Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trọng Sinh Tinh Tế: Con Gái Nguyên Soái Được Cả Đế Quốc Cưng Chiều - Nguyễn Thù > Chương 94

Chương 94

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 94 có bản audio.

Chương 94: Nguyễn Phong Tứ: Chải tóc có gì khó đâu

 

Vì hơi phấn khích nên Nguyễn Thù ngủ muộn, đến sáng không dậy nổi.

 

Khi bị gọi dậy, cô mèo con lăn người, kêu meo meo nũng nịu, móng vuốt nhỏ ôm lấy cái đầu lông xù và đôi tai của mình, như thể không muốn đối diện với thế giới bên ngoài.

 

Nguyễn Tiêu bèn bế cô bé lên.

 

“Hôm nay còn phải đi học không?”

 

Đôi tai mèo con run run, khó khăn mở mắt, ngáp dài, mắt ngấn lệ.

 

Nhưng bản tính cô bé vốn ngoan ngoãn và nghe lời, nên bây giờ nếu vì ngủ nướng mà không đi học thì không thể nào.

 

Thế là cô mèo con xoa xoa mặt mình, kêu với bố một tiếng “meo”.

 

Con muốn đi, còn muốn bố đưa con đi học nữa, hôm nay con nhất định sẽ ngoan.

 

Nguyễn Thù ngáp, nắm lấy ngón tay bố khẽ cọ cọ, rồi đi thay quần áo và rửa mặt.

 

Hôm nay cô mặc chiếc váy nhỏ bố mua cho, sau khi rửa mặt đánh răng, cả người trắng trẻo mềm mại.

 

Cục bột nếp tinh xảo luôn khiến người ta muốn véo một cái, mái tóc dựng lên hơi rối cũng không hề ảnh hưởng đến nhan sắc của cô.

 

Khi Nguyễn Tiêu đến tìm cô, cô bé đang cố gắng vật lộn với mái tóc của mình.

 

Cánh tay quá ngắn, giơ lên chải tóc không cao được, mà giơ lâu còn mỏi nhừ.

 

Trước đây tóc cô thường được buộc thấp, hoặc để xõa, hoặc do quản gia chải cho.

 

Hôm nay cô phải đi học nên muốn buộc tóc đuôi ngựa cao trông thật khỏe khoắn.

 

Nhưng buộc mấy lần vẫn không được.

 

“Ăn sáng thôi.”

 

Nguyễn Tiêu bước tới bế cô con gái xinh đẹp lên.

 

Nguyễn Thù cầm chiếc lược nhỏ lẩm bẩm: “Bố ơi, tóc con vẫn chưa chải xong.”

 

Nguyễn Tiêu nhìn mái tóc trắng mềm của cô: “Không sao, để bố.”

 

Lúc này, Nguyên soái đang cầm vũ khí hai tay vẫn chưa biết rằng, có những thứ còn khó hơn cả cầm vũ khí đối với ông.

 

Hai bố con, một người ngồi trên ghế cao, một người ngồi trên ghế thấp.

 

Nguyễn Tiêu cầm chiếc lược nhỏ, bàn tay to chăm chú túm tóc con gái rồi bắt đầu chải.

 

Sau đó...

 

Ông nhìn những sợi tóc cứ trượt khỏi kẽ tay mình, im lặng một hồi.

 

“Bố ơi, hay là để con tự chải đi.”

 

Thỉnh thoảng, da đầu cô hơi bị kéo đau.

 

Nhưng Thù Thù không nói, bố lần đầu chải tóc cho cô, chỉ cần, chỉ cần không làm cô rụng hết tóc thì cô đều có thể nhịn.

 

Nhưng Nguyễn Tiêu cầm hai sợi tóc rụng khỏi đầu Nguyễn Thù, cảm thấy mình không ổn.

 

Ông đường đường là Nguyên soái, vậy mà giờ lại chẳng làm gì được với mấy sợi tóc nhỏ.

 

Tóc Thù Thù cầm trong tay mềm quá, ông căn bản không dám dùng sức.

 

Nhưng dù vậy, vẫn có mấy sợi tóc bị ông kéo rụng.

 

Nguyễn Tiêu buộc phải thừa nhận, chuyện này ông thật sự không làm được.

 

“Bố đang làm gì thế? Tóc của Thù Thù sao vẫn chưa xong?”

 

Lúc ông lên lầu tắm thì chưa xong, tắm xong xuống lầu rồi mà vẫn chưa xong?

 

Nguyễn Phong Tứ nghi ngờ nhìn bố một cái, rồi nhìn mấy sợi tóc rõ ràng là của Nguyễn Thù trên tay ông, bỗng bật cười.

 

“Không phải chứ, bố, ngay cả tóc nhỏ mà bố cũng không làm được à?”

 

Không phải chứ, không phải chứ, đây vẫn là người cha toàn năng của anh sao? Ngay cả chải tóc cũng không biết, ha ha ha...

 

Nguyễn Tiêu cười lạnh: “Mày làm đi.”

 

Nguyễn Phong Tứ nhướng mày, trên mặt vẫn nở nụ cười đầy tự tin, bước tới ngồi phịch xuống ghế.

 

“Chẳng qua chỉ là chải tóc thôi, có gì khó đâu.”

