Chương 66: Thực vật biến dị
“Anh Thanh Nhiên, sao anh lại đến đây!”
Thiếu niên nhảy cẫng lên, trực tiếp nhảy xuống từ ghế sofa, miệng vẫn ngậm một cây kẹo mút, cười hì hì, trông hoàn toàn không còn vẻ bực bội trước đó nữa.
“Anh cậu không nói với cậu à?”
Dục Hoan “à” một tiếng.
“Anh trai tôi có gọi điện cho tôi, nhưng tôi đang bận chơi game nên không nghe.”
Nguyễn Thanh Nhiên “…………”
“Cô bé này là ai vậy?”
Dục Hoan cũng phát hiện ra Nguyễn Thù, cúi người lại gần, chẳng có chút ranh giới nào mà véo má phúng phính của cô bé.
“Hì hì hì... Má này mềm thật, còn thơm nữa, tôi muốn cắn một miếng.”
Dục Hoan véo mặt chưa đủ, còn tiến lại gần ngửi ngửi và nói ra những lời khiến Nguyễn Thù hoảng loạn.
Cô bé vội vàng che mặt mình lại, mặt đỏ bừng chui ra sau lưng anh trai.
“Đừng đùa, đây là em họ tôi.”
Nguyễn Thanh Nhiên gõ vào đầu cậu ta, thiếu niên cuối cùng cũng ngoan ngoãn hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cô bé đang trốn phía sau.
“Anh Thanh Nhiên, anh có em họ từ khi nào vậy, nhỏ xíu thế, anh cho tôi mượn chơi đi, cô bé xinh thế này, tôi muốn dẫn xuống biển khoe với mấy đứa bạn khác, tôi cũng muốn có một đứa em gái.”
Nguyễn Thù lo lắng nắm chặt tay anh Thanh Nhiên, không... không muốn đi đâu!
“Không được.”
Nguyễn Thanh Nhiên đẩy người đang cố chui ra phía sau ra, lạnh lùng từ chối.
“Đây là em gái tôi, muốn khoe thì tự tìm bố mẹ cậu mà khoe.”
Dục Hoan bĩu môi: “Ông bà ấy không biết lại đi du lịch ở đâu rồi, mà em gái có phải muốn là có đâu? Xác suất còn thấp hơn cả việc tôi trúng xổ số.”
Đến một nơi xa lạ, Nguyễn Thù rất nhát gan, gần như lúc nào cũng bám sát anh trai mình, tất nhiên vì bị bong gân nên phần lớn thời gian đều được anh trai bế.
Dục Hoan nói chuyện với cô bé vài câu, cô bé lại lo lắng vò vò quần áo, khuôn mặt trắng nõn còn mang theo chút ửng hồng nhàn nhạt, đẹp như quả đào tiên, hấp dẫn lạ thường.
Dục Hoan thực sự rất muốn véo mặt cô bé này, nhưng sau khi bị anh Thanh Nhiên cảnh cáo, cậu chỉ có thể thèm thuồng nhìn.
“Em gái Nguyễn Thù, sao em lại dễ ngại ngùng thế?”
Nguyễn Thù ấp úng nói không biết, mà, chẳng phải anh quá nhiệt tình sao?
Dục Hoan lại rất thích cô em gái mới quen này, thứ nhất là vì cô bé xinh đẹp, ngay cả sợi tóc cũng nằm trong gu thẩm mỹ của cậu.
Thứ hai là cậu chưa từng thấy đứa trẻ nào ngoan ngoãn, dịu dàng, dễ ngại ngùng như vậy, mới lạ vô cùng, thiếu niên nhìn là muốn trêu chọc.
Giọng nói của cô bé cũng rất dễ nghe, mềm mại, ngọt ngào, đối với đôi tai cậu mà nói quả thực là một sự hưởng thụ.
Vì vậy cậu cố tình dụ Nguyễn Thù nói nhiều hơn.
Khi Dục Sinh đến, những gì anh nhìn thấy chính là cậu em trai mê game của mình lại không chơi game nữa, ngược lại còn như một con chó con cứ bám lấy cô bé Nguyễn Thù để nói chuyện.
Anh nhướng mày, đúng là hiếm thấy.
“Em gái Nguyễn Thù, em xem cái này này, là viên trân châu tròn trịa xinh đẹp anh sưu tầm được, tặng cho em.”
“Em gái Nguyễn Thù, em học ở trường nào vậy?”
Đối mặt với những câu hỏi này, Nguyễn Thù đều lễ phép và ngoan ngoãn trả lời, chỉ là giọng hơi nhỏ.
Nhưng điều đó không ngăn được Dục Hoan nghe rõ, tai cậu thính lắm.
“Trân châu em không nhận đâu, anh Dục Hoan cứ giữ lấy đi, bố em nói em sẽ học ở Học viện Khải Minh.”
Dục Hoan trực tiếp nhét viên trân châu màu hồng vào tay cô bé: “Cầm lấy đi, trân châu của anh còn nhiều lắm, ở biển không thiếu thứ gì nhất chính là trân châu.”
