Chương 33: A Nhĩ Mặc
Tất nhiên, cũng có những cuộc thảo luận khác.
【Đó là con báo tuyết mang huyết mạch kỳ lân đúng không? Thuộc loại tinh thú cấp cao rồi, thật lợi hại, đối mặt với con sói xám đang bạo động tinh thần lực, nó hoàn toàn áp đảo, dí sát xuống đất mà chà đạp.】
【Đẹp trai thật sự! Quá an toàn.】
【Chà, đó là giao nhân đúng không, quả nhiên giao nhân là một trong những chủng tộc có nhan sắc đẹp nhất thế giới.】
【A, đòn tấn công sóng âm tinh thần lực này, cách màn hình mà vẫn cảm nhận được nỗi đau của con sói xám.】
【Hít hà hít hà... Chồng ơi, thật lợi hại.】
【Haha... Mọi người chỉ chăm chú nhìn mấy anh đẹp trai thôi sao? Chẳng lẽ chỉ mình tôi thấy cục bột trắng mềm mại mà đại ca giao nhân đang bế trên tay à?】
【Ô ô ô! Cuối cùng cũng có người nói ra, tôi chẳng thèm để ý đến mấy anh đẹp trai, nhưng tôi cực kỳ thích đứa trẻ trông như cục nếp này, bị dọa sợ rồi đúng không, trông đáng thương quá, đừng khóc, đừng khóc, mau vào lòng chị nào.】
【Không đúng, đứa nhỏ này không phải giao nhân, trông quen quen, là người của tộc Tinh Thú chúng ta à? Không biết là loại tinh thú gì, trông dễ thương ghê.】
【Tôi cũng không nhìn ra, nhưng không ngăn được việc tôi thấy con bé cực kỳ dễ thương, muốn xoa, muốn ôm!】
【Tôi nhớ ra rồi, là đứa bé ngoan trên hot search ở khu vui chơi lần trước!】
【Nhìn nhan sắc của cả lớn lẫn bé, coi như là niềm an ủi duy nhất cho tôi khi đang rơi vào trạng thái lo lắng vì tinh thần lực mất kiểm soát.】
【Dễ thương quá, muốn trộm về, cả người lớn lẫn trẻ con tôi đều muốn.】
Nguyễn Thù luống cuống tay chân tắt hết mấy dòng bình luận đó đi, dùng móng vuốt vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của mình, mọi người đang thảo luận cái gì vậy trời!
Nguyễn Thù cũng không ngờ sẽ có nhiều người thảo luận về mình như vậy, còn... còn nói cô bé đáng yêu nữa.
Nhưng... nhưng chẳng phải mọi người nên ghét cô bé sao? Bố mẹ trước đây từng nói, con bé không thích nói chuyện lại không hay cười, chẳng đáng yêu chút nào.
Nhưng lúc đó cô bé thật sự không cười nổi.
Mà, rốt cuộc anh trai là tinh thú gì vậy nhỉ? Huyết mạch kỳ lân? Là kỳ lân mà cô bé nghĩ đến sao?
Nguyễn Thù tắt thiết bị đầu cuối, tâm trạng có chút bất ổn, liền đi ngắm mấy bông hoa xinh đẹp trong nhà kính.
Nhưng cô bé chỉ ngắm nhìn thưởng thức, chứ không hề hái dù chỉ một cánh hoa. Cả người nhỏ bé ngồi xổm giữa đám hoa, trông giống hệt một tiểu tinh linh trắng muốt xinh đẹp.
“Đẹp quá, đây là hoa gì vậy nhỉ?”
Cô bé lẩm bẩm, dùng thiết bị đầu cuối thông dụng anh trai cho để chụp ảnh, định lát nữa về hỏi anh trai hoặc bố đều được.
“Hoa chuông nhỏ.”
Đột nhiên sau lưng vang lên một giọng nói xa lạ, Nguyễn Thù giật mình run lên, vội vàng đứng bật dậy.
Nhưng không đứng vững, đôi chân nhỏ loạng choạng, mắt thấy sắp ngã xuống đất.
Cô bé đã nhắm mắt lại, nhưng lại có một bàn tay giữ lấy cánh tay nhỏ, giúp cô bé đứng vững.
Nguyễn Thù tim đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn người đã giữ mình.
Ấn tượng đầu tiên, cao quá!
Chiều cao tương đương với bố và anh trai.
Ấn tượng thứ hai chính là đôi mắt màu vàng kim rực rỡ như mặt trời của anh ấy, rất đẹp, rất thu hút.
“Không sao chứ?”
Giọng anh ấy nghe khá ôn hòa, đỡ cô bé đứng vững rồi, dường như nhận ra sự căng thẳng của cô bé, liền lịch sự lùi lại phía sau.
“Xin lỗi, làm cháu giật mình.”
Lúc này Nguyễn Thù mới nhìn rõ hoàn toàn khuôn mặt anh ấy.
Ngũ quan sâu thẳm tuấn mỹ như được Thượng đế đẽo gọt tỉ mỉ từ ngọc trắng, đôi mắt như mặt trời, cùng nốt ruồi lệ đỏ ở khóe mắt, tất cả đều hoàn mỹ đến vậy.
