Chương 70: Nguyễn Phong Tứ: Mày là một con cá, liên quan gì đến nhà chúng tao?
Nguyễn Phong Tứ quả thực đã giảm tốc độ, chỉ là Nguyễn Thù không biết.
Cô thấy anh trai không còn dữ tợn nữa, liền nhỏ giọng nói mình sắp cúp máy.
“Anh trai lái xe cẩn thận đừng phân tâm, em cúp máy trước nhé.”
“Ừm.”
Cuối cùng cũng cúp được cuộc gọi video, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Dục Hoan lại bắt đầu chơi game, bắt chéo chân, vẻ mặt không đứng đắn.
“Sao mày sợ anh trai mày thế? Cũng đúng, tính mày vốn nhút nhát, ông anh mày nhìn qua là thấy hung dữ, không lẽ hắn đánh trẻ con à?”
Nói xong Dục Hoan lại vỗ đầu: “Xem tôi hỏi gì kìa, tộc Tinh Thú các người có người lớn nào không đánh trẻ con à? Nhưng Thù Thù mày khác, nếu anh trai mày dám đánh mày thì cứ tìm tôi, tôi bảo vệ mày!”
Cậu ta vỗ ngực ra vẻ mình rất có nghĩa khí.
Nguyễn Thù mím môi cười, đôi mắt trong veo ánh lên chút sáng.
“Đại ca chỉ nhìn thì hung dữ thôi, chứ thật ra anh ấy rất tốt.”
Chắc là sẽ không đánh cô đâu nhỉ?
“Anh Dục Hoan, sao anh lại ra đây thế?”
Không phải đang ở trong bếp sao?
Dục Hoan kiêu ngạo nói: “Tôi suýt nữa thì phá tan cái bếp, bị anh trai cậu và anh trai tôi đuổi ra.”
Nguyễn Thù “…………”
Chuyện này hình như không phải chuyện đáng tự hào gì đâu nhỉ?
Trong lúc chờ mấy món bánh ngọt, Nguyễn Thù gửi tin nhắn hằng ngày cho bố trước, rồi đại ca của cô đến.
Chàng trai trên đầu còn quấn băng gạc, ánh mắt trầm tĩnh, vẻ mặt không cảm xúc, bước đi toát ra khí chất bá đạo và mạnh mẽ.
Dục Hoan chỉ nhìn một cái: “Chết tiệt, đánh không lại!”
Trước đó cậu ta còn hứa bảo vệ em gái Nguyễn Thù, nhưng nhìn thân hình đối phương rồi lại nhìn mình.
Chỉ hận mình sinh ra quá muộn! Nếu cậu ta sinh sớm hơn, nhất định cũng có thể rèn được thân hình cường tráng như vậy, đánh nhau không sợ gì!
“Đại ca ~”
Mắt Nguyễn Thù sáng lên, giọng nũng nịu gọi người, thậm chí còn muốn chạy tới đón anh.
Nhưng chân vừa chạm đất đã bị Nguyễn Phong Tứ bước nhanh như ba bước gộp làm hai tới bế lên.
“Đầu óc em để ở đâu vậy? Không nhớ gì à?”
Dục Hoan nhảy cẫng lên vui vẻ: “Em gái Nguyễn Thù, anh trai cậu nói cậu ngốc đấy.”
Nguyễn Phong Tứ “…………”
Nguyễn Thù “…………”
Chàng trai đưa mắt nhìn sang với vẻ khó chịu: “Nó là ai?”
Nguyễn Thù bóp bàn tay nhỏ, nhỏ giọng trả lời: “Anh Dục Hoan, bạn của anh Thanh Nhiên.”
Nguyễn Phong Tứ chỉnh lại: “Đừng gọi ai cũng là anh, gọi tên nó là được rồi, mới gặp lần đầu mà gọi thân mật vậy là bất lịch sự.”
Dục Hoan xù lông: “Tôi thích em gái Nguyễn Thù gọi tôi như vậy!”
Nguyễn Phong Tứ cười lạnh: “Ai là em gái mày? Mày là một con cá, liên quan gì đến nhà chúng tao? Đừng có nhận bừa họ hàng.”
Dục Hoan vốn là một thanh niên trẻ nóng tính không kiềm chế được, lập tức nhảy dựng lên lải nhải.
Cũng không chửi bậy, tuy cậu ta còn nhỏ, nhưng cũng biết giữ chừng mực trước mặt Nguyễn Thù, chẳng phải lúc nãy chơi game chửi bậy còn phải uyển chuyển vòng vo mười tám khúc sao?
Nguyễn Phong Tứ bế một cục bột nhỏ nào đó, lạnh lùng nhìn, cuối cùng từ trên cao nhả ra mấy chữ.
“Nhóc con ngây thơ.”
Dục Hoan: %#@!&*
Trong lòng chửi thầm nhưng không dám nói ra, tức đến mức sắp biến thành cá nóc nổ tung.
“Người lớn thế rồi mà còn chấp trẻ con làm gì.”
Nguyễn Thanh Nhiên bưng một đĩa bánh dừa giòn thơm phức bước ra.
Nguyễn Phong Tứ bây giờ nhìn anh ta là thấy khó chịu, cái đồ cáo già xảo quyệt này, lại dám nhân lúc anh họp mà dụ dỗ Nguyễn Thù chạy đi!