“Khải Minh à, cái đó anh biết, chẳng phải là trường dành cho tinh thú ăn cỏ sao? Em gái Nguyễn Thù, em là tinh thú ăn cỏ à, anh thấy em mềm mại nhỏ bé thế này, tính cách cũng mềm yếu, còn yếu hơn cả tinh thú ăn cỏ nữa.”
Nguyễn Thù lập tức cảm thấy như bị đâm một nhát dao.
Dục Sinh “…………”
“Không biết nói thì im lặng.”
Anh đi tới gõ lên đầu Dục Hoan một cái.
“Anh Dục Sinh.”
Nhìn thấy anh trai đẹp trai, đôi mắt Nguyễn Thù hơi cong lên, rất lễ phép chào hỏi anh.
Dục Sinh xoa đầu cô bé.
“Chào cháu, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tai Nguyễn Thù khẽ động, chỉ cảm thấy giọng của anh Dục Sinh vừa êm tai vừa quyến rũ, mỗi lần nghe anh nói chuyện đều giống như một bữa tiệc thính giác.
Dục Hoan ôm đầu bị gõ đau, rất bất phục, lẩm bẩm.
“Em nói sự thật mà, em gái Nguyễn Thù, hay là em cân nhắc đến trường mẫu giáo của khu bọn anh đi, thân hình nhỏ bé thế này của em, dù có đến khu của tinh thú ăn cỏ cũng sẽ bị bắt nạt, đến chỗ anh thì khác, có anh bảo kê, chắc chắn không ai dám bắt nạt em!”
Cậu còn vỗ ngực cam đoan.
Dục Sinh khoanh tay liếc cậu một cái: “Dục Hoan, cậu sống dưới nước chứ không phải não có nước, Thù Thù là sinh vật trên cạn, cậu bảo con bé xuống biển học à?”
Dục Hoan: “Có quan hệ gì đâu, cho nó ăn một viên Tị Thủy Châu là được.”
Nguyễn Thù giọng nũng nịu từ chối cậu anh trai nhiệt tình quá mức này.
“Không được đâu, sống dưới biển em không quen.”
Nguyễn Thanh Nhiên bưng trái cây ra, liếc Dục Hoan một cái.
“Thù Thù còn có anh trai ruột bảo kê, cậu ở đây góp vui gì.”
Dục Hoan đảo mắt, hừ hừ hai tiếng.
Cậu góp vui gì, tất nhiên là muốn dụ cô em gái nhỏ như cục nếp này về làm em gái mình rồi.
Anh trai cậu đúng là ngốc, chỉ cần người đến biển rồi, thì người ta thành em gái của bọn họ thôi!
Dục Hoan dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn anh trai mình.
Dục Sinh: nắm đấm ngứa ngáy.jpg
“Muốn đi đâu chơi?”
Nguyễn Thanh Nhiên gọt một quả trái cây đưa cho Nguyễn Thù: “Đi dạo quanh đảo trước đã, trên đảo của cậu không có thực vật biến dị gì chứ?”
Dục Hoan vừa ăn vừa nói, vài ba phát đã ăn hết quả trái cây trong tay.
“Có, mấy con dữ đều bị anh tôi trừ khử rồi, mấy con tính tình hiền lành hơn thì để lại, chỉ cần không chọc vào chúng là được.”
Nguyễn Thù nhấm nháp từng miếng trái cây vị sữa thơm ngon, chỉ chăm chú lắng nghe, không xen vào, nghe bọn họ thảo luận về thực vật biến dị, ánh mắt đầy vẻ mơ hồ.
Nguyễn Thanh Nhiên giải thích với cô bé: “Thực vật biến dị là một loại thực vật sống có tính tấn công, mặc dù loại thực vật này rất nguy hiểm, nhưng toàn bộ thị trường dược phẩm của tinh cầu đều cần một số bộ phận có dược tính của chúng để làm thuốc.”
Nguyễn Thù nghe rất chăm chú, trên khuôn mặt tinh xảo lộ ra vẻ ‘mở mang kiến thức’, đúng là dễ hiểu quá đi.
Hòn đảo tư nhân khá rộng, tất nhiên họ không thể đi bộ được.
Vì vậy Dục Sinh gọi một chiếc xe bay mui trần.
Dục Hoan: “Dùng xe của em, xe của em, màu xe của em ngầu hơn!”
Nói xong liền dùng thiết bị đầu cuối cá nhân kết nối với hệ thống thông minh của chiếc xe yêu quý trong gara.
Chỉ vài phút sau, một chiếc xe mui trần màu đỏ cực kỳ sặc sỡ lao tới.
“Nào, em gái Nguyễn Thù, ngồi cạnh anh!”
Nguyễn Thanh Nhiên trực tiếp phớt lờ cậu, bế Nguyễn Thù lên xe.
Trên xe, Dục Hoan nói rất nhiều, mà không biết trên người cậu lại mang theo kha khá đồ ăn vặt, trong đó còn có món cá khô mà Nguyễn Thù thích nhất.
“Đều cho em ăn hết đi, tiểu gia còn nhiều lắm.”
“Cảm ơn anh Dục Hoan.”
Cục nếp ngoan ngoãn lễ phép cảm ơn, làm Dục Hoan vui sướng không thôi.
