ngủ gật trên sofa.
Ông lắc đầu, còn nói sẽ tự vào phòng ngủ cơ đấy, tính khí của tiểu thư cũng hơi bướng, điểm này rất giống gia chủ.
Nhưng mà, chắc tiểu thư quá thiếu thốn tình cảm, dù sao cũng lớn lên bên cạnh người mẹ chỉ coi con như công cụ.
Kỳ lạ thật, tộc Tinh Thú cũng có không ít đứa trẻ mồ côi vì cha mẹ gặp tai nạn mà không được lớn lên bên người thân.
Nhưng biểu hiện của chúng thường là trở nên hung hăng hơn, hoặc cảnh giác và dữ tợn với người khác hơn, chứ chưa bao giờ có trường hợp như tiểu thư.
Chính là ngoan đến mức khiến người ta xót xa.
Đây quả thực là một trải nghiệm kỳ lạ.
Quản gia bước tới, định bế cô bé đang cuộn tròn ôm chính mình trên sofa lên lầu, thì nghe thấy tiếng động từ bên ngoài.
Là tiếng xe bay.
Trong mắt quản gia lóe lên vẻ ngạc nhiên. Gia chủ về rồi sao?
Ông bước ra ngoài, quả nhiên thấy chiếc xe bay quen thuộc đã đỗ lại.
Cửa xe mở ra, Nguyễn Tiêu vẫn mặc bộ quân phục màu đen, toàn thân tỏa ra khí thế mạnh mẽ khiến người ta phải e sợ.
Khuôn mặt góc cạnh không chút biểu cảm, màn đêm càng tôn thêm vẻ nguy hiểm của ông.
Nguyễn Tiêu ngẩng mắt, đôi mắt xanh thẫm nhìn về phía trước, quản gia chỉ bị một ánh mắt đó đã đứng chôn chân tại chỗ, tiếng thở cũng nhỏ đi.
Không còn cách nào, đây là sự áp chế đẳng cấp từ huyết mạch.
Gia chủ tối nay đi đâu mà giết sâu bọ vậy, toàn thân vẫn còn vương vấn mùi máu chưa kịp tan.
“Gia chủ, ngài đã về.”
Nguyễn Tiêu lạnh nhạt “ừm” một tiếng, tháo găng tay ra cầm trên tay.
Quản gia liếc nhìn đôi găng tay, trên nền trắng, màu máu đỏ tươi đặc biệt chói mắt.
“Con bé đâu?”
Nguyễn Tiêu hỏi có vẻ tùy ý, nhưng đôi mắt xanh thẫm lại hướng về phía trong nhà.
Nhìn một cái là thấy cục bột nếp cuộn tròn trên sofa.
Ông cau mày.
“Tiểu thư nhất quyết muốn đợi ngài, xem tivi một lúc rồi mới ngủ.”
Nói đến đây, ánh mắt ông có chút kỳ lạ nhìn gia chủ.
Thường thì khi có nhiệm vụ đột xuất như thế này, gia chủ đều về doanh trại, hôm nay…
Chẳng lẽ là vì tin nhắn ông gửi sao?
Quản gia nghĩ thầm với vẻ mặt kỳ quặc, nhưng lại cảm thấy không thể nào, gia chủ sao có thể vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà phá vỡ thói quen của mình chứ, chắc chắn là trùng hợp.
Nào ngờ, suy đoán mà ông cho là không thể lại mới là sự thật.
Chiều hôm nay nhận được tin, một thành phố trên hành tinh A-2210 bị sâu bọ tấn công.
Ông phụ trách dẫn quân đi tiêu diệt, đánh đến tận hơn mười giờ đêm mới xong.
Trong lúc đó dù có nhận được tin nhắn gì cũng không có thời gian xem, đến lúc về mới phát hiện tin nhắn của quản gia.
Ông xem xong cũng không trả lời, nghĩ rằng trời đã muộn, con bé sẽ tự về phòng ngủ thôi.
Đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng Nguyễn Tiêu không ngờ rằng, sau đó dù làm gì ông cũng nghĩ đến.
Cảm giác nếu không về xem thì trong lòng trống trải, cứ vương vấn mãi.
Cuối cùng ông lạnh mặt quay về.
Ông không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng có một điều có thể khẳng định, con bé đó đã có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của ông!
Vốn dĩ nhận ra điều này, trên đường về tâm trạng ông không được tốt, nên cả người trông đặc biệt lạnh lùng trầm mặc.
Nhưng lúc này, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé cuộn tròn trên sofa, Nguyễn Tiêu mím chặt môi, cúi mắt che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Ông bước tới, đôi mắt trầm tĩnh nhìn từ trên cao xuống cô bé đang dựa vào lưng sofa, ôm đầu gối, ngủ thẳng giấc với đôi chân trần.
Sinh mệnh nhỏ bé mềm yếu này, dường như chỉ cần một bàn tay là có thể khiến con bé tan biến.
Rõ ràng sinh mệnh lực của tộc Tinh Thú rất ngoan cường, nhưng hai chữ này dường như không thể dùng cho con bé.
Nhận thấy cảm xúc của gia chủ không đúng, quản gia có chút lo lắng nhìn hai cha con.
“Ưm…”
Bị nhìn chằm chằm lâu như vậy, dù là Nguyễn Thù đang ngủ say cũng có thể tỉnh giấc, huống chi cô bé vì nhớ ba mà ngủ không sâu.
Mơ màng mở mắt, với vẻ mông lung mơ hồ, Nguyễn Thù dần nhìn rõ người đàn ông cao lớn đứng trước mặt.
“Ba?”
Cô bé thì thầm không dám tin, “Con đang mơ sao?”
Nguyễn Tiêu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo trắng nõn này, khi nghe con bé mềm mại gọi ba, ông cảm thấy như có thứ gì đó đập vào trái tim.
Mọi cảm xúc tiêu cực trên đường đi dường như đều tan biến.
Ông cúi người bế con gái lên.
Nguyễn Thù vẫn chưa tỉnh hẳn, thân thể nhỏ mềm nhũn như không còn chút sức lực, dồn toàn bộ trọng lượng lên người ông.
Tất nhiên, chút trọng lượng này của cô bé chẳng là gì với Nguyễn Tiêu.
Cánh tay nhỏ bé của Nguyễn Thù vòng qua cổ ba, mắt lim dim vẫn còn mơ màng chưa tỉnh.
Cái đầu bông xù của cô bé tựa vào hõm cổ ba, rất thân mật nghiêng đầu áp vào cổ ông cọ cọ.
Trông cứ như một chú mèo con dính người, tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay người thân.
Đây chỉ là hành động vô thức của cô bé, nhưng lại khiến Nguyễn Tiêu cứng đờ người.
Nơi như cổ, đối với bất kỳ thành viên nào của tộc Tinh Thú đều là nơi nhạy cảm và nguy hiểm.
Phản xạ tự nhiên, Nguyễn Tiêu muốn ném người trong lòng xuống.
“Ba, ba…”
Bên tai vang lên tiếng thì thầm rất đỗi lưu luyến, rất khẽ, cũng rất mềm mại.