Anh ấy còn có mái tóc dài đen nhánh như thác nước, rất đẹp, nhưng không hề nữ tính chút nào.
Đôi hoa tai hồng ngọc xinh xắn đeo trên tai cũng đặc biệt thu hút ánh nhìn, lấp lánh dưới ánh nắng.
Nguyễn Thù ngẩn người vài giây, nghe thấy tiếng cười khẽ của anh ấy mới hoàn hồn, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng, trông như quả đào tiên, vô cùng đáng yêu.
“Cháu chào chú, cháu tên là Nguyễn Thù, là anh trai, anh trai dẫn cháu đến đây.”
Giọng cô bé nhỏ nhẹ, mềm mại, tay còn luống cuống vân vê, mắt cụp xuống, trông ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng.
A Nhĩ Mặc đôi mắt vàng kim mang ý cười, khẽ hỏi: “Chú có thể ngồi đây được không?”
Nguyễn Thù gật đầu: “Được ạ.”
“Không cần căng thẳng thế đâu, cháu có thể coi chú như một người bạn mới quen.”
A Nhĩ Mặc ngồi xuống bên cạnh, chàng thanh niên chân dài mang khí chất quý tộc tao nhã, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ đẹp khiến người ta dễ chịu, thoải mái.
“Thù Thù, chú có thể gọi cháu như vậy được không? Tuy hơi đường đột, nhưng chú vẫn muốn nói, đôi mắt cháu rất đẹp, trong trẻo hơn rất nhiều viên đá quý chú sưu tầm.”
Chàng trai một tay chống cằm, đôi mắt vàng kim liếc nhìn đôi mắt xanh trong veo của cô bé, nhưng không hề thất lễ nhìn chằm chằm.
Anh ấy nắm bắt ranh giới rất tốt, mà cả giọng nói lẫn thái độ đều mang đến cảm giác thư giãn kỳ lạ.
Nguyễn Thù cong cong khóe mắt, được khen khiến cô bé hơi ngại ngùng.
“Cảm ơn chú, mắt chú cũng đẹp lắm ạ.”
“Cháu muốn tìm hiểu về mấy bông hoa này không? Chú đang rảnh, có thể giới thiệu cho cháu.”
Nguyễn Thù nhìn anh ấy với ánh mắt đầy mong đợi: “Chú đến khám bệnh một mình sao?”
A Nhĩ Mặc mặt không đỏ, tim không đập, gật đầu.
“Đúng vậy, chú đi một mình.”
Đám kỵ sĩ vẫn đang đợi bệ hạ của họ: “...”
Lúc này, ánh mắt Nguyễn Thù nhìn anh ấy trở nên đầy thương cảm, cô bé chợt nghĩ đến lúc trước mình bị bệnh, cũng không có người nhà bên cạnh.
Lòng trắc ẩn trỗi dậy, cô bé mềm lòng, rồi gật đầu.
A Nhĩ Mặc bắt đầu giới thiệu cho Nguyễn Thù về những bông hoa trong nhà kính.
Nguyễn Thù phát hiện anh ấy biết tất cả các loài hoa ở đây, thậm chí có thể kể tên các loài thực vật và phong cảnh đặc biệt của nhiều hành tinh khác nhau.
Nguyễn Thù nghe đến mê mẩn, ánh mắt nhìn anh ấy càng ngày càng sùng bái, đôi mắt xanh long lanh lấp lánh vô cùng xinh đẹp.
Tâm trạng A Nhĩ Mặc cũng rất vui, đôi mắt long lanh còn đẹp hơn cả đá quý, càng nhìn càng thích.
Đúng vậy, gần như cả đế quốc tộc Tinh Thú đều biết, bệ hạ của họ có một sở thích đặc biệt mà cũng không quá đặc biệt, đó là thích tất cả những viên đá quý sáng lấp lánh.
A Nhĩ Mặc ngay từ cái nhìn đầu tiên đã bị đôi mắt của Nguyễn Thù thu hút, đôi mắt linh động còn hấp dẫn hơn tất cả những viên đá quý anh sưu tầm.
Một lớn một nhỏ trò chuyện vui vẻ, mối quan hệ cũng nhờ đó mà trở nên thân thiết hơn.
Cuối cùng, thấy sắp đến giờ ăn trưa, Nguyễn Thù mới lịch sự đứng dậy xin phép rời đi.
A Nhĩ Mặc tiếc nuối gật đầu: “Hôm nay chú rất vui vì được quen biết cháu, Thù Thù bé nhỏ.”
Nguyễn Thù cong cong khóe mắt, cả người trắng trẻo mềm mại như cục bột nếp, dưới ánh nắng, dường như tỏa ra một tầng ánh sáng dịu nhẹ.
A Nhĩ Mặc lần đầu tiên phát hiện ra, thì ra con người cũng có thể đẹp rực rỡ hơn cả đá quý.
Càng thêm không nỡ rời xa, đây là con của nhà ai vậy, không biết mình có thể mang về hoàng cung nuôi không nhỉ?
