Chương 76: Mèo con sắp rơi mất rồi QAQ
Nguyễn Phong Tứ chọc nhẹ vào cục bột nhỏ đang cuộn tròn thành một viên tròn vo.
“Sao? Thấy mất mặt à?” Giọng cậu mang đầy vẻ trêu chọc.
Thật ra lúc nãy khi con bé lật người lại trông buồn cười lắm, nếu không phải lo cho nó thì cậu đã bật cười thành tiếng rồi.
Nguyễn Thù vẫn lấy một chân mèo che mặt, chân còn lại đè lên ngón tay đang chọc mình của anh trai mà đẩy ra, nhưng đẩy không nổi.
“Ăn cơm thôi.”
Nguyễn Phong Tứ véo nhẹ tai nhỏ của em, còn chuyện lúc nãy nghĩ sẽ không thèm để ý đến con bé, cậu đường đường là tổng giám đốc thì sao có thể làm mấy chuyện trẻ con như vậy được.
Nguyễn Thù một lúc sau mới bình tĩnh lại, kêu một tiếng “meo” nũng nịu, chân nhỏ chỉ vào chiếc ghế cạnh ba, ý muốn ngồi cạnh ba.
Nguyễn Phong Tứ: … Đúng là đồ vong ân bội nghĩa mà!
Nguyễn Tiêu: “Lại đây.”
Hai cha con nhìn nhau, chẳng nói câu nào mà tự nhiên lại có một bầu không khí căng thẳng như sắp đánh nhau.
Nguyễn Thù biến thành mèo nên nhạy cảm hơn nhiều, ngẩng đầu nhỏ lên nhìn xung quanh.
Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?
“Meo?”
Chân nhỏ có đệm thịt màu hồng như hoa mai đặt lên tay anh trai, kêu thêm một tiếng meo như giục.
Đã lâu không gặp ba, Nguyễn Thù đương nhiên muốn ngồi cạnh ba.
Còn vì sao lại chạy sang bên này, là vì con bé chạy sang chào anh trai thôi.
Anh trai không thả xuống, mèo con quyết định tự cứu mình.
Mèo con thò đầu ra nhìn xuống, khoảng cách này có vẻ không cao lắm.
Nguyễn Thù ôm lấy tay anh trai, cơ thể nhỏ bắt đầu từ từ tụt xuống.
Tuy nhiên, khoảng cách vốn tưởng không cao, vậy mà cơ thể con bé kéo dài ra thành một cục lông dài thườn thượt, chân nhỏ đạp xuống dưới mấy cái, vẫn chưa chạm được QAQ
Nguyễn Thù treo trên tay anh trai, đầu nhỏ không nhìn thấy phía dưới nên không biết mình còn cách mặt bàn bao xa, trong lòng sợ hãi vô cùng.
“Hu hu hu…”
Anh trai ơi anh nhìn em đi, mèo con sắp rơi mất rồi QAQ
Thật ra… Nguyễn Phong Tứ và Nguyễn Tiêu đều đang nhìn.
Nhưng nhìn đến mức quá mê mẩn, con mèo tự mình cố chui xuống, treo lơ lửng cơ thể, chân cứ đạp xuống dưới trông đáng yêu quá, nên không nhịn được muốn để nó treo thêm một lúc.
Mà con mèo chắc chắn không biết, chân nó cách mặt bàn chỉ có khoảng hai ngón tay thôi.
Cuối cùng vẫn là tiếng mèo con khóc thút thít nghe tội nghiệp quá, Nguyễn Phong Tứ mới hạ tay xuống một chút.
Tốt lắm, chân đã chạm được mặt bàn, Nguyễn Thù buông chân đang ôm tay anh trai ra, cả con mèo rơi xuống.
Lại bị ngã một phát, nhưng mèo con có nhiều thịt mềm nên chẳng đau chút nào.
Đứng dậy rũ bộ lông, Nguyễn Thù chạy những bước nhỏ vui vẻ về phía ba.
Mắt con bé sáng long lanh, râu mép cũng rung rung theo từng động tác.
Ba ơi con đến rồi!
Nguyễn Phong Tứ nhìn mà thấy tủi thân trong lòng, nhưng mèo con tự mình chạy qua đó thì cậu cũng chẳng làm gì được.
Biến trở lại hình người ngồi trên ghế cạnh ba, Nguyễn Thù ôm bát nhỏ chăm chú ăn cơm, và nhận đồ ăn từ ba đút.
Cuối cùng cái bụng nhỏ căng tròn mới thôi.
“Ngày mai ba đưa con đến trường.”
Nguyễn Thù nghe vậy quay đầu nhìn sang: “Ngày mai ạ?”
Nguyễn Tiêu “ừm” một tiếng: “Ba đưa con đi xem trường trước, không thích thì đổi.”
