Chương 74: Chuẩn bị quà
“Tự đi rửa mặt đi, anh đi lấy thuốc.”
Nguyễn Thù gật đầu “Vâng ạ.”
Đợi đại ca rời đi, Nguyễn Thù mới vuốt lại mái tóc hơi rối của mình.
Cô bé nghiêm túc rửa mặt, đánh răng, khi đang buộc tóc thì đại ca quay lại.
Tay cô bé hơi ngắn, buộc tóc rất vất vả, buộc kiểu đuôi ngựa cao một chút là khuôn mặt nhỏ đã đỏ bừng.
“Đừng vội buộc tóc nữa.”
Nguyễn Phong Tứ đi tới, nắm chân cô bé, tháo băng gạc ra.
Bây giờ chỗ đó ngoài hơi đỏ ra thì thật sự không thấy vấn đề gì khác.
Ngón tay chai sạn của Nguyễn Phong Tứ ấn nhẹ vào chỗ mắt cá chân bị bong gân của cô bé: “Còn đau không?”
Nguyễn Thù mím môi, đôi mắt tròn xoe như mèo con ấm ức nhìn anh, nhìn kỹ thì thấy như có ánh nước long lanh.
“Đại ca, anh ấn nhẹ thôi mà.” Giọng nói mềm mại lộ rõ vẻ tủi thân.
Theo lực tay của đại ca cô bé, dù không sao cũng bị ấn đau.
Nguyễn Phong Tứ: …………
Ngoài miệng thì nói cô bé kiêu căng, nhưng trong lòng lại thấy hơi áy náy.
“Chưa khỏi hẳn, tiếp tục băng bó.”
Nguyễn Thù kéo áo anh, giọng mềm mại hỏi: “Anh ơi, chân em hết đau rồi, đi được chưa ạ?”
“Được, nhưng không được chạy.”
Nguyễn Thù nghe vậy ngoan ngoãn gật đầu “Vâng ạ.”
Ăn xong bữa sáng, đại ca đi làm, lần này Nguyễn Thù ở nhà nghỉ ngơi.
Nghĩ đến việc anh trai nói phòng của mình sẽ được sửa lại, Nguyễn Thù dẫn Tiểu Mễ ra ban công phòng ngủ.
Ở đó có mấy chậu hoa nhỏ cô bé trồng, đã lâu như vậy rồi mà chúng vẫn chưa cao bằng một ngón tay cô bé.
Nhưng trông chúng vẫn tươi tốt, Nguyễn Thù vẫn luôn chăm sóc chúng.
Cô bé ôm hết chậu hoa xuống dưới nhà, tìm một góc khuất để đặt chúng.
“Đợi phòng ngủ sửa xong, mình sẽ mang các cậu về nhé.”
Cô bé ngồi xổm trước mấy chậu hoa nhỏ, lẩm bẩm một mình.
Cô bé lại nhớ bố, tính ra còn chưa đầy bốn ngày nữa là bố về, thật mong chờ.
Chậm rãi đi về phía chiếc giỏ treo, Nguyễn Thù ôm một chiếc gối nhỏ mềm mại nằm xuống, gần như cả người chìm vào trong đệm êm ái.
Tiểu Mễ chạy qua chạy lại, mang ra rất nhiều đồ ăn vặt.
Món cá khô mà Thù Thù thích nhất, bánh quy dừa và bánh quy mang về hôm qua, còn có mấy loại trái cây nữa.
“Thù Thù, ăn đồ ăn vặt đi.”
Nguyễn Thù đang nằm sấp trong giỏ treo, bắt chéo chân ngắn, nghĩ xem nên tặng quà gì cho anh Dục Sinh và mọi người.
“Vâng ạ, Tiểu Mễ cậu tốt thật đấy.”
Cô bé ôm Tiểu Mễ lên cọ cọ, rồi cầm cá khô chậm rãi gặm.
Nhưng tâm trí cô bé đang bay bổng, trong đầu lục lại những món đồ thủ công mà thầy cô đã dạy hồi đi học kiếp trước.
Gấp giấy, làm chuông gió, còn có thắt nút trang trí.
Trí nhớ của cô bé khá tốt, mà trò chơi thì ít, những món thủ công thầy cô dạy cô bé có thể tự làm một mình, nên đó là những trò chơi hiếm hoi của cô bé.
Gấp giấy phức tạp quá thì cô bé không biết, đơn giản quá thì lại thấy không đáng tặng.
Còn chuông gió, thử xem trên mạng có nguyên liệu không.
Nguyễn Thù chăm chú tìm trên mạng, quả nhiên tìm được một ít nguyên liệu làm chuông gió.
Anh Dục Sinh và anh Dục Hoan đều là hải yêu, có thể dùng những chiếc vỏ sò đẹp và ngọc trai họ tặng để làm.
Cô bé còn tìm được một ít dây đẹp, rất thích hợp để thắt nút.
Trên mạng có rất nhiều vỏ sò đẹp mà lại rẻ, tất cả cộng lại chưa đến một trăm tinh tệ.
