Chương 84: Tâm lý có vấn đề
【Chỉ là một video thay quần áo thôi mà, tôi đã xem đi xem lại mấy lần, trên mặt còn không kìm được nở nụ cười kỳ quái.】
【Tôi đã xem hơn chục lần rồi, còn lưu video lại, lúc tâm trạng không tốt thì dựa vào video này để sống tiếp, hê hê hê……】
【Trời ơi, bé con cười với bố trông thật sự chữa lành quá, cầu xin Vạn Thú Chi Thần, hãy ban cho tôi một đứa bé mềm mại như vậy đi!】
【Bé con này trông quen quen.】
【Chết tiệt, bé con xinh xắn này có phải đã xuất hiện ở khu vui chơi không, nhưng người bế nó hình như không phải Nguyên soái đại nhân, tôi rối quá, rốt cuộc bé con này là con của ai vậy?】
Chẳng bao lâu, video Nguyễn Thanh Nhiên dẫn Nguyễn Thù đi chơi ở khu vui chơi trước đó đã bị lôi ra.
Một thời gian ngắn, cuộc thảo luận trên mạng càng trở nên sôi nổi hơn, gần như tất cả mọi người đều nhắc đến Nguyễn soái hỏi quan hệ giữa Nguyễn Thù và ông ấy là gì.
Nhưng người trong cuộc lên hot search lại chẳng hề xem bất kỳ tin tức nào trên mạng.
Ngược lại, những người khác biết chuyện đều kinh ngạc.
Ví dụ như mọi người trong quân bộ, và cả Hạ Nguyên soái – người trước đó không tin ông ấy có con gái.
Hạ Phong thuộc tuýp người theo kịp thời đại, lúc rảnh rỗi thích lướt mạng, lại còn thích làm đẹp, xây dựng hình ảnh bản thân.
Các bài đăng trên trang mạng của anh ta đều là ảnh đẹp đủ kiểu và video chiến đấu của mình.
Vì vậy, hôm nay lúc rảnh rỗi anh ta cũng lướt mạng, rồi nhìn thấy một tin tức khiến anh ta kinh ngạc.
“Con gái của Nguyễn Tiêu?!”
Gần như ngay lập tức, anh ta bật dậy khỏi ghế, vội vàng mở những video và ảnh đó ra.
Khi nhìn thấy đứa bé trắng trẻo được Nguyễn Tiêu bế, Hạ Phong lập tức ôm lấy ngực.
“Không thể nào, không thể nào, nhất định là tôi đang mơ!”
Nhất định là anh ta mở mạng không đúng cách!
Thế là Hạ Phong dứt khoát nhấn thoát ra, sau một hồi đấu tranh nội tâm lại mở lại.
Nhìn thấy video quen thuộc vẫn đứng đầu hot search, anh ta vội vàng bấm huyệt nhân trung.
Đợi khi bình tĩnh lại, Hạ Phong xem kỹ video.
Kích động, hâm mộ, ghen tị, bị sự đáng yêu làm cho mềm lòng… nhiều loại cảm xúc đan xen, khiến mặt Hạ Phong méo mó.
“Đây không phải là robot đấy chứ? Cái tên Nguyễn Tiêu chết băng đó sao có thể có một đứa con gái đáng yêu như vậy được? Không hợp lý, không hợp lý chút nào!”
Nhưng dù trong lòng không tin thế nào, anh ta cũng biết chuyện này có lẽ là thật, Nguyễn Tiêu không rảnh đến mức dắt một con búp bê mô phỏng đi dạo phố.
Nghĩ lại giọng nói nghe được trong thiết bị đầu cuối của tên đó lần trước, thì ra, thì ra đó thật sự là tin nhắn của con gái anh ta.
Giọng nói đáng yêu, mềm mại như vậy, còn có đứa bé tinh xảo, ngoan ngoãn như cục bột nếp trong video nữa.
Đây đây đây… rõ ràng là con gái của anh ta!
Hạ Phong ghen tị đến méo mặt, rồi hoàn toàn vứt bỏ thể diện, cho rằng đứa bé mềm mại trong video kia nên là con của anh ta.
Anh ta lập tức bật dậy như người sắp chết sống lại, giao những tập tài liệu chưa xử lý xong nhưng không quá quan trọng cho phó quan, hôm nay anh ta phải xin nghỉ, đích thân đến thăm ‘lão bằng hữu’ của mình.
Nguyễn Tiêu vẫn chưa biết sắp có vị khách không mời mà đến, lúc này ông đang dẫn Nguyễn Thù đi cắt tóc.
Tóc mái của con bé hơi dài, thỉnh thoảng che mất mắt.
Thợ cắt tóc gần như mắt sáng rực nhìn cô bé hơi căng thẳng nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế.
“Xin cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ cắt tóc cho bé thật hoàn hảo!”