Anh cúi mắt nhìn đứa nhỏ đang dựa vào người mình, nghĩ đến lá thư nó viết cho anh và những món ăn nó để lại.
Em gái anh có lỗi gì chứ? Vậy nên người có lỗi chính là cái đồ chó má không có ý tốt kia!
“Hôm nay về nhà ngủ với anh.”
Nguyễn Thù ngơ ngác nhìn anh, Nguyễn Thanh Nhiên khựng lại một chút rồi cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Nguyễn Phong Tứ không hề thấy chột dạ.
“Phòng của em cần sửa lại.”
Nguyễn Thù: “Phòng của em, đã tốt lắm rồi mà.”
Phòng của cô lúc đầu đồ đạc không nhiều, nhưng cái gì cần có đều có.
Sau đó được quản gia thêm vào từng chút một rất nhiều thứ, sự tâm ý ở khắp mọi nơi, là căn phòng mà cô thấy tốt nhất.
Nguyễn Phong Tứ giọng bá đạo: “Có vài chỗ cần sửa, trước khi sửa xong thì em cứ ngủ với anh.”
Nói xong anh còn liếc Nguyễn Thanh Nhiên một cái đầy khiêu khích.
Nguyễn Thanh Nhiên khẽ nhếch môi cười, chỉ là nụ cười đó nhìn thế nào cũng thấy hơi lạnh.
“Phủ Nguyên soái rộng thế, không còn phòng nào khác à?”
Nguyễn Phong Tứ đương nhiên nói: “Phòng thì có, nhưng chưa dọn dẹp.”
“Vậy thì bảo quản gia dọn.”
Nguyễn Phong Tứ nhìn anh ta với ánh mắt ‘sao cậu lại vô lý thế’.
“Quản gia bận bao nhiêu việc rồi, chút chuyện nhỏ này còn phiền ông ấy làm gì, với lại đợi phòng của Nguyễn Thù sửa xong thì nó còn phải về.”
Nói xong anh trực tiếp nhìn Nguyễn Thù hỏi: “Em thấy sao?”
Cục bột nếp không chính kiến nào đó theo bản năng gật đầu, rồi không biết có phải ảo giác không, hình như anh Thanh Nhiên không vui?
Sai rồi, sao cô lại đồng ý chứ, ngủ với đại ca liệu cô có sợ hãi căng thẳng đến mất ngủ không?
Dù cô có phân vân thế nào đi nữa, chuyện cũng cứ vậy bị Nguyễn Phong Tứ đơn phương quyết định.
Dục Sinh ngắt một miếng bánh dừa giòn đút cho Nguyễn Thù, mắt hứng thú nhìn hai anh em này căng thẳng như chó với mèo cãi nhau.
Dục Hoan chẳng hiểu đầu cua tai nheo nhào tới: “Nhà các cậu lười dọn phòng, nhà tôi có đây, hay là để em gái Nguyễn Thù hôm nay ngủ nhà tôi đi.”
Nguyễn Phong Tứ & Nguyễn Thanh Nhiên: “Cút.”
Dục Hoan “…………”
Chỉ có mình cậu ta bị thương là thành.
Không phải, lúc nãy hai người còn cãi nhau như chó với mèo, sao bây giờ lại cùng nhau chửi cậu ta thế?
Bánh dừa giòn thơm phức, cắn một cái giòn tan, càng ăn càng ghiền, mà độ ngọt vừa phải rất hợp khẩu vị cô.
Nguyễn Thù được nhét một nắm nhỏ vào tay, tự ăn một viên, đút cho đại ca một viên, lại đút cho anh Thanh Nhiên một viên.
“Còn tôi? Còn tôi?”
Dục Hoan tự nhào tới, há miệng chờ em gái xinh đẹp ngoan ngoãn đút cho.
Nguyễn Phong Tứ trực tiếp bốc mấy viên ném vào miệng cậu ta: “Ăn xong thì biến đi, người lớn thế rồi còn bắt con bé đút cho, không biết nam nữ thụ thụ bất thân à?”
Suýt nữa thì nói thẳng là cậu ta không biết xấu hổ.
Dục Hoan vừa đi vừa lẩm bẩm, mày là anh ruột của nó thì mày giỏi lắm à!
Mấy món điểm tâm khác làm từ dừa cũng đã xong, bánh mì cơm dừa, bánh dừa, thạch dừa, bánh quy dừa, kẹo sữa dừa...
Dù sao nước cốt dừa và cơm dừa cũng không hề bị lãng phí chút nào.
Nguyễn Phong Tứ nhìn chằm chằm mấy món làm từ dừa: “Mấy người đi cướp cây dừa đột biến à?”
Nhắc đến chuyện này Dục Hoan liền hứng khởi, trời biết bây giờ cậu ta vẫn còn thấy không thể tin nổi.
“Bảy quả dừa đột biến, cậu đoán xem bảy quả dừa đột biến này từ đâu mà có?”
Nhìn vẻ mặt thần bí của cậu ta, Nguyễn Phong Tứ thẳng thừng: “Không muốn đoán.”
Dục Hoan: ... Cậu đúng là không chơi nổi mà?
“Thật sự không đoán à? Kết quả tuyệt đối sẽ khiến cậu rớt cằm đấy.”
Nguyễn tổng dầu muối không ăn, nói không đoán là không đoán.
Cuối cùng Dục Hoan không tạo được vẻ thần bí, ngược lại còn tự mình nghẹn đến khó chịu.