Thiết bị đầu cuối của cô bé liên kết với thẻ phụ của bố, có thể thanh toán trực tiếp.
Sau khi đặt hàng, cô bé chăm chú ăn đồ ăn vặt, tiện thể tìm kiếm chuông gió và nút thắt của thế giới này.
Ơ… sao lại không có?
Đồ thủ công đẹp hơn thì có, nhưng chuông gió nhỏ nhắn thì không, chỉ có loại đèn chùm lớn giống chuông gió.
Hay là cách tìm kiếm của mình sai?
Nguyễn Thù tìm rất lâu, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Chuông gió còn không có, nói gì đến nút thắt.
Thậm chí cả nút Tung Của đầy ý nghĩa cũng không có.
Nhưng… đến thời đại liên ngân hà rồi, con người đều biến thành động vật, chắc cũng chẳng còn quốc gia nào nữa.
Những quốc gia cô bé quen thuộc kiếp trước, dường như đều biến mất, không biết là biến mất trong dòng chảy lịch sử, hay là thế giới này căn bản không có hành tinh xanh biếc đó.
Nguyễn Thù cắn ngón tay phân vân một lúc, vẫn lên mạng tra cứu.
#Trái Đất#
Tìm cả buổi, chỉ có những hành tinh tên gần giống, nhưng đều không phải hành tinh quen thuộc cô bé từng thấy trong sách giáo khoa và trên tivi.
Tìm mãi không thấy, Nguyễn Thù chán nản.
Thôi vậy, mình vẫn nên nghĩ xem làm món quà gì thì hơn.
Nhưng… hành tinh tồn tại kiếp trước hoàn toàn không tìm thấy, trong lòng cô bé vẫn hơi hụt hẫng.
Nguyên liệu mua trên mạng nhanh chóng được giao đến, Nguyễn Thù bày hết lên bàn, cùng với những viên ngọc trai anh Dục Hoan tặng.
Vỏ sò cô bé mua đều là loại nhỏ nhắn, to quá làm ra không đẹp.
Mà những vỏ sò này cũng khác với vỏ sò cô bé biết, không nói đến hình dáng, chỉ riêng màu sắc và ngoại hình trông giống đá quý hơn.
Nhưng không nặng như đá quý, rất nhẹ.
Cô bé mua tổng cộng sáu màu vỏ sò, phân loại xong rồi lại loay hoay không biết khoan lỗ thế nào.
“Tiểu Mễ, có máy khoan lỗ cho vỏ sò và ngọc trai không?”
Tiểu Mễ nhanh chóng tìm kiếm “Có đấy.”
Rồi hiện ra những chiếc máy phù hợp cho trẻ em.
Nguyễn Thù xem vài video hướng dẫn, chọn một chiếc máy khoan có hình dáng giống khẩu súng lục, thao tác tiện lợi.
Trong lúc chờ máy, Nguyễn Thù bắt đầu thắt nút bằng những sợi dây đó.
Bắt đầu từ nút bình an đơn giản nhất.
Sợi dây vừa tay, cô bé cúi đầu chăm chú thắt, ánh nắng rơi trên người, cả người trắng nõn như cục bột nếp, trông như đang phát sáng, khuôn mặt bầu bĩnh trắng như thạch, đáng yêu đến mức muốn cắn một cái.
Một ngày trôi qua trong việc học bài online và làm thủ công.
Đợi cô bé làm xong ba chiếc chuông gió bằng vỏ sò xinh xắn, cùng với mấy chiếc nút hình bông tuyết và nút Tung Của thì đã là bốn ngày sau.
Trưa hôm đó, cô bé vẫn dựa vào chiếc tổ nhỏ mềm mại như mọi khi, miệng khẽ ngân nga bài “Bọ rùa bay”, tay nhỏ thoăn thoắt hoàn thành một chiếc nút Tung Của tinh xảo.
Phía trên treo một viên ngọc trai, phía dưới đính tua rua, cầm lên lắc nhẹ trông rất đẹp, khiến cô bé có cảm giác thành tựu.
Nguyễn Thù mỉm cười, trong lòng đã nghĩ xem sẽ tặng chiếc này cho ai.
Đại ca tặng màu nâu đỏ, anh Thanh Nhiên tặng nút bông tuyết trắng, còn chiếc nút bình an kết hợp với nút Tung Của này thì tặng bố, nút bông tuyết cũng phải làm cho bố một chiếc, chiếc đó rất đẹp.
Đột nhiên, một bóng râm phủ xuống, Nguyễn Thù đang cầm chiếc nút Tung Của ngẩng đầu nhìn lên.
“Bố!”
Nguyễn Thù vui mừng khôn xiết, giây trước còn đang nghĩ về bố, giây sau bố đã xuất hiện trước mặt.
Cô bé thậm chí còn nghi ngờ mình có bị ảo giác không, ngẩn người một lúc, rồi vội vàng dụi mắt.