Nguyễn Thù ngoan ngoãn nói vâng.
Nhưng trong lòng vẫn rất lo lắng, đi học à, vậy thì không thể ở bên ba và các anh được nữa, hơi buồn.
Nhưng con bé cũng biết rõ, ở tuổi này thì chắc chắn phải đi học.
Không sao, cùng lắm thì giống kiếp trước, không có bạn bè cũng tốt.
Nguyễn Thù thầm tự động viên mình trong lòng.
Tối hôm đó, Nguyễn Thù được ba bế sang phòng ngủ cùng ba.
Nguyễn Phong Tứ không giành được với bố, về phòng liền gọi điện quấy phá khắp nơi, ông đây tâm trạng không vui không ngủ được, chúng mày cũng đừng hòng ngủ!
Những người bị cậu quấy rầy “…………”
Đúng là xui xẻo tám đời mới quen biết cái đồ chơi này!
Nguyễn Tiêu sấy tóc cho con bé, lúc đi tìm quần áo chợt nghĩ đến gì đó, từ trong bộ quân phục tìm ra một lá thư.
“Thù Thù, con có quen một người tên là A Nhĩ Mặc không?”
Nguyễn Thù ngoan ngoãn gật đầu: “Có ạ.”
Thật ra con bé quen biết khá ít người, A Nhĩ Mặc đẹp trai lắm, đặc biệt là đôi mắt như mặt trời rực rỡ khiến người ta ấn tượng vô cùng.
Mà A Nhĩ Mặc còn tự mình nói con bé là bạn của anh ấy nữa, còn viết thư cho con bé.
Có lẽ vì kiếp trước nhận được quá ít thiện ý, nên Nguyễn Thù trân trọng thiện ý mà mỗi người dành cho mình, lá thư đó đến giờ vẫn được con bé giữ gìn cẩn thận.
Nguyễn Tiêu đưa lá thư cho con bé: “Đây là thư A Nhĩ Mặc nhờ ba chuyển cho con.”
Nguyễn Thù hơi bất ngờ: “Ba quen A Nhĩ Mặc ạ?”
Nguyễn Tiêu nhìn con bé với ánh mắt phức tạp, sao lại không quen được, đó là bệ hạ của họ mà.
Nhưng Nguyễn Tiêu không nói, chủ yếu là sợ Nguyễn Thù sẽ có gánh nặng tâm lý.
Ông nói lấp lửng: “Coi như quen.”
Nguyễn Thù mở phong bì ra, phát hiện bên trong ngoài lá thư còn có một viên đá quý.
Màu đỏ, to bằng trứng bồ câu.
Đẹp lắm, dưới ánh đèn lấp lánh.
Nguyễn Thù “!!!”
Mặc dù trong lá thư lần trước, A Nhĩ Mặc nói khi gặp lại sẽ tặng con bé một viên lam bảo thạch giống màu mắt con bé, nhưng con bé cũng không tin.
Ai ngờ còn chưa gặp mặt, anh ấy đã nhờ ba chuyển đến một viên hồng bảo thạch to như vậy rồi!
“Ba ơi.”
Nguyễn Thù dùng hai bàn tay trắng nõn nâng viên hồng bảo thạch rực rỡ kia, hai màu sắc tương phản rõ rệt trông vô cùng bắt mắt và đẹp đẽ.
Con bé có chút luống cuống: “A Nhĩ Mặc có gửi nhầm không ạ? Viên đá quý này… to quá!”
Nguyễn Tiêu cũng không ngạc nhiên lắm, vì ông biết, bệ hạ của họ dù thiếu thứ gì thì cũng không thể thiếu trân châu bảo thạch.
“Xem thư trước đã.”
Nguyễn Thù “vâng” một tiếng mềm mại, cẩn thận đặt viên đá quý sang một bên rồi mới mở thư.
Nguyễn Thù thân mến:
Khi đọc lá thư này, dù chưa gặp mặt, nhưng mong em đừng quên người bạn của anh, rất vui vì được viết thư cho em lần nữa.
Lam bảo thạch cứ để đó, đợi khi chúng ta gặp nhau anh sẽ tặng em sau, còn trước đó thì hồng bảo thạch này anh tặng em trước, mong em sẽ thích.
Tất nhiên, anh nghĩ không ai có thể từ chối những viên đá đẹp đẽ tuy nhìn có vẻ vô dụng nhưng lại vô cùng đẹp mắt này.
Ba em và anh có quan hệ khá tốt, nếu nhận được thư hồi âm của em thì anh sẽ rất vui, mong chúng ta sớm gặp mặt.
Bạn tốt của em, A Nhĩ Mặc.
Phần phía sau ám chỉ em hồi âm rõ ràng đến mức không thể giả vờ không thấy được.