 

Nguyễn Tiêu đứng bên cạnh, vẻ mặt không cảm xúc, giọng lạnh lùng ẩn chứa uy hiếp: “Thù Thù rụng một sợi tóc là mày xong đời.”

 

Nguyễn Phong Tứ tự tin nâng cằm: “Làm sao có thể...”

 

Lời chưa dứt, kèm theo tiếng “xì” nhỏ của Nguyễn Thù, hai sợi tóc của cô đã bị anh kéo rụng.

 

Trong khoảnh khắc, không khí trở nên im lặng, hai bố con nhìn nhau.

 

“Ầm...”

 

Nguyễn Thù gần như trong nháy mắt được bế bổng lên, còn bị xoay người, rồi cô chứng kiến anh trai cùng chiếc ghế bay ra ngoài.

 

Người cha lạnh lùng vô tình của cô thu chân lại, bình tĩnh xoa đầu cô bé.

 

“Gọi quản gia đến.”

 

Nguyễn Thù ngơ ngác “Hả?” một tiếng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn bố, rồi nhìn anh trai đang bay ra ngoài, im lặng ngậm miệng.

 

Nguyễn Phong Tứ nằm sấp dưới đất, đấm xuống sàn, ánh mắt vô cùng hung dữ.

 

Anh không cần mặt mũi à? Mà chính anh cũng kéo rụng mấy sợi tóc của Thù Thù, mất mặt!

 

Hai bố con chẳng ai biết chải tóc, cuối cùng nhiệm vụ này vẫn rơi vào tay quản gia vạn năng.

 

Hai người đàn ông đứng bên cạnh chăm chú quan sát.

 

Quản gia không chỉ chải tóc cho Nguyễn Thù, mà còn tết hai bím tóc nhỏ hình xương cá rồi búi lên sau đầu.

 

Vẻ mặt hai bố con ngày càng nghiêm túc.

 

Khi Nguyễn Thù đứng yên với mái tóc búi cao đáng yêu và thục nữ, hai người nhìn nhau một cái.

 

Nguyễn Tiêu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc, chỉ cúi mắt như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Nguyễn Phong Tứ cũng nhíu mày, vẻ mặt hung dữ như thể có ai đó sắp gặp họa.

 

Cuối cùng, vì quá tò mò, Nguyễn Phong Tứ lên tiếng trước.

 

“Bố học được chưa?”

 

Nguyễn Tiêu không nói gì, bế cô con gái đã được làm đẹp đi ăn sáng.

 

Nguyễn Phong Tứ: Bố như vậy là con biết rồi, chắc chắn giống con, chưa học được!

 

Hôm khác phải học quản gia mới được, anh không tin, một mái tóc nhỏ mà có thể làm khó được anh!

 

“Bố ơi, con học lớp mấy vậy?”

 

“Bố ơi, chiều tan học bố có thật sự đến đón con không?”

 

Lúc này, Nguyễn Thù vừa mong chờ, vừa căng thẳng, vừa lo lắng.

 

Mấy loại cảm xúc đan xen, khiến cô bé có chút bồn chồn.

 

Nhưng dù bất an, cô cũng giấu trong lòng không nói ra, chỉ là lại muốn cắn móng tay, nhưng vừa giơ lên đã bị nắm lại.

 

Nguyễn Tiêu an ủi: “Đừng sợ.”

 

Dù giọng nói nghe không có chút ấm áp nào, chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng Nguyễn Thù lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

 

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nắm chặt lấy bàn tay to lớn của bố, như đang hút lấy hơi ấm khiến cô yên lòng.

 

Nguyễn Phong Tứ lúc này vẫn chưa biết tình hình của Nguyễn Thù, khẽ “xì” một tiếng.

 

“Đi học có gì đáng sợ? Thêm bạn với thằng nhóc Nguyễn Lăng An kia đi, gặp chuyện gì thì báo nó một tiếng là được. Chiều bố không có thời gian thì anh đến đón em.”

 

Nguyễn Thù nghe lời anh trai, khóe miệng cong cong, ngoan ngoãn gật đầu nói vâng.

 

Ăn sáng xong, Nguyễn Thù nắm tay bố, nhìn thấy chiếc đệm mềm mại trên ghế ngồi của xe bay, không cần nghĩ cũng biết là quản gia làm!

 

Nguyễn Phong Tứ cũng liếc nhìn một cái, rồi không hài lòng.

 

“Mấy thứ trên xe của con sao lại để ở đây!”

 

Tuy nhìn rối mắt nhưng nhìn quen rồi cũng thấy bình thường, lâu như vậy rồi anh cũng không vứt đi, ai mang mấy thứ này sang xe bố vậy?

 

Giọng Nguyễn Phong Tứ khá gay gắt, Nguyễn Tiêu liếc anh một cái rồi đặt Nguyễn Thù vào trong.

 

Trong ghế trẻ em, đệm mềm, chăn mỏng v.v... đều đầy đủ.

 

Chiếc xe của Nguyên soái vốn phong cách lạnh lùng, đơn giản, giờ đây dần trở nên sặc sỡ và đáng yêu.

 

Nguyễn Thù vừa ngồi xuống đã bị bao quanh bởi cảm giác mềm mại, ấm áp, nhanh chóng chìm đắm, ôm chăn nhỏ mà tâm trạng không còn căng thẳng nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi