Chương 17: Biến thành mèo rồi
Tai của tinh thú rất thính, nếu chúng muốn, chỉ cần ở khoảng cách gần một chút là có thể nghe được những động tĩnh nhỏ.
Vì vậy, dù đang trùm chăn kín mít, nhưng những lời Nguyễn Thù lẩm bẩm thì cả hai người có mặt đều nghe rõ.
Nguyễn Thanh Nhiên không nhịn được, khóe mắt ánh lên nét cười nhẹ, khóe môi đẹp đẽ cũng hơi nhếch lên một chút.
Sao lại có một nhóc con ngay cả khi tức giận cũng mềm mại như vậy chứ, cứ như đang cãi nhau với chính đôi tai của mình vậy.
Chỉ là giọng nói có chút nghẹn ngào, trông thật đáng thương.
Nguyễn Tiêu vén chăn lên, nhóc con đang trốn trong chăn giờ đã lộ ra hoàn toàn.
Mà cô bé còn phát hiện ra đuôi của mình cũng đã lộ ra ngoài rồi!!!
Đôi mắt Nguyễn Thù đỏ hoe, lo được tai thì không lo được đuôi, cô bé chỉ có hai bàn tay thôi mà QAQ
“Đừng sợ.”
Một bàn tay to lớn đặt lên cái đầu đầy lông mềm mại của cô bé mà xoa nhẹ, động tác tuy có chút cứng nhắc, nhưng Nguyễn Thù hít hít cái mũi nhỏ, dường như thật sự không còn sợ hãi nữa.
Đôi tai của cô bé bị ép xuống, mềm mại, đầy lông, còn hơi run rẩy, đáng yêu như chính con người cô bé vậy.
Ánh mắt Nguyễn Thanh Nhiên bị thu hút hoàn toàn, còn có cả cái đuôi to đầy lông đang lộ ra của nhóc con nữa.
Cậu kinh ngạc phát hiện ra, cái đuôi này thật sự không hề có chút tính công kích nào.
Hừ... Đúng là thú vị, bây giờ cậu càng tò mò hơn về hình dạng thú của cô tiểu đường muội này.
“Không cần giấu.”
Giọng nói trầm thấp vững chắc của Nguyễn Tiêu dường như có sức mạnh khiến cô bé yên tâm.
“Ta đã nói rồi, dù con là gì, cũng không quan trọng, con chỉ là con gái của ta.”
Nguyễn Thù nhìn ông với đôi mắt long lanh: “Thù Thù là thú tàn tật, cha cũng sẽ không bỏ con sao?”
“Ừm.”
“Nhưng tinh thần lực của con chỉ có F, sẽ làm cha mất mặt.”
Nguyễn Tiêu cười lạnh một tiếng: “Nếu ai dám nói gì, cứ để họ đến gặp bản soái!”
Lời nói này vừa bá khí lại vừa đầy tự tin và bản lĩnh.
Nguyễn Thù ngây người nhìn ông, bộ dạng có chút ngốc nghếch.
Nhưng, không ai biết cô bé lúc này cảm động đến nhường nào, trong lòng ấm áp vô cùng.
Hóa ra... đây chính là cảm giác được gia đình bảo vệ sao?
Đôi tai cô bé run lên, bỗng nhiên bật khóc thành tiếng.
Chỉ là lần này, cô bé khóc ra hết mọi ấm ức trong lòng.
Rồi chỉ thấy nhóc con lao về phía cha mình, nhưng trong chớp mắt đã biến thành một con... mèo con chỉ nhỏ bằng bàn tay.
Chú mèo Ragdoll con toàn thân trắng muốt, chỉ có hai bên tai mang màu xám bạc, đôi mắt to màu xanh lam trong veo, chiếc mũi nhỏ phớt hồng.
Nguyễn Tiêu và Nguyễn Thanh Nhiên đều sững sờ.
Nhìn thấy cục bông đang lao tới, Nguyễn Tiêu theo bản năng đưa tay đón lấy cô bé.
Cô bé thật sự rất nhỏ, chỉ bằng lòng bàn tay ông, lông trắng muốt mềm mại, trông thật thoát tục.
Bốn cái chân nhỏ phớt hồng không có chút lực nào giẫm lên lòng bàn tay ông, cả người cuộn tròn lại, cái đầu nhỏ dụi vào lòng ông, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu non nớt mềm mại.
Trong lúc đó, hai người, bốn ánh mắt, đều đổ dồn vào cục bông nhỏ bé kia.
Còn Nguyễn Thù lúc này: Sao mình lại không khống chế được mà biến thành mèo rồi!!!
Σ(дlll)
Cứu... cứu mạng, trong lúc kích động, biến thành mèo rồi QAQ
Cô bé không dám nhìn sắc mặt của cha, chỉ có thể vùi cả khuôn mặt đầy lông vào lòng cha, rõ ràng có thể thấy những sợi lông dựng đứng trên người đang run rẩy.
“Phụt...”
Ngay khi Nguyễn Thù đang sốt ruột trong lòng, một trận tiếng cười vang lên.
Tiếng cười này trong trẻo dễ nghe, chắc chắn không phải của cha.
Nguyễn Thù càng giấu mình kín hơn, cả người trắng muốt cuộn tròn thành một cục, cái đuôi còn run rẩy quấn lấy đôi chân nhỏ trắng nõn của mình.
Nhìn thoáng qua, thật sự chẳng khác gì cục bột nếp mềm mại.
“Bé nhỏ thật đấy.”
Nguyễn Thanh Nhiên hứng thú nhìn chằm chằm vào cô em họ đã biến thành mèo con, không nhịn được mà đưa một ngón tay thon dài, rõ ràng từng đốt xương ra chọc vào lưng cô bé.
Lớp lông trắng muốt bồng bềnh trên lưng cô bé lập tức bị chọc lõm xuống một cái hố nhỏ, cả người mèo con run lên một cái.
Nguyễn Thanh Nhiên xoa cằm, đôi mày thanh tú nhuốm thêm vài phần ý cười, như ánh trăng sáng dịu dàng, vô cớ mang theo chút ôn nhu.
“Đây là tinh thú gì vậy, ta nghĩ mãi mà chưa từng thấy.”
Nguyễn Tiêu thầm nghĩ ông cũng chưa từng thấy.
“Đói bụng chưa?”
Nhóc con giấu mặt không chịu ra, Nguyễn Tiêu suy nghĩ vài giây rồi định dùng đồ ăn để dụ.
Quả nhiên, nghe thấy câu này, đôi tai đầy lông của Nguyễn Thù khẽ động đậy, giãy giụa do dự một lúc lâu, mới run rẩy ngẩng đầu nhỏ lên.
Đôi mắt trong xanh như biển cả nhìn cha, trong mắt ông không hề thấy chút chán ghét nào.
Lúc này Nguyễn Thù mới hoàn toàn buông bỏ tảng đá lớn trong lòng, kêu lên một tiếng non nớt.
Cô bé không chỉ trông mềm mại, mà tiếng kêu cũng rất mềm mại, như đang làm nũng vậy.
Nghe vào tai họ, âm thanh này thật sự dễ nghe vô cùng.
Nguyễn Thù đặt chân trước màu trắng lên cánh tay cha, cúi đầu qua cọ cọ thân mật.
“Đi thôi, đến giờ ăn cơm rồi.”
Giọng Nguyễn Tiêu trầm thấp, không mang theo chút cảm xúc nào như trước.
Chỉ là nhìn cục bông trong tay, ông im lặng một lúc.
“Còn biến về được không?”
Nguyễn Thù: Con thử xem.
Rồi thử một lần, toàn thân lông mềm đều dựng đứng lên, phồng to như bông bồ công anh, nhưng cô bé vẫn không thể biến về được.
Nguyễn Thù “...”
Sao lại thế này!
Thử lại lần nữa!
Đợi đến khi cô bé tự làm mình thở hổn hển, thè cái lưỡi nhỏ ra, con mèo đang dựng lông vẫn chưa hạ xuống, vẫn chỉ là một con mèo lông xinh đẹp thanh tú.
Nguyễn Thanh Nhiên đứng bên cạnh nhìn mà khóe miệng nhếch lên, ý cười trong mắt sắp không kìm được nữa.
Sao... sao lại có một nhóc con vừa đáng yêu vừa buồn cười như vậy chứ.
Niềm vui của cậu cả ngày hôm nay e là đều dồn vào lúc này rồi.
Khi Nguyễn Thù vẫn chưa từ bỏ ý định muốn tiếp tục thử, Nguyễn Tiêu xoa đầu cô bé.
“Thuận theo tự nhiên, đi ăn cơm trước đã.”
Mèo con ỉu xìu cụp tai, tai cụp xuống như máy bay.
Cô bé thật ngốc, ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong.
“Tiểu thúc, hay là để cháu dẫn tiểu đường muội ra ngoài đi, giờ này chú phải đến quân bộ rồi chứ?”
Nguyễn Tiêu: “Ta tạm thời giao công việc cho phó quan xử lý rồi.”
Ý ngoài lời là hôm nay ông không đi.
Nguyễn Thanh Nhiên “...”
Chậc chậc... kẻ nghiện việc mà cũng trốn việc, đúng là hiếm có khó gặp.
Tiếc là, mình không thể bế cục cưng đó được rồi.
Cậu không ngờ tiểu thúc của mình lại có lòng chiếm hữu mạnh đến vậy.
Quản gia dưới lầu đã chuẩn bị xong bữa sáng từ lâu, nhìn thấy hai chú cháu có ngoại hình và điều kiện đều vô cùng ưu tú bước xuống, ông cũng không khỏi cảm thán.
Trong thời đại mà hầu như không ai xấu xí này, dung mạo của nhà họ Nguyễn vẫn thuộc hàng đỉnh cao.
Nhưng, tiểu thư thì sao?
Quản gia không thấy Nguyễn Thù, liền hỏi: “Gia chủ, bữa sáng của tiểu thư có cần mang lên phòng không?”
Nguyễn Tiêu cúi đầu nhìn cục bông đang ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay mình.
“Ở đây này.”
Quản gia nhìn theo ánh mắt ông “???”
Cái gì? Đó là cái gì vậy?!