Nhưng khi gội đầu, Nguyễn Thù không thấy bố liền lo lắng bất an, nhìn vẻ mặt muốn khóc nhưng cố nhịn trông đáng thương vô cùng.
Anh thợ cắt tóc chưa từng thấy cảnh này bao giờ, vội vàng đi gọi Nguyên soái đến.
“Có chuyện gì vậy?”
Đúng lúc Nguyễn Thù đang chìm trong cảm xúc của mình, giọng bố đã phá tan bầu không khí u ám mờ mịt trước mắt con bé.
“Bố!”
Mắt Nguyễn Thù sáng lên, đôi tay nhỏ vội nắm lấy tay ông, cảm nhận sự hiện diện của bố, trong lòng mới hoàn toàn thả lỏng.
“Bố.”
Vẻ mặt Nguyễn Tiêu hơi ngưng trọng, lòng cũng chùng xuống, dáng vẻ của Nguyễn Thù lúc nãy khiến ông nhớ đến khoảng thời gian con bé gặp ác mộng khi mới về nhà.
Ông nghĩ đó chỉ là do đến môi trường xa lạ, và còn chưa thoát khỏi bóng ma tâm lý mà Hoàn Viên Di để lại, với lại sau khoảng thời gian ở chung này, tuy Nguyễn Thù vẫn nhút nhát nhưng dần cười nhiều hơn, cũng biết nói chuyện với mọi người xung quanh, ông tưởng không sao rồi.
Nhưng bây giờ xem ra, tâm lý của con bé có thể đã xuất hiện vấn đề.
Nguyễn Tiêu không động thanh sắc an ủi con bé, ở bên cạnh con bé gội đầu xong.
Lúc cắt tóc, Nguyễn Tiêu phát hiện tuy con bé ngoan ngoãn ngồi đó, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải nhìn ông một cái mới yên tâm.
Nguyễn Tiêu nhanh chóng gửi một tin nhắn đi.
Nguyễn Tiêu: Tâm lý của Thù Thù có thể có vấn đề, anh nhớ em có một người bạn học tâm lý, tìm cơ hội dẫn nó đến xem tình hình của Thù Thù.
Nguyễn Thanh Nhiên: Có chuyện gì xảy ra sao?
Nguyễn Tiêu kể lại tình huống lúc nãy và khoảng thời gian mới về nhà cho anh ấy.
Nguyễn Tiêu: Không có người quen bên cạnh, con bé phản ứng hơi mạnh với mọi thứ xung quanh, và rất bài xích.
Nguyễn Thanh Nhiên tuy cũng học qua một chút tâm lý học, nhưng dù sao không phải chuyên ngành, anh nhanh chóng đồng ý.
Nguyễn Thù vẫn chưa biết bố và anh trai định mời bác sĩ tâm lý cho mình, đợi khi tóc cắt xong, con bé liền nôn nóng đi đến bên bố, mày cong mắt cười, đôi mắt trong veo không chút bụi mờ.
Nếu Nguyễn Tiêu không phát hiện ra sự bất thường đó.
Ông giấu những suy nghĩ nặng nề trong lòng, xoa đầu con bé.
“Rất đẹp.”
Nguyễn Thù cười càng vui hơn, đôi mắt cong thành hình trăng non.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Nguyễn Tiêu nắm tay con gái, bàn tay to rộng nắm chặt bàn tay nhỏ của con bé, như thể sợ mất đi thứ gì đó.
Về đến nhà, người đón Nguyễn Thù không phải Tiểu Mễ, cũng không phải quản gia, mà là một người con bé không quen.
“Bé cưng của ta~~~”
Giọng nói này nghe thật là thiếu đánh.
Nguyễn Thù còn chưa kịp phản ứng, con bé đột nhiên bị bao bọc bởi một hơi thở quen thuộc, rồi có thứ gì đó bay ra ngoài.
Ồ, hình như là thứ vừa chạy về phía này.
Con bé ngẩng đầu, ánh mắt dõi theo người vừa bay ra ngoài.
Rồi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cái chân dài vừa thu về của bố.
Suy nghĩ đầu tiên của con bé là, cơ chân của bố phải săn chắc đến mức nào!
Suy nghĩ thứ hai mới là, thứ vừa bay ra ngoài là cái gì vậy?
Hạ Phong ngã xuống đất, giây tiếp theo lập tức đứng dậy hồi máu đầy.
“Được lắm tên họ Nguyễn, thật sự không nương tay chút nào, còn may là ta vẫn còn nhớ tình ‘bạn tốt’ đến thăm ngươi!”
Vừa nói, ánh mắt vừa rơi vào Nguyễn Thù đang được ông bế.
“Đây là con gái chúng ta đúng không? Ta là bạn thân nhất của cha con, con trai của nó chính là con trai của ta, con gái của nó cũng là…”
Nguyễn Tiêu: “Câm miệng!”
